Những tầng phòng ngự ánh sáng lấp lánh đủ loại màu sắc này, vỡ tan với tốc độ cực nhanh, thế mạnh như vũ bão, dưới sự trùng kích của những đợt sóng, giống như từng lớp giấy cố gắng ngăn cản một cây kiếm sắc vậy.
Nói đến Vương Lâm, khoảng cách của hắn khá xa, mà bởi vì thi mị chủ yếu công kích Đằng Lệ, cho nên ảnh hưởng cũng không lớn. Trong nháy mắt khi đợt sóng công kích đến, hắn không chút hoang mang mà lấy từ trong túi ra một miếng ngọc phù, vứt lên trời. Ngọc phù kia vừa mới đưa ra, lập tức vỡ vụn giữa không trung, một cỗ khí thế màu vàng hiện ra, nhanh chóng bao bọc bên ngoài Vương Lâm.
Ánh mắt hắn nhìn xuyên qua lớp không khí màu vàng, gắt gao nhìn chằm chằm vào Đằng Lệ.
Lúc này thì đợt sóng sinh ra khi lục đan nổ mạnh đã dần suy yếu. Nhưng tầng phòng ngự bên ngoài cơ thể Đằng Lệ đã bị vỡ tan chẳng còn gì. Trong nháy mắt khi tầng phòng ngự cuối cùng bị vỡ nát, tay trái Đằng Lệ dựng lên, cự kiếm lơ lửng ở trên không lập tức vắt ngang trước mặt thi mị, muốn ngăn cản đối phương tấn công một lần nữa, cùng lúc đó thì thân thể của hắn nhanh chóng lui về phía sau, trong nháy mắt đã lui ra hơn năm mươi mét.
Hắn đối với thi mị đột nhiên xuất hiện này, đã sinh ra sự sợ hãi rất lớn. Nếu không phải pháp bảo trên người hắn rất nhiều, hôm nay đổi lại là người khác, sợ rằng sẽ bỏ mạng ngay tại chỗ.
Phải biết rằng lục đan tự bạo, tuy có kém hơn một kích toàn lực của Kết Đan kỳ, nhưng cũng bằng một nửa lực công kích. Đằng Lệ là tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ, hơn nữa lại có nhiều pháp bảo, vậy mà cũng khó khăn lắm mới có thể chống đỡ được.
Hắn vô cùng lo sợ, thầm nghĩ ngộ nhỡ thi mị kia lại ném ra một cái cổ quái lục sắc đan cầu nữa, mình ngày hôm nay nhất định sẽ phải bỏ mạng ở đây rồi. Lúc này hắn đã không còn hứng thú để truy kích Vương Lâm, bảo toàn sinh mệnh mà trốn chạy, mới là ý nghĩ duy nhất trong đầu hắn lúc này.
Vương Lâm vẫn chăm chú nhìn chằm chằm vào Đằng Lệ, lúc này khóe miệng hắn khẽ nhếch lên, lộ ra một nụ cười nhạt, hàn quang trong mắt lóe lên, tay phải khẽ nâng, hai ngón tay hợp lại thành một ở trước ngực rồi vung lên.
Lập tức lục quang lóe lên, Đằng Lệ hoảng sợ lui về phía sau, chỉ thấy giữa lưng đau nhói, hoảng sợ mà chẳng kịp nhìn rõ, tốc độ bỏ chạy lại càng nhanh hơn.
Vương Lâm nhướng mày, vừa rồi đối phương đã phá hủy hơn phân nửa sự ngăn cản của nội giáp, làm cho tiểu kiếm vẫn chưa đâm thủng. Ánh mắt của hắn lấp lóe, cắn đầu lưỡi một cái, phun ra một búng máu, tiểu kiếm xanh biếc chợt lóe lên, hiện ra giữa đám máu, ngay sau đó kiếm minh đại chấn, lại lóe lên, lấy tốc độ cực nhanh đâm về phía Đằng Lệ.
Ở giữa không trung, trong phút chốc một cái lục sắc tiểu kiếm, đâm hướng về giữa lưng Đằng Lệ. Đằng Lệ mạnh mẽ quay ngược đầu lại, hai mắt đỏ hồng, lộ ra một chút tàn khốc, trong túi trữ vật lập tức bay ra vài mảnh ngọc phù, vừa mới lấy ra thì ngay lập tức hóa thành từng tầng phòng ngự.
Đúng lúc đó tay trái của hắn dựng lên, cự kiếm run lên, từ trên không hướng về chỗ Vương Lâm chém tới. Đồng thời bốn phía của cự kiếm hiện ra mấy cái lôi cầu. Những cái này vừa hiện ra thì lập tức bay đi, ném về phía thi mị.
Hắn đánh cuộc, đánh cuộc là tiểu kiếm của Vương Lâm đâm trúng mình trước, hay là cự kiếm của mình chém trúng đối phương trước. Nếu như Vương Lâm thuấn di bỏ chạy, như vậy trong lúc thuấn di tất nhiên cũng không có cách nào khống chế tiểu kiếm. Mượn cơ hội này, Đằng Lệ định bỏ chạy thoát thân. Tình trạng của hắn lúc này, đã giống như dầu hết đèn tắt rồi, tiếp tục ở lại chỗ này, chắc chắn là tự tìm đường chết.
Tư Đồ Nam điên cuồng hét lên:
Nói xong, hắn mặc kệ Vương Lâm phản đối, phát động thuấn di né tránh cự kiếm. Nhưng ánh sáng màu xanh vừa mới xuất hiện trên ngực Vương Lâm, hắn lập tức dùng tốc độ cực nhanh nói:
Trên mặt hắn xuất hiện một tia hung ác, cũng không thèm quay đầu nhìn cự kiếm đang chém xuống. Ngay lập tức kiểm soát lục sắc tiểu kiếm, tránh khỏi tầng phòng ngự, xuất hiện ở trước mặt Đằng Lệ.
Trên mặt Đằng Lệ hiện lên vẻ hoảng sợ cực độ, lúc này thì khoảng cách từ cự kiếm của hắn đến đỉnh đầu của Vương Lâm chưa tới nửa mét. Một vòi máu tươi từ trán của Vương Lâm chảy xuống, hắn cũng không thèm chớp mắt, cười gằn một tiếng, khẽ nói:
Ánh kiếm lóe lên, lục sắc tiểu kiếm xuyên qua nội giáp, bắn ra từ sau lưng Đằng Lệ, dính theo một chút máu tươi.
Đúng lúc đó Tư Đồ Nam phát động thuấn di, trong vùng ánh sáng màu xanh da trời lóe ra, thân thể Vương Lâm biến mất dưới cự kiếm, xuất hiện ở bên cạnh Đằng Lệ sắc mặt không còn chút máu.
Cự kiếm thuận thế chém xuống, giữa tiếng ầm ầm vang lên, trên mặt đất xuất hiện một vết rách rất sâu.
Vương Lâm không thèm để ý đến trán đang chảy máu, ngồi xổm xuống tay phải đặt ở trên người Đằng Lệ. Tư Đồ Nam hiểu suy nghĩ của Vương Lâm, không nhiều lời một đạo ánh sáng màu xanh da trời từ trên Nghịch Thiên Châu chiếu ra, từ cánh tay của Vương Lâm chảy vào trong cơ thể của Đằng Lệ, ngay tức khắc Đằng Lệ lấy mắt thường có thể thấy được tốc độ, nhanh chóng biến thành một tảng băng màu xanh. Vẻ mặt của hắn ở trong băng, đông đặc lại vẻ sợ hãi.
Tất cả những việc này, đều xảy ra trong khoảng thời gian cực ngắn, nhanh đến mức thi mị thậm chí chưa kịp phản ứng thì trong nháy mắt Đằng Lệ đã bị đóng băng rồi. Hắn ngẩn ra một chút, lập tức cảnh giác nhìn vào Vương Lâm.
Những lôi cầu ở không trung đánh tới thi mị, lúc này tất cả đều tiêu tán, cây cự kiếm kia cũng lập tức thu nhỏ lại, trở thành một thanh tiểu kiếm màu bạc, từ trên không trung rơi xuống, lọt vào trong khe nứt ở trên mặt đất.
Vương Lâm nắm lấy khối băng lên, không nói nhiều mà nhanh chóng lui ra phía sau, lục sắc tiểu kiếm ở bên ngoài cơ thể hắn phát ra hàn quang lấp lánh, mũi kiếm hướng về phía thi mị.
Thi mị nhìn chằm chằm vào Vương Lâm, nhe răng gầm lên, đang muốn xông lên, nhưng quay đầu lại nhìn thấy vết nứt ở trên mặt đất, hơi lưỡng lự, Vương Lâm đã lui ra hơn ba trăm mét, thuấn di một cái, thân ảnh biến mất.
Thi mị gào thét một hồi, không cam lòng mà nhìn chằm chằm về hướng Vương Lâm biến mất. Sau đó rất lâu thì cơ thể nhảy lên, nhảy vào trong vết nứt trên mặt đất, không bao lâu đã lấy ra tiểu kiếm màu bạc của Đằng Lệ.
Vẻ mặt hưng phấn, mở rộng miệng nuốt vào.
Vương Lâm cầm lấy tảng băng, sắc mặt tái nhợt, nhanh chóng lẩn vào trong rừng cây mà lén lút chạy đi. Khi chắc chắn đã an toàn, hắn mới thở phào nhẹ nhõm, đặt tảng băng ở bên cạnh, lấy hồ lô ra, một ngụm uống sạch linh khí dịch thủy ở bên trong, sau đó khoanh chân ngồi xuống, hít thở và thổ nạp.
Trong rừng cây là một vùng yên tĩnh. Rất lâu sau, Vương Lâm chậm rãi mở hai mắt, âm thanh bất mãn của Tư Đồ Nam truyền đến.
Vương Lâm trầm giọng nói:
Tư Đồ Nam trầm mặc, hắn phát hiện chính mình giống như lần đầu tiên biết Vương Lâm vậy. Rất lâu sau, hắn chậm rãi nói:
Trong giọng nói của Tư Đồ Nam bất ngờ đã không còn kiêu ngạo như ngày xưa nữa. Đối với Vương Lâm, lần đầu tiên hắn có chút kính phục. Hắn tự hỏi nếu đổi lại là chính mình, vừa rồi nhất định sẽ không dám đánh cuộc.
Vương Lâm cũng không nói gì, nhìn chằm chằm vào khối băng bao bọc Đằng Lệ, ánh mắt lấp lánh, nói:
Nghe được câu hỏi của Vương Lâm, Tư Đồ Nam nói:
Nói xong, Tư Đồ Nam lại đem khẩu quyết của Đoạt Cơ đại pháp và những điều cần lưu ý nói ra từng cái một. Mãi đến khi màn đêm buông xuống, mới giải thích xong xuôi. Vương Lâm trầm ngâm một lúc, há miệng phun ra lục sắc tiểu kiếm, tay phải dựng lên, tiểu kiếm lập tức đâm vào một cây xanh lớn ở bên cạnh.
Khi trên thân cây cổ thụ bị khoét ra một cái bọng lớn, Vương Lâm nhấc Đằng Lệ lên, nhảy vào trong.
Cây lục sắc tiểu kiếm hắn vẫn chưa thu lại, mà để mặc nó quanh quẩn khắp bốn phía.
Bên trong hốc này cũng không lớn, đầy hơi nước, nhưng Vương Lâm cũng mặc kệ nó, lấy hồ lô đổ ra một chút linh khí dịch thủy, sau khi tẩy rửa vết thương trên trán, hắn thu chặt tâm thần, nhắm mắt ngồi xuống.
Sáng sớm hôm sau, Vương Lâm mở mắt, ánh mắt vừa lóe thì phun ra một ngụm linh khí, linh khí tạo thành một đám sương nhẹ nhàng bay ở trên không. Vương Lâm cũng không dừng lại, hai tay bắt pháp quyết, đánh ra một đạo lam quang.
Linh quang kia vừa vào trong đám sương, lập tức tiêu tán. Đám sương kia lại sục sôi và quay cuồng, quỷ dị co rút lại, nở ra.
Vẻ mặt của Vương Lâm vẫn bình thường, hai tay liên tục đánh ra lam quang, bắn vào trong đám sương. Dần dần, đám sương quay cuồng ngày càng mạnh, tần suất thu nhỏ lại rồi nở mạnh ra cũng càng lúc càng nhanh.
Sau đó tay phải của hắn vươn ra, miếng băng bọc lấy Đằng Lệ nhẹ nhàng bay lên. Trước ngực Vương Lâm lam quang chợt lóe, Tư Đồ Nam cũng không đợi hắn phân phó, lập tức bỏ đi trạng thái đóng băng.
Trong nháy mắt, những lớp băng màu xanh kết tinh ở trên người Đằng Lệ biến mất.
Ánh mắt Vương Lâm lóe lên, tay phải dựng lên đám sương, đám sương lập tức bay đến trên người Đằng Lệ, từ bảy lỗ trên người hắn mà chui vào, cơ thể Đằng Lệ nhất thời run rẩy và co quắp lại, hai mắt nhắm nghiền, trên mặt lộ ra vẻ đau khổ. Không lâu sau, toàn bộ đám sương đã chui vào trong cơ thể của Đằng Lệ.
Vương Lâm hít sâu một hơi, trên mặt lộ ra vẻ ngưng trọng, không nói nhiều cắn lên ngón trỏ của tay phải một cái, bắn ra trên không, một cái ký hiệu cổ quái màu máu theo đó mà xuất hiện.
Tay phải của Vương Lâm khẽ lật, đánh vào trên ký hiệu, ký hiệu này lập tức bay ra, khắc ở ngực Đằng Lệ.
Cơ thể của Đằng Lệ run rẩy dữ dội, tay chân co quắp, máu từ miệng và mũi chảy ra không ngừng. Nhưng máu chảy ra lại không nhỏ xuống, mà tất cả bay lên, ngưng tụ lại với nhau.
Ngay sau đó, trên người Đằng Lệ sinh ra một trận tiếng nổ giòn, sắc mặt hắn đột nhiên đỏ hồng. Cùng lúc này, tất cả làn da phơi bày ra bên ngoài đều nổi lên màu đỏ quỷ dị.
Một giọt máu tươi, từ trên da hắn chảy ra.
Vẻ ngưng trọng trên mặt Vương Lâm càng nhiều, mắt cũng không chớp, lại cách không mà vẽ ra một cái ký hiệu màu máu, đánh vào ngực Đằng Lệ.
Đằng Lệ đột nhiên há miệng ra, phát ra vài tiếng rên rỉ vô ý thức, ngay sau đó tất cả những mạch máu trên khắp người hắn đều nổ tung ra, máu không ngừng từ trên da hắn chảy ra, rồi lại nhẹ nhàng ngưng tụ lại cùng một chỗ.
Trong nháy mắt, một cái quả cầu máu thật lớn, hiện ra ở phía trên cơ thể Đằng Lệ. Trước đó thì thân thể của hắn màu đỏ, lại nhanh chóng trở thành màu trắng nhợt.
Vương Lâm lúc này trán đổ đầy mồ hôi. Hắn nhìn quả cầu máu, hai tay nhanh chóng thay đổi pháp quyết, lúc thì phát ra vài đạo linh quang, lúc thì vẻ ra vài đạo phù chú. Dần dần, quả cầu máu lớn kia từ từ thu nhỏ lại, cuối cùng thu lại bằng như nắm đấm, phát ra màu đỏ sậm quỷ dị.
Vương Lâm hít vào một hơi thật sâu, cả người ướt đẫm mồ hôi. Hắn cũng không ngừng lại, lại mở miệng phun ra một hơi linh vụ, đánh ra vài đạo lam quang. Khi linh vụ sôi sục, một ngón tay giơ lên, linh vụ lại từ miệng mũi và bảy lỗ trên người hắn mà chui vào bên trong.