Sau ba lần thuấn di, màu sắc của thanh tiểu kiếm đã trở thành xanh nhạt, vô luận quang mang tỏa ra từ nó hay tiếng kêu do nó phát ra cũng rõ ràng có thể nhìn ra nó đang ở trạng thái cực kỳ suy yếu.
Không qua bao lâu, tiểu kiếm không thể tiếp tục tiến hành thuấn di, nó bị hai đạo quang mang bức lui lại phía sau. Vương Lâm chăm chú nhìn thanh tiểu kiếm, một lần nữa há miệng phun ra một ngụm linh khí, tiểu kiếm do đã suy yếu nên không có khả năng tránh khỏi bị linh khí bao phủ lấy. Hai đạo kim quang giống như hai con giao lòng xoay quanh ở bên ngoài linh khí, một khi nó phát hiện tiểu kiếm muốn thoát ra ngoài là lập tức áp sát lại gần, uy hiếp cho tiểu kiếm không thể thoát ly.
Theo thời gian, tiểu kiếm tuy giãy giụa không có tác dụng nhưng nó cũng không có ý định ngừng lại, mà ngược lại càng ngày càng kịch liệt. Linh khí bao quanh nó chậm rãi tiêu tán, Vương Lâm cắn răng một lần nữa phun ra linh khí, tay bắt quyết, tiếp tục quá trình tế luyện.
Thời gian một đêm lặng lẽ trôi qua, tiểu kiếm rốt cuộc cũng có dấu hiệu an tĩnh, lúc này sắc mặt Vương Lâm đã tái nhợt đi. Thời gian một đêm hắn đã không ngừng thổ ra mười đạo linh khí.
Mặc dù với tu vi của hắn đã là Ngưng Khí tầng mười năm thì rất khó có thể duy trì, nhưng bản thân còn có linh khí dịch thủy trợ giúp, có thể khiến cho tinh thần và thể xác có thể miễn cưỡng duy trì.
Ánh sáng ban mai rực rỡ từ cửa sổ truyền vào, Vương Lâm vẫn đang tiếp tục tế luyện, tiểu kiếm lúc này không tiếp tục giãy giụa nữa, nó lơ lửng ở giữa không trung, một tia linh khí mang theo thần thức của Vương Lâm chậm rãi tiến vào trong thanh tiểu kiếm.
Đúng lúc này, đột nhiên thần sắc Vương Lâm hơi thay đổi, không mất bao nhiêu thời gian ngoài cửa truyền tới thanh âm đập cửa.
Vương Lâm hít một hơi thật sâu, cao giọng nói:
Trương Hổ đứng ở bên ngoài phòng hơi ngẩn người ra, hắn trầm ngâm một chút, không nói lời nào mà khoanh chân ngồi xuống bên ngoài phòng Vương Lâm.
Vương Lâm cũng không để ý tới Trương Hổ nữa, hắn tiếp tục tế luyện, thời gian chậm rãi trôi qua, màn đêm một lần nữa phủ xuống. Hắn đã uống hết ba hồ lô linh khí dịch thủy, nhưng vẫn không thể tế luyện tiểu kiếm.
Bất đắc dĩ, Vương Lâm chỉ có thể thỉnh giáo Tư Đồ Nam.
Tư Đồ Nam nói không nhanh không chậm.
Vương Lâm nhướng màu hỏi.
Tư Đồ Nam chậm rãi nói.
Vương Lâm bây giờ đã rõ ràng tính tình của Tư Đồ Nam, lão gia hỏa này đặc biệt thích khơi gợi tò mò của người khác, hắn cũng không nóng nảy, bình tĩnh chờ đối phương nói nốt.
Một lát sau, Tư Đồ Nam thở dài, nhẹ giọng nói:
Vương Lâm hơi trầm ngâm một chút, nói:
Tư Đồ Nam vừa định thu hút hứng thú của Vương Lâm, nhưng tiểu tử này lại không chút chú ý tới hắn. Vì vậy hắn dứt khoát nói ra phương pháp, nhưng cuối cùng lại đưa ra một điều kiện kèm theo.
Vương Lâm từ chối cho ý kiến, hắn dựa theo phương pháp của Tư Đồ Nam để thực hiện, hai tay lần lượt bắt quyết theo một phương pháp quỷ dị, sau đó cắn lưỡi phun ra một chút máu tươi rồi dùng linh lực bao lấy. Pháp quyết trên tay lại được hắn thay đổi, lập tức ở trên không xuất hiện một loại phù văn kỳ quái.
Loại phù văn này vừa mới hiện ra lập tức ập tới đám máu đang lơ lửng ở trên không trung, huyết vụ ở giữa không trung không ngừng xoay chuyển, nó bị những phù văn hút vào bên trong. Dần dần, phù văn đã có màu đỏ như máu, càng lúc càng đậm, ánh mắt Vương Lâm hơi lóe lên quang mang, tay trái cách không vỗ một chưởng, phù văn màu đỏ nhất thời án lên tiểu kiếm.
Tiểu kiếm bị phù văn chạm phải lập tức rung lên, từ trên thân kiếm thoát ra bạch khí nhè nhẹ.
Vương Lâm lại tiếp tục phun ra một búng máu tươi, ánh mắt hắn lô vẻ uể oải, nhưng ánh mắt lại càng thêm kiên định. Tay phải tiếp tục bắt quyết, phù văn kỳ dị không ngừng xuất hiện hút lấy máu tươi rồi dung nhập vào thanh tiểu kiếm.
Quá trình này liên tục xảy ra trong mấy canh giờ, mãi cho tới sáng sớm ngày thứ ba, một tiếng kiếm minh từ phòng Vương Lâm truyền ra. Ngay sau đó nó liền tiêu tán, Trương Hổ đang khoanh chân ngồi ở ngoài cửa đứng bật lên.
Vương Lâm mở cánh cửa phòng ra, mỉm cười nhìn Trương Hổ, tâm tình hắn cực kỳ vui sướng, nói:
Trương Hổ đưa ánh mắt kỳ quái nhìn Vương Lâm, nói:
Vương Lâm há miệng ra, một thanh lục sắc tiểu kiếm từ bên trong miệng hắn bay ra, từ trên đó tỏa ra hàn ý kinh người. Kiếm này vừa xuất hiện cũng lập tức khiến cho bốn phía tràn ngập một cỗ hơi thở như máu tanh.
Trương Hổ ngẩn người ra, hắn thất thanh nói:
Vương Lâm hơi gật đầu, tay phải vẫy lên một cái, thanh tiểu kiếm một lần nữa trở lại bên người, bị hắn nuốt vào trong miệng. Đối với cỗ khí tức tanh máu này, Vương Lâm cũng cảm giác hơi tức giận, sau khi quá trình huyết luyện thành công Tư Đồ Nam nói cho hắn biết. Bất kỳ pháp bảo này trải qua quá trình huyết luyện đều nồng nặc mùi máu, hơn nữa ngày sau nếu nó giết người càng nhiều thì mùi đó sẽ càng trở nên nồng đậm.
Trương Hổ ngơ ngác nhìn thanh tiểu kiếm biến mất, một lúc lâu sau mới nói:
Hai người hàn huyên vài câu, Trương Hồ liền cáo từ, trước khi đi hắn nói cho Vương Lâm biết, ba ngày sau chính là ngày bắt đầu hội giao dịch, để cho hắn kịp thời chuẩn bị.
Trương Hổ đi rồi, Vương Lâm từ trong túi trữ vật lấy ra chiếc vỏ kiếm, chiếc vỏ kiếm này ngay cả Tư Đồ Nam cũng thấy làm kỳ lạ, không biết làm pháp bảo thuộc dạng gì.
Vương Lâm trước đây vốn tưởng vỏ kiếm và tiểu kiếm là một thể, nhưng sau khi tế luyện xong thanh tiểu kiếm mới phát hiện ra nó là hai loại bất đồng.
Vỏ kiếm này trông cổ kính, từ bên trong nó lộ ra sát khí, càng nhìn kỹ, luồng sát ý đó càng lớn hơn, dần dần Vương Lâm rơi vào trong một thế giới kỳ lạ, ở trong đầu hắn ngoại trừ vỏ kiếm ra là một khoảng không trống rỗng.