Vương Lâm đang định nghiên cứu một chút, đột nhiên từ phía sau truyền tới một tiếng than nhẹ, tay phải hắn lập tức bắt quyết bắn một đạo kim quang lên thanh tiểu kiếm. Sau đó mới xoay người lại nhìn thấy Trương Hổ đang mở to hai mắt, sau khi hắn chứng kiến thấy Vương Lâm thì hơi ngẩn ngơ một chút, rồi cũng đứng dậy, đánh giá bốn phía, cuối cùng ánh mắt dừng lên thanh tiểu kiếm và vỏ kiếm ở trong tay Vương Lâm, trên mặt hiện lên sắc mặt vui mừng nói:
Vương Lâm khẽ cười gật đầu nói:
Trương Hổ đưa tay sờ lên ngực mình, nhắm mắt ngưng thần một chút mới hưng phấn nói:
Nói xong, hắn nhấc tay lên, nhất thời ở giữa không trung xuất hiện hỏa cầu.
Đám ngươi Liễu Tam ở xung quanh nhất thời chấn động, một màn vừa rồi bọn họ đã nhìn thấy hết thảy, cả đời này cũng nằm mơ cũng không nghĩ sẽ gặp phải, lúc này vừa nhìn thấy hỏa cầu trên mặt lập tức lộ vẻ sợ hãi.
Về phần hắc y nhân ở bốn phía, đám người này cẩn thận đưa mắt nhìn Trương Hổ, trong mắt cũng lộ ra vẻ sợ hãi.
Vương Lâm nhướng mày, đang muốn lên tiếng ngăn cản, Trương Hổ đã tiến lên từng bước, ba chiếc hỏa cầu nhanh chóng tản ra, mục tiêu cũng không phải đám người Liễu Tam và Uy Vũ tiêu cục mà là hắc y nhân ở bốn phía.
Dưới lực lượng tuyệt đối, sinh mạng con người giống như một con kiến hôi vậy. Căn bản không có chút năng lực nào phản kích, kể cả Tống Hành ngã trên mặt đất trong nháy mắt cũng không còn gì. Sóng nhiệt tỏa ra bốn phương tám hướng, kim sắc huyết châu quỷ dị cũng không hề bị tiêu tán theo thi thể, mà nhẹ nhàng bị Trương Hổ hút vào trong người.
Đám người Liễu Tam bị sóng nhiệt làm cho cháy hết lông tay, da dẻ hơi nứt ra, nhưng không ai dám cử động.
Mắt thấy Trương Hổ tiếp tục tế xuất ba hỏa cầu, Vương Lâm trầm giọng nói:
Trương Hổ quay đầu lại nhìn Vương Lâm, nói:
Trung niên thư sinh và mấy người xung quanh nãy giờ vẫn bảo trì tỉnh táo, hắn vội vàng cắn chặt răng nói:
Không đợi hắn nói xong, Trương Hổ nhướng mày cười lạnh nói:
Hắn tuy nói với trung niên thư sinh nhưng ánh mắt vẫn nhìn về phía Vương Lâm.
Vương Lâm trầm mặt một chút, song thủ khẽ động, nhất thời thanh niên thư sinh và sáu người còn lại đều bị khống chế thân thể đưa tới trước mặt Vương Lâm.
Trương Hổ thu hỏa cầu của mình xuống, đứng một bên không nói lời nào.
Vương Lâm từ trong túi trữ vật lấy ra một khối ngọc giản, ngọc giản này chính là khi hắn còn ở Hằng Nhạc Phái cùng với Vương Hạo tham gia hội giao dịch, bản thân phải liều lĩnh sử dụng mấy đoạn khẩu quyết Ngưng Khí kỳ để trao đổi.
Lúc đầu hắn từng lật qua xem một lần, mơ hồ nhớ rằng bên trong đó ghi lại pháp thuật là Hóa Thần Thuật, nó có tác dụng xóa đi trí nhớ của đối phương.
Ngưng thần kiểm tra lại một chút, cuối cùng kìm được ngọc giản ghi lại Hóa Thần Thuật, Vương Lâm nhìn thoáng qua thu hồi lại ngọc giản. Ánh mắt lóe lên quang mang, đám người trước mặt lập tức rơi vào mê man, chỉ lát sau cả đám đều thừ người ngã xuống mặt đất.
Trương Hổ thầm than một tiếng, há miệng định nói gì nhưng cuối cùng cũng im lặng.
Vương Lâm sau khi thi triển Hóa Thần Thuật, liếc mắt nhìn Trương Hổ một cái, sau đó thân thể nhanh chóng động hướng lên trên không bay đi.
Trương Hổ hít sâu một hơi, trong miệng phun ra một viên kim châu, hắn đạp lên trên kim châu rồi đuổi theo.
Hai đạo hồng quang ở không trung bay đi một hồi lâu, tới khi Trương Hổ thở hổn hển không còn tiếp tục được nữa mới hạ xuống một đỉnh núi, lúc này thần sắc Vương Lâm vẫn như thường, nhẹ nhàng hạ xuống theo.
Trương Hổ điều hòa lại hô hấp một chút mới tìm nơi ngồi xuống, từ trong túi trữ vật xuất ra hai củ khoai, đưa cho Vương Lâm một củ nói:
Vương Lâm tiếp nhận củ khoai, giờ phút này hắn phảng phất như nhớ lại thời gian mười năm về trước, hai thanh niên đều ở trong một căn phòng của đệ tử ký danh làm quen với nhau.
Hắn dừng lại một chút, sau đó nói tiếp:
Trương Hổ cắn một miếng khoai, đem kinh nghiệm mười năm qua kể lại một lần.
Vương Lâm có chút cảm khái, Trương Hổ nói giản lược, nhìn qua rất hời hợt, nhưng ánh mắt của hắn mang chút phiền muộn, lộ ra mười năm lận đận.
Ánh mắt Trương Hổ lập tức đổi thành vẻ hâm mộ, nói:
Vương Lâm lắc đầu nói:
Trương Hổ kinh dị liếc mắt nhìn Vương Lâm một cái, vẫn chưa hỏi tiếp mà cẩn thận suy nghĩ một chút, nói:
Vương Lâm tìm một hòn đá ngồi xuống, trầm ngâm một chút, nói:
Trương Hổ há miệng ra nuốt miếng khoai xuống cổ, nói:
Vương Lâm cười khẩy nói:
Trương Hổ ngẩn người ra, cười nói:
Vương Lâm không muốn tiếp tục đàm luận vấn đề này, hỏi: