Liễu Tam cẩn thận nhìn Vương Lâm vài lần, đột nhiên hỏi:
Thần sắc Vương Lâm vẫn bình thường, hắn lắc đầu nói:
Ánh mắt Liễu Tam hòa hoãn lại, hắn hỏi những lời này là vì gần đây có cuộc đại khảo thí, thí sinh từ các thôn trấn nhỏ xung quanh đây bắt đầu tụ tập về Thiên Thủy Thành. Nhưng trên lưng những thí sinh đó đều mang theo những gùi sách, còn người trước mặt này tuy thoạt nhìn thì không phải là người có võ công, thế nhưng nếu đối phương thừa nhận là thí sinh thì phải chú ý.
Bất quá Liễu Tam cũng không để việc này ở trong lòng, vì vậy cười nói:
Ánh mắt Vương Lâm lộ vẻ cảm kích, ôm quyền nói:
Hán tử mặt đen quét mắt nhìn Vương Lâm một cái, cười nói:
Vương Lâm cười khổ lắc đầu.
Liễu Tam đưa ngón tay chỉ về phía xe ngựa phía sau, cười nói:
Vương Lâm ôm quyền, không nói hai lời đi tới bên xe ngựa, hắn nhìn về phía sau, chỉ thấy phía sau còn có hơn mười chiếc xe ngựa. Thần thức hơi đảo qua, phát hiện những xe ngựa này đều trống trơn, hắn cũng không tiếp tục để ý mà khoanh chân ngồi xuống.
Dương Sâm túm lấy cương ngựa, đi tới bên cạnh Vương Lâm hỏi:
Vương Lâm lắc đầu thở dài, nói:
Dương Sâm ngẩn người ra, nhìn Vương Lâm một hồi lâu rồi an ủi nói:
Trò chuyện một lúc, đột nhiên thần sắc Vương Lâm hơi động, ngẩng đầu nhìn về phía rừng cây phía trước không xa. Thần thức hơi đảo qua, nhất thời phát hiện trong đó ẩn giấu hai người, bọn họ đang chằm chằm nhìn về phía đội xe.
Mãi cho tới khi đội xe đi qua rặng cây đó cũng không thấy hai người đấy có hành động gì. Vương Lâm trầm ngâm một chút rồi cũng không chú ý tới nữa.
Một ngày lộ trình nhanh chóng trôi qua, mắt nhìn thấy mặt trời chuẩn bị khuất núi, màn đêm đang dần bao phủ đất trời, Liễu Tam ở phía trước cao giọng nói:
Đám hán tử lập tức cười to, tháo từng con ngựa ra khỏi xe, đem chúng buộc lại một chỗ, còn những chiếc xe không quây lại thành một vòng tròn.
Làm xong hết những thứ này mọi người bắt đầu chăng lều vải, đốt lửa, ăn uống, rất là náo nhiệt.
Ở xung quanh luôn có ba đến năm người luôn đi tuần tra.
Vương Lâm xuống xe ngựa liền bị Dương Sâm kéo tới bên cạnh đống lửa. Hôm nay gặp gỡ, Dương Sâm đối với Vương Lâm cảm thấy rất hứng thú, thường xuyên khoe khoang những cuộc phiêu lưu của mình.
Vương Lâm tỏ vẻ chăm chú lắng nghe một chút, hắn càng như thế Dương Sâm lại càng khoe khoang hơn, chờ tới khi đội xe tạm nghỉ mới kéo Vương Lâm tới chỗ mọi người.
Bên cạnh đống lửa có ba người ngồi, ngoại trừ Liễu Tam đại tiêu đầu và hán tử mặt đen ra thì còn có một trung niên thư sinh mặc trường sam. Sắc mặt người này trắng trẻo, ánh mắt hữu thần, lộ ra vẻ một con người trí tuệ.
Nhìn thấy Vương Lâm đến, Liễu Tam cười nói:
Nói xong, hắn quay sang Vương Lâm nói:
Trung niên thư sinh ôn hòa cười nói:
Cặp mắt Liễu Tam đảo quanh một vòng, nói:
Vương Lâm đưa mắt nhìn trung niên thư sinh một chút, sau đó ôm quyền nói:
Trung niên thư sinh kinh ngạc nhìn Vương Lâm, cười nói:
Vương Lâm cười cười nói:
Trung niên thư sinh cười ha hả, hán tử mặt đen bên cạnh đột nhiên nói:
Liễu Tam cười mắng:
Hán tử mặt đen cũng không quản tới lời Liễu Tam, mà hắn cứ dương đôi mắt lên nhìn trung niên thư sinh.
Trung niên thư sinh trầm ngâm một chút, mỉm cười gật đầu nói:
Dứt lời, hắn khép hờ hai mắt, khi mở ra lập tức trong mắt bắn ra tinh quang, sắc mặt Vương Lâm vẫn bình thường, nhưng nội tâm lại hơi động.
Đảo thần thức qua một lượt, chỉ thấy từ trên ngực của trung niên thư sinh đột nhiên có xuất hiện một tia linh lực, tia linh lực này có chút cổ quái, cuối cùng tập trung vào hai mắt của trung niên thư sinh.
Trung niên thư sinh nhìn chằm chằm vào hán tử mặt đen, trong miệng thì thào như đang thầm tính toán cái gì đó. Một lúc lâu sau sắc mặt lão hơi hồng nhuận cau mày nói:
Hán tử mặt đen sửng sốt một chút, rồi lập tức cười to nói:
Trung niên xoay chuyển ánh mắt nhìn sang Dương Sâm, hồi lâu sắc mặt khẽ biến nói:
Nói xong lão lại nhìn về phía Liễu Tam, sắc mặt lập tức âm trầm nói:
Nói xong, sắc mặt lão nghiêm túc, đứng thẳng dậy đánh giá sắc mặt mọi người xung quanh, ánh mắt càng trở nên trầm trọng, nói:
Ánh mắt Liễu Tam lập tức nghiêm nghị lại, nhìn khắp nơi một chút, trầm giọng nói:
Trung niên thư sinh gật đầu, ánh mắt quát qua mặt Vương Lâm, đột nhiên ngẩn người ra, dùng sức hơi day day mắt, cẩn thận ngưng thần nhìn. Sắc mặt nhất thời đại biến, gương mặt đỏ ửng lên, hắn lập tức nghiêng người sang bên cạnh phun ra một ngụm máu tươi trên mặt lộ ra vẻ kinh hãi chỉ vào Vương Lâm kêu thất thanh: