Người trung niên cúi đầu nhìn một chút, trầm ngâm nói:
Hai mắt thiếu niên chợt lóe lên một chút, nói:
Người trung niên khẽ cười, nói:
Thiếu niên có chút thất vọng thì thào nói:
Người trung niên không cười nổi, nói:
Nói xong, thần thức của hắn lướt qua đám dã thú đông đảo trên mặt đất đã tìm thấy bảy tám con linh thú.
Đúng lúc này, đám dã thú đang hít thở trên mặt đất như bị thứ gì đó kinh động. Cả đám lập tức đứng dậy, thậm chí có con còn phát ra tiếng gầm nhẹ.
Dần dần tiếng gầm càng lúc càng to. Cuối cùng, toàn bộ đám dã thú cùng quay mặt về phía vách đá, rống lên.
Người trung niên giật mình, đang định nói với hai người bên cạnh rời khỏi đây thì đột nhiên một luồng thần thức khổng lồ chợt xuất hiện, quét qua một vòng. Người trung niên biến sắc. Với tu vi Ngưng Khí tầng mười hai của hắn mà vẫn bị thần thức của người đó nhìn thấu, không hề có chút phản ứng.
Nữ tử họ Từ đứng bên cạnh hắn cũng tái mặt. Kiếm quang dưới chân thoáng cái mất đi linh khí, rơi xuống đất. Nàng sợ hãi hô lên một tiếng, ôm thiếu niên rơi từ trên không trung xuống.
Người trung niên cũng suýt nữa thì không thể khống chế được kiếm quang dưới chân. Hắn xuất toàn bộ khí lực, nhanh chóng lao tới, nắm hai người đang rơi xuống đất. Do phải cố gắng quá sức nên toàn thân hắn ướt đẫm mồ hôi.
Sau khi đáp xuống đất, hắn lập tức ôm quyền, cung kính nói:
Nữ tử họ Từ cũng tỉnh táo lại. Vừa rồi luồng thần thức khiến cho nàng chấn động tâm thần, vội vàng cung kính nói:
Lúc này, thiếu niên tái mét mặt, đứng sau nữ tử, bám chặt lấy gấu áo, không dám nói tiếng nào.
Đám dã thú trên mặt đất cảm nhận được có thần thức quét qua, ánh mắt liền lộ vẻ sợ hãi, quỳ rạp trên mặt đất không dám nhúc nhích.
Một âm thanh tang thương chầm chậm vang lên.
Người trung niên thầm kêu khổ. Nếu hắn chỉ có một mình thì khi thấy chuyện không hay đã nhanh chóng thoát đi. Nhưng bây giờ còn có sư muội và tiểu sư đệ ở đây, nếu mình bỏ chạy thì sau này chắc chắn sẽ bị sư phụ truy cứu. Bây giờ chỉ hi vọng đối phương e ngại Huyền Đạo Tông ở gần đây, hơn nữa ba người bọn họ cũng chưa làm gì quá mức.
Đối phương nói một câu xong lại im lặng. Trái tim người trung niên đập thình thịch, liền cắn răng một cái, thầm nghĩ tính mạng là quan trọng.
Nếu đối phương hạ sát thủ, hắn chẳng quản đến người khác, bảo vệ mình trước.
Mồ hôi chảy đầy trán nữ tử họ Từ, trong lòng vô cùng lo lắng. Mắt thấy khuôn mặt luôn bình tĩnh của tam sư huynh cũng không còn chút máu, nàng lại càng thêm sợ hãi. Do dự một lúc liền cố gắng mở miệng nói:
Chưa đợi nàng nói dứt, thanh âm tang thương đó chợt kêu lên một tiếng kinh ngạc, sau đó ngập ngừng hỏi:
Nữ tử họ Từ ngẩn người, cung kính nói:
Thanh âm đó lại trầm mặc một lúc, sau đó phát ra một tiếng thở dài, nói:
Nói xong, trên bầu trời chợt xuất hiện dị tượng, giống như có một bàn tay vô hình phẩy một cái, nhất thời ba người không tự chủ được bị cuốn ra thật xa.
Người trung niên tái nhợt mặt mày, trong lòng kinh hãi. Vừa rồi, trong nháy mắt, toàn thân hán như bị một thứ gì đó giam cầm, không thể phản khác. Nếu đối phương thực sự có sát tâm thì hắn chết chắc.
Quá sợ hãi, hắn không nói lời nào, nắm lấy sư đệ và sư muội, nhanh chóng chạy đi. Hắn lo đối phương lật lọng vội dùng hết sức hóa thành một đạo cầu vồng biến mất nơi chân trời.
Sau khi ba người bỏ đi, trên vách đá chợt phát ra một âm thanh nhỏ. Sau đó, một tảng đá lớn bị đẩy lệch sang một bên, lộ ra một cái động tối om.
Một nam tử có mái tóc dài đến lưng, chậm rãi bước ra. Khuôn mặt hắn trắng bóc, hai mắt lấp lánh có thần. Sau khi hắn đi ra khỏi động, tất cả đám quái thú đang quỳ trên mặt đất vội rên rỉ, ánh mắt cầu xin tha thứ.
Nam tử tóc dài ước chừng hai mươi tuổi, ánh mắt lạnh như băng, đảo mắt liếc đám dã thú một cái cũng không nói gì. Sau đó, hắn lại đưa mắt nhìn Hằng Nhạc Sơn xa xa, trong lòng có chút cảm khái.
Hắn đúng là Vương Lâm đã bế quan suốt bốn năm.
Ánh mắt Vương Lâm chớp chớp, lẩm bẩm.
Từ Đồ Nam đắc ý cười, tiếp tục nói:
Hàn quang trong mắt Vương Lâm chợt lóe lên, nói:
Từ Đồ Nam cười ha hả, nói:
Vương Lâm trầm ngâm một chút, thở dài, cười khổ nói:
Tư Đồ! Đoạt Cơ đại pháp này quá ác độc. Nó thuần túy là hại người lợi mình. Người bị đoạt cơ chắc chắn phải chết.
Ngươi đó! Ta đã khuyên ngươi bao nhiêu lần rằng tu chân giới quan trọng nhất là thực lực. Cái chuyện hại người lợi mình đó ngươi cứ để ý tới thì làm sao mà có thể đạt tới Anh Biến kỳ? Hừ! Nếu ngươi không muốn sử dụng phương pháp của ta cũng được. Nếu ngươi có thể tìm được tài liệu mộc thuộc tính để thăng cấp cho Nghịch Thiên Châu. Đến lúc đó dùng linh khí mộc thuộc tính tu luyện cũng đủ để trúc cơ. Hoặc là có một tu sĩ Nguyên Anh kỳ giúp ngươi. Nếu không đừng có hi vọng nữa.
Tư Đồ Nam bất mãn nói.
Vương Lâm trầm mặc một lúc rồi nói:
Không biết người khác làm thế nào thì trúc cơ thành công?
Đơn giản! Nếu trong một môn phái thì chỉ cần có một tu sĩ Nguyên Anh kỳ cũng có thể dùng tu vi của mình trợ giúp đệ tử trúc cơ. Nếu lão phu còn thân thể thì cũng có thể giúp ngươi. Ở tu chân quốc chúng ta, người có tu vi Nguyên Anh kỳ, mặc dù không có nhiều lắm nhưng cũng đủ giúp đệ tử môn phái hoàn thành quá trình trúc cơ.
Tư Đồ Nam hừ một tiếng, nói.