Lão phụ nhân họ Vương gật đầu, nói:
Vương Lâm do dự một chút, nói:
Lão phụ nhân họ Vương nhướng mày, nói:
Vương Lâm ngẩng đầu, nói:
Lão phụ nhân lập tức từ chối, nói:
Vương Lâm nhíu mày, nói:
Lão phụ nhân trừng mắt, đang định mở miệng thì Lưu Văn Cử giơ tay kéo nhẹ một cái rồi ôn hòa nói với Vương Lâm:
Vương Lâm thản nhiên nói:
Lưu Văn Cử trầm ngâm một chút, sau đó liếc nhìn lão phụ nhân họ Vương rồi lấy ra một cái ngọc phù, nói:
Vương Lâm cảm thấy rất vui mừng, vội vàng nhận lấy, cẩn thận cho vào trong túi trữ vật. Bây giờ, pháp bảo của hắn có quá ít, tính đi tính lại thì cũng chỉ có hai thứ. Một thứ là cái tiên phù lấy được từ Trương Hổ. Cái khác chính là cái ngọc phù này.
Lưu Văn Cử lại lấy ra một cái ngọc giản, đưa cho Vương Lâm. Sau đó cùng với lão phụ nhân họ Vương đi về nơi bế quan.
Sau khi từ biệt những người khác, Vương Lâm đánh một cái pháp quyết lên ngọc giản, nhất thời một luồng ánh sáng xuất hiện trên vách đá. Vương Lâm hít một hơi thật sâu, bước vào đó.
Sau khi ra khỏi phủ, Vương Lâm cũng không dừng lại. Thân thể hắn thoáng động một cái liền bay lên không trung. Dẫn Lực Thuật bao lấy xung quanh cơ thể, hóa thành một đạo cầu vồng biến mất về phía chân trời.
Tiếng của Tư Đồ Nam vang lên trong đầu Vương Lâm.
Suy nghĩ một chút, Vương Lâm nói:
Trong khoảng thời gian ngắn sẽ không trở lại. Đợi xử lý xong hết chuyện nhà, ta tự có tính toán.
Theo suy đoán của ta thì một khi mộc thuộc tính đạt tới viên mãn, thời gian bên trong Nghịch Thiên Châu chắc chắn sẽ tăng lên rất nhiều. Bây giờ mới đang gấp mười lần, đến lúc đó không chừng sẽ tăng lên gấp trăm lần. Khi đó, tốc độ tu luyện của ngươi sẽ tăng lên không ít.
Tư Đồ Nam phân tích.
Hai người vừa đi vừa nói chuyện với nhau. Tốc độ của Vương Lâm cực nhanh, đạo cầu vồng cấp tốc lao về phía trước.
Một ngày sau đã tiến vào phạm vi của Hằng Nhạc Phái khi xưa. Vương Lâm sợ gây sự chú ý cho người khác nên giảm tốc độ xuống. Đến sáng sớm hôm sau, hắn đã về tới thôn nhỏ dưới núi.
Từ xa nhìn lại, thôn trang vẫn như trước không thay đổi gì nhiều lắm. Chỉ có căn đại viện của gia đình từ một căn phòng nhỏ đã biến thành một cái tam hợp viện, trước cửa có dán một cái chữ phúc thật to. Mặc dù trời lúc này đang tờ mờ sáng, nhưng vẫn có thể nghe thấy một vài tiếng chó sủa và tiếng gà gáy.
Sáng sớm, từ mỗi căn nhà nhỏ trong thôn xóm đều có một làn khói mỏng bốc lên. Tất cả mọi người đều dậy sớm ra khỏi giường, chuẩn bị cho bữa sáng.
Vương Lâm đứng ở cửa thôn nhìn về phía đại viện của gia đình, trong lòng có chút hồi hộp. Thời gian thoáng cái đã trôi qua năm năm, cho đến lúc này, những ký ức cũ vẫn như đang còn hiện ra trước mắt.
Hắn chần chừ một lúc vẫn chưa trở về ngay mà tìm một cây đại thụ bên ngoài thôn, ẩn mình vào trong tán lá.
Hắn cũng không biết, Huyền Đạo Tông có như mình đoán đến tìm cha mẹ trả thù hay không. Vì lo lắng cho cha mẹ, hắn định xử lý hết mọi chuyện trước khi về nhà.
Thời gian một ngày thoáng cái đã hết. Trong nháy mắt, Vương Lâm đã ở ngoài thôn được một tháng.
Trong một tháng đó, thần thức của hắn luôn tản ra xung quanh. Cho đến hôm nay, nét mặt hắn thoáng động, hàn quang trong mắt lóe lên, thầm nghĩ:
Hai đạo kiếm quang từ xa nhanh chóng bay tới đáp xuống đất liền hiện ra hai bóng người. Một trong hai người đó mặc hắc bào rộng thùng thình bao lấy toàn thân, không thể nhìn rõ khuôn mặt. Nhưng từ trên người của kẻ đó lại tỏa ra mùi thối khiến cho người khác có cảm giác buồn nôn.
Hắc bào nhân mở miệng, thanh âm đầy sự căm hận, nói:
Người bên cạnh hắn mặt trắng như ngọc, hết sức anh tuấn. Tuy nhiên hai mắt lại có vẻ gian tà, cộng thêm một chút tham lam, thấp giọng nói:
Nói xong, hắn thầm nghĩ:
Nghe bọn họ nói chuyện cũng có thể xác định được người mặc hắc bào màu đen chính là đại đệ tử của Huyền Đạo Tông, Chu Bằng. Hắn hận Vương Lâm đến tối mắt tối mũi, không thể rút xương, lột da đối phương. Một đời danh tiếng của hắn bị hủy toàn bộ trong tay Vương Lâm. Đám bụi bẩn trên người hắn về tẩy thế nào cũng không sạch, chỉ còn cách mặc một bộ hắc bào thật rộng. Nhưng bụi bẩn đó vẫn có thể che giấu, còn cái mùi thối kia, đến hắn ngửi thấy cũng còn phải nôn mửa chứ chưa phải nói tới người ngoài.
Lúc này, hắn hừ lạnh một tiếng, nói:
Trương Cuồng cố nhịn mùi thối. Bởi hai người đứng quá gần nhau nên lúc này những thứ trong bụng hắn đang muốn trào lên đến tận cổ. Nhưng hắn không dám nôn ra, vội nói:
Chu Bằng tháo khăn che đầu xuống, để lộ khuôn mặt đen thui. Ánh mắt hắn lóe lên sự độc ác, nhe răng cười nói:
Trương Cuồng lộ vẻ vui mừng liên tục gật đầu vâng dạ. Nhưng khi cúi đầu xuống, hàn quang trong mắt hắn chợt lóe lên, thầm nghĩ:
Khi Trường Cuồng cúi đầu, khóe mắt Chu Bằng có chút châm chọc, nói: