Thực ra Vương Lâm cũng bị giật mình mất một lúc mới định thần lại được.
Lần này, Chu Bằng nổi trận lôi đình, cho rằng hắn vì khinh thường nên mới bị một tên đệ tử mới đạt tới Ngưng Khí tầng ba đánh thắng. Vì vậy mà hắn không nói lời nào, lập tức xuất ra thông thiên cự mãng, tay bắt quyết. Cự mãng liền kêu lên một tiếng, đang định mở cái miệng khổng lồ ra...
Vương Lâm lại một lần nữa sử dụng Dẫn Lực Thuật vỗ một cái. Cự mãng rên lên một tiếng, thân thể nhất thời tiêu tán. Chu Bằng mặt tái nhợt không còn chút huyết sắc, phun ra một ngụm máu tươi, thân thể lại một lần nữa bắn ra xa.
Hắn vừa mới rơi xuống đất lại lập tức xông lên thạch thai, không để ý tới vết máu nơi khóe miệng, xé ngay áo ngoài, giựt cái phù đang dán trước ngực xuống. Ngay lập tức khí thế trên người hắn bốc lên, mái tóc dài tung bay một cách quỷ dị.
Đến bây giờ, Vương Lâm đã thực sự tin tưởng vào thực lực của bản thân.
Hắn không đợi đối phương nói hết, lại dùng Dẫn Lực Thuật vỗ một cái nữa.
Một tiếng chát vang lên. Khí thế của Chu Bằng đang lên tới đỉnh lại một lần nữa phun máu ra miệng, bay xuống dưới đất. Linh khí trong cơ thể hắn hoàn toàn tán loạn. Hắn cố gắng một lúc mới đứng dậy được. Nhưng nỗi uất nghẹn trong người lại dâng lên nhanh chóng, hắn tức quá không thở được trực tiếp ngã xuống hôn mê.
Xung quanh hoàn toàn yên tĩnh. Ngoại trừ hơi thở của đám đệ tử hai bên ra, không còn có một thanh âm nào khác.
Mất một lúc, Hoàng Long chân nhân mới có phản ứng, trên mặt lộ vẻ mừng như điên. Lão nhìn Vương Lâm càng lúc càng thuận mắt, thầm nghĩ:
Tôn Đại Trụ hít một hơi thật sâu, thầm nghĩ:
Đạo Hư há hốc mồm. Nếu một lần thì còn có thể dùng hai chữ may mắn để giải thích. Nhưng cả mấy lần đều có kết quả như vậy khiến cho hắn khiếp sợ. Cho dù đại đệ tử của đối phương đã giật cái phù áp chế tu vi xuống, lúc đó tu vi của hắn đã lên đến Ngưng Khí tầng mười hai vẫn bị Vương Lâm dùng Dẫn Lực Thuật đánh cho rơi xuống đài.
Không biết tên Vương Lâm này đạt tới cấp độ nào. Lão nhìn kỹ một lúc, cho dù sử dụng thần thức thế nào cũng không thể nhìn thấu tu vi của Vương Lâm.
Lão nhân mặt đỏ, thầm nghĩ:
Người trung niên có ý thu Vương Lâm, cũng thầm nghĩ trong lòng:
Đứng cách hắn không xa là một người trung niên có khuôn mặt vàng như nghệ. Lúc này, hắn đang đưa tay vuốt râu, gật đầu thầm nghĩ:
Lúc này, Vương Trác đã hoàn toàn tỉnh táo. Hắn thầm nghĩ trong đầu:
Hai mắt nữ tử họ Chu phát sáng. Nàng đã hoàn toàn xác định được Vương Lâm đúng là người thâm tàng bất lộ. Nghĩ đến lúc trước vẫn tưởng hắn mới chỉ đạt tới Ngưng Khí tầng ba, chính mình cũng nói với hắn nhiều chuyện linh tinh mà không khỏi đỏ mặt, nghĩ thầm:
Nữ tử họ Từ chớp chớp đôi mắt, nhìn Vương Lâm một chút rồi lại nhìn Vương Trác, thầm nhủ:
Làm sao mà hắn lại lợi hại hơn Vương Trác sư huynh được cơ chứ? Đáng nhẽ, đây phải do Vương Trác sư huynh náo động mới đúng. Có điều, Vương Lâm cũng thật lợi hại. Đối phương là đại đệ tử của người ta mà tát cho rơi xuống những ba lần.
Thì ra Vương Lâm vẫn giả trư ăn thịt cọp. Đúng là hèn hạ. Cũng may trước đây ta không cười nhạo hắn. Nếu không thì... Hắc hắc! Trước kia đám sư huynh đệ vẫn cười hắn để xem bọn họ có còn bình tĩnh được nữa hay không.
Một tên đệ tử nội môn cười thầm, liếc mắt nhìn mấy vị sư huynh đệ xung quanh.
Từ đám đệ tử ký danh vẫn hay cười nhạo Vương Lâm là Hắc Tâm Vương đến những tên đệ tử nội môn vẫn hay chế nhạo hắn, lại càng sợ hãi.
Một tên đệ tử nội môn từng nhiều lần cười nhạo Vương Lâm đang suy nghĩ.
Tam sư huynh phụ trách phòng luyện đan, hít một hơi thật sâu, thầm nghĩ:
Lữ Tung cúi đầu, nhìn bộ quần áo màu tím trên người, cười khổ, nghĩ:
Trong nháy mắt, hắn đã xác định được thái độ của mình sau này đối với Vương Lâm.
Trương Cuồng nét mặt vô cùng khó chịu. Sau khi đổi được linh khí tuyền thủy, hắn vẫn tưởng rằng đó chỉ là do có nước suối đó có linh khí nồng đậm mà thôi. Vì vậy, sau khi kết thúc hội giao dịch hắn vẫn chưa tìm kiếm kẻ kia.