Cùng lúc đó, thân thể hắn khẽ chớp lên một cái liền xuất hiện trên đài.
Ánh mắt cuồng ngạo của hắn liếc nhìn đám đệ tử Hằng Nhạc Phái, nói:
Đám đệ tử Hằng Nhạc Phái lập tức xôn xao, nét mặt ai nấy đều giận dữ.
Ngay cả đám trưởng bối của Hằng Nhạc Phái cũng phải cau mày.
Đám đệ tử Huyền Đạo Tông không có một ai mở miệng. Ánh mắt lộ vẻ tôn kính. Hiển nhiên thân phận của người này ở Huyền Đạo Tông không phải là nhỏ.
Âu Dương lão nhân vội ho một tiếng, cao giọng nói:
Hai mắt Trương Cuồng chợt lóe lên, thân thể thoáng động nhảy lên trên đài, trầm giọng nói:
Chu Bằng cười một tiếng điên cuồng, nói:
Nói xong, hàn quang trong mắt hắn chợt lóe lên, phất tay một cái. Nhất thời một con cự xà đen bóng hiện ra, nghênh gió trở nên to hơn mấy lần. Nháy mắt nó đã trở thành một con thông thiên cự mãng.
Cái đầu của con thông thiên cự mãng lạnh lẽo nhìn Trương Cuồng, sau đá há miệng hút một cái. Nhất thời một luồng hấp lực rất mạnh đột nhiên xuất hiện.
Tuy nhiên, luồng hấp lực đó chỉ nhằm vào một mình Trương Cuồng.
Trương Cuồng chưa kịp né tránh, mà cũng chẳng kịp phát ra pháp thuật nào, đã như diều đứt dây, bay thẳng vào trong bụng nó.
Chu Bằng cười lạnh một tiếng, tay phải lắc một cái đã nắm lấy cổ Trương Cuồng, nói:
Nói xong, hắn vung tay một cái, thân thể Trương Cuồng như lưu tinh, bay thẳng về sau.
Tên đệ tử mặc áo tím còn lại lập tức nhảy lên đón lấy Trương Cuồng. Nhưng xung lực từ người hắn quá mạnh khiến cho hai người phải lùi lại thật xa mới có thể dừng được.
Trương Cuồng mặt không còn chút máu, nhắm chặt hai mắt, thân thể không ngừng run rẩy. Trên cổ hắn có một vết tay màu đen, giống như một cái kìm đang kẹp lấy cổ hắn.
Tên đệ tử bay lên đón hắn, vẻ mặt hoảng sợ, im lặng không nói.
Hoàng Long chân nhân cảm thấy vô cùng khổ sở. Đối phương có một tên đại đệ tử thế này quả là quá mạnh. Lão chỉ có thể nhìn ra, thực lực đối phương biểu hiện bên ngoài là Ngưng Khí tầng mười. Như vậy trên người hắn nhất định có dán phù áp chế tu vi, nên mới không nhìn rõ được thực lực.
Đưa mắt nhìn đám đệ tử nội môn đứng chung quanh, Hoàng Long chân nhân thầm than một tiếng. Bởi trong mắt lão chẳng có một tên đệ tử nào có thể thủ thắng. Ngay cả đại đệ tử đang tu luyện ở chỗ trưởng bối Kết Đan kỳ cũng chỉ mới đạt tới Ngưng Khí tầng mười mà thôi. Mặc dù có thể cho hắn ra đánh một trận. Nhưng nếu hắn lại thua nữa thì lần này, Hằng Nhạc Phái coi như thất bại hoàn toàn.
Hoàng Long chân nhân cười khổ một tiếng.
Chu Bằng cuồng ngạo, liếc mắt nhìn mọi người, nói:
Tất cả đám đệ tử Hằng Nhạc Phái có mặt đều không ai mở miệng. Bọn họ đều cúi đầu, lảng tránh ánh mắt của Chu Bằng.
Chu Bằng cười lạnh, trong lòng có chút coi thường. Đúng lúc đó, hắn chợt ngẩng người khi phát hiện có một tên đệ tử mới chỉ đạt tới Ngưng Khí tầng ba lại không hề sợ hãi, nhìn thẳng vào mắt mình.
Vương Lâm vẫn bình thản nhìn Chu Bằng.
Chu Bằng nhìn chằm chằm vào Vương Lâm, lạnh nhạt nói:
Lời nói của Chu Bằng thu hút sự chú ý của mọi người. Quay đầu lại, bọn họ mới phát hiện ra người mà Chu Bằng nói chính là Vương Lâm, nét mặt không khỏi thay đổi.
Hoàng Long chân nhân thở dài. Vương Lâm mới đạt tới Ngưng Khí tầng ba, lão vốn chẳng hề chú ý. Nhưng bây giờ, cho dù tu vi rất thấp nhưng đứa nhỏ này vẫn có can đảm như vậy.
Chu Bằng thấy đối phương không nói gì liền cười lạnh, nói:
Đạo Hư sư thúc đang đứng cạnh Hoàng Long chân nhân chợt nói:
Tôn Đại Trụ ngẩn người, tức giận nói:
Đạo Hư nhíu mày, trong lòng lão đúng là nghĩ như vậy. Nhưng không ngờ Tôn Đại Trụ lại không nể mặt trực tiếp nói thẳng ra trước mặt Huyền Đạo Tông như vậy.
Lão cười lạnh vài tiếng, nhìn Hoàng Long chân nhân, mấp máy môi truyền âm một chút.
Hoàng Long chân nhân thở dài, nói:
Tôn Đại Trụ vung tay, ngẩng đầu lên nhìn trời, cười lạnh.
Vương Lâm ôm quyền, cung kính nói:
Nói xong, hắn hít một hơi thật sâu, chậm rãi đi lên đài.
Đám đệ tử Huyền Đạo Tông thấy vậy cười rộ lên.
Hằng Nhạc Phái! Các ngươi cho hắn lên dọa người hay sao? Không ngờ một tên phế vật cũng có thể xuất trận đánh với đại sư huynh của chúng ta.
Tên phế vật này không cần tới đại sư huynh ra tay. Chỉ cần một ngón tay của ta cũng có thể bóp chết hắn.
Đại sư huynh! Đây là bọn họ nhận thua, cho một người lên gãi lưng cho sư huynh. Sư huynh giơ cao đánh khẽ, đuổi nhẹ hắn đi thôi.
Âu Dương lão nhân cùng hai vị trưởng lão nhìn nhau một chút đều hiện lên vẻ khinh thường. Âu Dương lão nhân cười nói:
Nét mặt Hoàng Long chân nhân âm trầm, không nói gì, phất tay áo một cái rồi đi về phía sau. Cơ bản lão cũng chẳng hi vọng gì vào Vương Lâm. Cho hắn ra chủ yếu làm con tốt thí cho chấm dứt trận đấu này mà thôi.
Dù sao, cho hắn lên nếu bị thua cũng không đến nỗi khó nghe cho lắm.
Nhưng nếu bị đối phương dọa cho không ai dám xuất trận thì đúng là không còn chút mặt mũi.
Không có tên đệ tử nội môn nào dám lên, chỉ còn duy nhất có một mình Vương Lâm.
Phía sau hắn, tất cả thế hệ trước của Hằng Nhạc Phái đều lắc đầu, xoay người đi ra đằng sau.
Thậm chí ngay cả đám đệ tử nội môn cũng có người bước đi, không đứng ở đây cho xấu mặt.