Vương Lâm hơi trầm mặc, hỏi:
Vương Hạo thở dài, nói:
Nói xong, Vương Hạo nắm chặt lấy bàn tay.
Vương Lâm nhìn hắn, mạnh mẽ gật đầu.
Vương Hạo cười thảm một tiếng, nói:
Vương Lâm nhìn hắn một cái thật sâu, đem phương pháp luyện chế linh đan chôn ở trong lòng, lắc đầu. Hắn muốn giúp Vương Hạo, nhưng đối phương lại là tam sư huynh tu vi Ngưng Khí tầng sáu. Hắn biết thực lực của mình, thực sự cũng không có nắm chắc.
Tuy thần thức của hắn có chút khác thường, thuật Dẫn Lực Thuật lại được luyện tập trong Nghịch Thiên không gian hơn hai mươi năm, nhưng hắn chưa từng cùng một người đồng đạo nào tỷ thí. Đối với sức mạnh của mình, Vương Lâm không dám khẳng định bừa bãi.
Vương Hạo thấy Vương Lâm không nói lời nào, cay đắng vỗ vỗ lên quần áo, nói:
Than thở một tiếng, vẻ mặt của Vương Hạo sa sút mà quay người rời đi. Hình bóng từ từ biến mất trong mắt của Vương Lâm.
Vương Lâm trong khoảnh khắc này, trong lòng đã hiểu, đứng ngơ ngẩn tại chỗ mà nhìn lên trời.
Lúc này, Vương Lâm tiến vào một cảnh giới gọi là ngộ đạo.
Gọi là ngộ đạo, cũng không phải là loại lĩnh ngộ trong chốc lát, tu vi lập tức tăng mạnh, trực tiếp phi thăng. Mà là một loại cảm giác giống như nước xối lên đầu, loại cảm giác này có thể gây ra những lĩnh hội khác nhau đối với tu tiên giả, không phải nâng cao tu vi, cũng không phải thần thức, mà là một loại lĩnh ngộ đối với quy luật của đất trời.
Vương Lâm hiểu được, sự khắc nghiệt của tu chân giới, là một loại lĩnh hội giữa vật và trời. Nếu muốn tu tiên, điều cơ bản đầu tiên, là phải có sẵn tâm tính của tu tiên giả.
Miệng Vương Lâm lẩm bẩm nói, thở ra một hơi dài và sâu.
Cơ thể hắn khẽ động, đã biến mất ngay tại chỗ.
Đang muốn trở lại chính viện, đột nhiên sắc mặt Vương Lâm có chút cổ quái, từ xa nhìn thấy phòng khách của đệ tử Huyền Đạo Tông, hơi trầm ngâm, đi về phía đó.
Chưa đi đến, đã nghe thấy ở bên trong truyền ra giọng nói khoa trương của một người.
Ta nói cho các vị sư huynh của Hằng Nhạc Phái biết, phi kiếm này là tiểu đệ của ta, nó rất khó lường, là một trong những tuyệt thế trân bảo của Huyền Đạo Tông chúng ta, gọi là Tử Ngọ Kim Tiễn Kiếm. Các ngươi có thể lại đây mà nghe, lần này ta rất vất vả mới trộm ra được. Các ngươi tí nữa ai muốn đi ra ngoài, phải phát lời thề độc, sau ba ngày hội giao lưu mới được lấy ra, bằng không, ta cũng sẽ không bán!
Thật hay giả vậy, bảo bối này có phải thần kỳ như lời ngươi nói hay không?
Lập tức có người không tin.
Vương Lâm vừa rồi phát hiện ở đây có chút khác thường, rất đông người tụ tập lại, cũng có đệ tử của hai phái. Lúc này hắn đi vào nhìn qua, thấy một người hơn hai mươi tuổi, mặt chữ điền lông mày rậm, chính khí đúng là của đệ tử Huyền Tông Đạo. Trong tay đang cầm một thanh tiểu kiếm lấp lóe màu xanh da trời và một miếng đồng hợp thành, đang ứng ở chính giữa, khoa trương nói.
Bốn phía, đệ tử Huyền Đạo Tông, đều lộ vẻ cổ quái. Trong đó có một người nhìn ra được, vội ho một tiếng, nói:
Vài đệ tử Hằng Nhạc Phái ồn ào thảo luận qua lại với nhau, cuối cùng một người đàn ông có tu vi Ngưng Khí tầng năm đi ra. Vương Lâm còn nhớ người này họ Triệu, đệ tử họ Triệu và Lý Sơn trao đổi với nhau rất lâu, cũng không biết nói cái gì, nhưng cuối cùng thì hai người đều hăm hở, mua bán xong.
Trong đám đệ tử, cũng có người biết phân biệt, lạnh lùng cười.
Lý Sơn lập tức phản bác nói.
Đệ tử họ Triệu phái Hằng Sơn vừa mua cây phi kiếm, mặt không đổi sắc, lớn tiếng cười nói.
Lý Sơn cũng không tức giận, cười hì hì nói:
Nói xong, hắn lấy ra một quả cầu đen thui, quay sang bức tường bên cạnh, ném ra. Chỉ nghe một tiếng ầm, trên tường đã xuất hiện một vết nứt hình mạng nhện, bốn phía đen kịt, thậm chí còn có một mùi tanh tưởi bốc ra.
Lý Sơn mặt hơi cười, đắc ý giải thích nói.
Mọi người ngơ ngác nhìn nhau, trợn mắt há hốc mồm vài nữ đệ tử vừa che mũi vừa lui ra phía sau vài bước. Vương Lâm cũng cảm thấy ngạc nhiên, thần thức đảo qua, đột nhiên sắc mặt có chút cổ quái.
Các vị đệ tử của Huyền Tông Đạo, cả đám cảm thấy xấu hổ, nhưng tên Lý Sơn này ở Huyền Đạo Tông gần đây có tiếng là hay chế tạo đủ loại vật hiếm có và cổ quái. Rất ít người dám trêu chọc hắn, dù sao cũng chẳng ai muốn hưởng một viên đạn thối của hắn.
Phích Lịch Đạn đen đúa và hôi hám đến tận trời này, ở trong Huyền Đạo Tông, danh tiếng cực cao, dường như có thể theo kịp số trân bảo quý hiếm của các vị sư tổ để lại.
Lý Sơn vẻ mặt nghiêm túc, nhưng trong lòng lại thầm cười:
Nghĩ đến đây, mắt hắn bắn ra tinh quang, bắt đầu gào to lên.