Các đệ tử của Huyền Đạo Tông cũng đang thăm dò đối phương, đặc biệt là những đệ tử áo đen có tu vi Ngưng Khí tầng sáu chính là mục tiêu họ chú ý nhất, ngoài ra Vương Trác với bề ngoài không bình thường có tu vi Ngưng Khí tầng năm cũng được bọn đệ tử của Huyền Đạo Tông để mắt tới.
Còn Vương Lâm chỉ là đệ tử có tu vi Ngưng Khí tầng ba không được bọn họ coi trọng.
Ngoài Liễu Mi từng có chút để ý, những người còn lại không ai để mắt tới hắn.
Khi trưởng lão của hai phái nói chuyện, cũng chính là lúc họ âm thầm quan sát đệ tử của đối phương, ba vị trưởng lão của Huyền Đạo Tông càng nhìn càng như mở cờ trong bụng, thầm nghĩ nếu như đệ tử Hằng Nhạc Phái chỉ có như vậy thì lần này họ thắng chắc rồi.
Nhưng bọn họ đã qua lại với Hằng Nhạc Phái bao năm qua, họ hiểu rất rõ đối thủ đến những lúc quan trọng mới xuất cao thủ ra tỷ thí, ví dụ như trong số đệ tử ở đây tuy rất nhiều người có tu vi Ngưng Khí tầng sáu nhưng những người lần trước tỉ võ không thấy một ai cả.
Những người đó mới chính là mối quan tâm của bọn họ.
Chưởng môn Hoàng Long chân nhân đưa mắt nhìn xung quanh đặc biệt chú ý tới một nam một nữ đơn nhất thủy linh căn trong lòng ngao ngán. Sau năm trăm năm Hằng Nhạc Phái đã suy tàn đến mức như vậy, không có người kế tục, ngay cả Huyền Đạo Tông năm trăm năm trước chỉ là một môn phái nhỏ đến bây giờ cũng không sánh bằng, liên tiếp thua cuộc, vốn nghĩ lần này nhất định sẽ chiến thắng nhưng nào ngờ lại xuất hiện hai đệ tử đơn linh căn hiếm thấy trong tu chân giới, hắn có chút lo lắng cho đợt tỉ võ lần này.
Đột nhiên, ánh mắt của Hoàng Long chân nhân chú ý tới một đệ tử đứng sau cùng, sắc mặt thay đổi hẳn lên, ông ta hạ quyết tâm.
Nghĩ tới đó thần sắc ông ta trở về trạng thái bình thường, cười nói:
Hoàng Long chân nhân vừa nói vừa giơ tay mời đối phương.
Ba vị trưởng lão của Huyền Đạo Tông mỉm cười gật đầu rồi đi theo ông ta vào đại điện.
Các vị trưởng lão của Hằng Nhạc Phái cũng đi vào cùng, đi sau cùng là Đạo Hư sư thúc, ông ta nhìn đệ tử của hai phái nói:
Vương Trác đã sớm có chuẩn bị từ trước, cung kính nói:
Đạo Hư sư thúc cười và nói với đệ tử Huyền Đạo Tông:
Nói xong ông ta cười tủm tỉm rồi đi vào đại điện.
Khi các vị trưởng lão vừa đi khỏi, đệ tử hai phái thấy nhẹ nhõm hẳn, mấy đệ tử nữ của Hằng Nhạc Phái vội đến bên cười nói với vị nam tử thủy linh căn, ánh mắt lộ rõ sự ngưỡng mộ.
Nhiều đệ tử của Huyền Đạo Tông cũng tới thảo luận kinh nghiệm với những đệ tử Ngưng Khí tầng sáu của Hằng Nhạc Phái.
Một số khác cũng đi giao lưu, còn một số ít thì ngồi xuống đất tán thán không ngừng.
Vương Lâm đưa mắt nhìn quanh, không muốn tham gia đành tìm một góc ngồi đó nhìn trời xanh mây trắng trong lòng cảm thấy thư thái.
Rất nhiều đệ tử Hằng Nhạc Phái cũng giống Vương Lâm không thích ồn ào, nữ tử họ Chu cũng là một trong số đó, cô ta nhìn thấy Vương Lâm ngồi đó thì bước tới bên cạnh.
Nữ tử họ Chu cười, không ngần ngại ngồi xuống cạnh Vương Lâm.
Vương Lâm cười khẽ, lắc đầu nói:
Nữ tử họ Chu nhìn lên đám mây trắng đang bay trên trời, thở dài nói:
Vương Lâm sờ nắn cái mũi của mình, cười nói:
Nữ tử họ Chu than nhẹ:
Vương Lâm trầm tư hồi lâu:
Nữ tử họ Chu quay đầu lại, ánh mắt đẹp mê hồn nhìn Vương Lâm nói:
Vương Lâm nhìn khuôn mặt khiến cho người khác phải ngây ngất, lắc đầu nói:
Nữ tử họ Chu ngần ngại hỏi:
Vương Lâm lắc đầu không trả lời, trong đầu hiện lên hình ảnh cha mẹ già ở nhà, hắn không thể nào quên được công ơn dưỡng dục của cha mẹ, do vậy mà không thể dứt được phàm trần.
Nữ tử họ Chu thấy Vương Lâm không trả lời, thở dài nói:
Vương Lâm định nói, nhưng quay đầu lại thấy đằng xa Vương Trác nhìn hắn và nữ tử họ Chu với ánh mắt không mấy thân thiện.
Tiếng Vương Trác vọng lại:
Các vị sư huynh, sư tỷ của Huyền Đạo Tông, vừa rồi nói tới việc cho Thiên Túc Ngô Công của các vị ăn, trong mấy ngày ở Hằng Nhạc Phái, việc cho nó ăn hãy để chúng ta lo. Ta có một sư đệ, việc tu luyện đối với hắn chỉ là lãng phí thời gian, việc săn dã thú cho nó ăn rất phù hợp với hắn!
Vương Trác sư huynh việc này không ổn cho lắm, bắt dã thú cho con ngô công này ăn là việc rất nguy hiểm đó!
Nam tử đơn nhất thủy linh căn của Huyền Đạo Tông nói.
Vương Trác ôn tồn nói.