Tôn Đại Trụ vừa lòng gật đầu nói:
Vương Lâm gật đầu, hắn biết Tôn Đại Trụ lúc này hơn phân nửa là nhìn thấy tu vi Ngưng Khí tầng ba của hắn nên mới nhận hắn làm đồ đệ.
Không lâu sau, hắn đi tới Kiếm Linh các, nơi này hắn từng đã tới một lần, hiện tại trở về, chuyện ngày xưa lại xuất hiện trong lòng.
Một đệ tử áo trắng đang khoanh chân ngồi, hắn chừng ba mươi tuổi thân thể mập mạp, thoạt nhìn rất lạ mắt, hiển nhiên không phải là người tham gia tập huấn.
Hắn quét Vương Lâm liếc mắt một cái, kinh ngạc nói:
Vương Lâm không nói gì, xuất ra lệnh bài Tôn Đại Trụ cấp cho ném qua.
Đệ tử mập mạp vừa tiếp nhận, thần thái lập tức biến thành cổ quái, tựa hồ cố nén cười, cuối cùng thật sự nhịn không được cười ra tiếng nói:
Vương Lâm cảm thấy xấu hổ, nhất là nghĩ đến vừa rồi Tôn Đại Trụ nét mặt nghiêm túc lại cười rộ lên.
Đệ tử mập mạp sau đó vung tay lên cưỡng chế ý cười nói:
Vương Lâm vội vàng đa tạ, khi đi vào hắn bỗng nhiên nhướng mày lên, thần thức phát hiện một tầng ba hoàn theo bên trong gian phòng khuếch tán mà ra, giống như muốn ngăn cản lại.
Đệ tử mập mạp thấy vậy, biết mình quên gỡ bỏ đi cấm chế của Kiếm Linh các, đang muốn nói cho Vương Lâm nhưng không kịp nói ra trong cổ họng dường như có gì chẹn lại, nửa ngày mà không nặn ra được một chữ, ánh mắt trợn tròn đầy vẻ khó tin.
Vương Lâm nhận thấy cấm chế này, không khỏi nhớ tới năm đó bị sỉ nhục, hừ nhẹ một tiếng sải bước đi thẳng về phía trước. Năm thước, bốn thước, ba thước, hai thước, một thước!
Mặc cho lực cản kia tăng lên nhưng vẫn không thể ngăn lại cước bộ Vương Lâm, Vương Lâm với bộ dạng thoải mái đến cực điểm mà đi vào. Sau khi vào phòng, thần thức hắn đảo qua, linh quang chớp động, trong gian phòng đó thực cổ quái, thần thức ở trong này dường như mất đi tác dụng, bị hạn chế ở trong vòng ba thước!
Mặt đệ tử mập mạp hiện ra vẻ khiếp sợ, hắn chuyên môn phụ trách Kiếm Linh các, biết rõ uy lực cấm chế nơi đây chuyên môn ngăn cách hết thảy thần thức, hắn từng thấy mấy sư bá đều không thể mạnh mẽ tiến vào trong các, đệ tử nội môn càng không cần phải nói.
Chỉ có đệ tử hạch tâm mới có thể vượt qua trận pháp, do đó kiếm khí phát ra trong Kiếm Linh các sẽ chọn lựa người xứng đáng với nó.
Đệ tử mập mạp thật sự không cách nào hiểu được chuyện gì, nghĩ nửa ngày cho rằng nhất định là trận pháp hỏng rồi vì thế đi thẳng về phía trước.
Mới đi vào năm thước, một cỗ áp lực khổng lồ như trời sập đập vào mặt mà đến, thân thể hắn như một con thuyền nhỏ đang ở trong sóng lớn, bị đánh văng đi thật xa, nương theo vài tiếng phốc phốc ngã thật mạnh trên mặt đất, miệng hộc máu. Trên mặt lộ ra vẻ sợ hãi, thất thanh nói:
Vương Lâm thoải mái đi vào phòng, chỉ thấy bên trong gian phòng đặt rất nhiều thanh cổ kiếm tản mát ra kiếm mãnh liệt.
Vương Lâm ánh mắt đảo qua trên từng thanh phi kiếm cuối cùng thấy được phi kiếm mạnh nhất của Triệu Quốc tu chân giới.
Sau khi Nhìn đến Vương Lâm có chút bất ngờ, phi kiếm này căn bản không thể tính là một thanh phi kiếm, trông nó y như một cánh cửa.
Nó dài một mét, toàn thân kim quang lóe ra, đừng tưởng rằng kim quang này là tiên gia pháp thuật, kim quang này thuần túy bởi vì trên thân kiếm có một tầng hoàng kim!
Cũng không phải hoàng kim này che giấu một bảo kiếm tuyệt thế, hoàng kim này thực tế chính là rất bình thường, không có bất kỳ chỗ nào thần kỳ.
Tại chuôi kiếm, hai khỏa kim cương thật lớn được khảm lên, thậm chí ngay cả kiếm tuệ đều là dùng hoàng kim chế mà thành.
Tóm lại thanh phi kiếm này làm cho người ta một cảm giác vô địch!
Vương Lâm sờ sờ cằm, hắn thật là có chút xem trọng thanh phi kiếm, sau này nếu thiếu tiền, tùy tiện tìm một chỗ bán đều có thể bán được không ít tiền.
Tại đây bày đặt một tấm bảng trên đó viết:
Vương Lâm không nín được nở nụ cười, giơ tay bắt lấy Cự Phú phi kiếm, nói với nó:
Sau khi thu thanh phi kiếm vào trong túi trữ vật Vương Lâm đi ra khỏi Kiếm Linh các, đệ tử mập mạp khẩn trương nhìn hắn, thay đổi vẻ cười nhạo vừa rồi, thưa dạ đưa tiễn.
Vương Lâm trong phòng, thần thức bị ngăn cách vẫn chưa chú ý tới dị thường của đệ tử mập mạp, nên lúc này cảm thấy kỳ quái, đối phương vì sao trước ngạo mạn về lại cung kích.
Trở lại dược viên của Tôn Đại Trụ, Vương Lâm đem thanh phi kiếm xuất ra, Tôn Đại Trụ lập tức trợn mắt há hốc mồm thì thào tự nói nửa ngày, thâm ý sâu sắc nhìn Vương Lâm liếc mắt một cái nói:
Ba ngày sau, trong Hằng Nhạc Phái tiếng chuông gõ vang chín lần, chưởng môn và tất cả sư thúc cùng với đệ tử đều đứng ở ngoài đại điện.
Chỉ thấy trên bầu trời hiện lên một cái chấm đen, càng ngày càng gần, cuối cùng hiện ra trong mắt mọi người là một con rết dài chừng trăm mét, con rết toàn thân tối đen, phi hành trong từng trận tiếng sấm nhanh chóng bay tới.
Tất cả đệ tử nội môn Hằng Nhạc Phái đều hít vào một hơi khí lạnh, mắt lộ vẻ kinh hãi. Có nữ đệ tử bị hù tới biến sắc, hai chân như nhũn ra.
Chưởng môn bất mãn quát, âm thanh rất lớn, hiển nhiên là muốn cho Huyền Đạo Tông phía trên cao nghe được.