Vương Lâm không hề có hứng thú với Tạo Hóa Đan. Thấy giá cả đã bị đẩy lên cực cao, hắn không khỏi tiếc cho Vương Hạo. Xem ra khỏa Tạo Hóa Đan này Vương Hạo không lấy được rồi.
Đang suy nghĩ thì Vương Hạo đứng bên cạnh hét lên:
Cả hội lập tức yên tĩnh lại. Hai trăm ba mươi khỏa Đoạt Linh Đan đã là một cái giá quá cao rồi, hiếm có người nào hơn được. Nhưng Tạo Hóa Đan đúng là quá ít, khiến không ít người có chút không cam lòng.
Đúng lúc này người rao bán Tạo Hóa Đan bỗng cười khanh khách, nói với giọng cuồng ngạo:
Vương Lâm nghe ngữ khí đối phương cảm thấy rất quen thuộc. Sau khi nghĩ kỹ một lúc thì hắn thầm nghĩ, tên này tám chín phần mười là Vương Trác.
Bất quá hắn cũng không dám khẳng định, dù sao bất kể là dáng người hay là giọng nói đều được giấu trong lớp sương mù đậm đặc kia.
Vương Hạo choáng váng cả nửa ngày không thốt lên được câu nào. Cả giao dịch hội cũng bị câu cuồng vọng của đối phương làm cho ngơ ngác.
Người chủ trì vội ho khan một tiếng nói:
Lập tức có người lại tiến lên xuất ra vật phẩm, ra giá. Không lâu sau thì đến lượt Vương Lâm. Hắn tiến lên phía trước, lấy ra một bình không lớn không nhỏ, nói:
Nói xong hắn liền mở nắp bình ra, lập tức một luồng linh khí nhẹ nhàng phiêu tán bay ra.
Rất nhiều người khẽ động tâm. Đoạt Linh Đan dù sao cũng là đan dược thành phẩm. Tuy nói là có sẵn linh khí nhưng chỉ có thể sử dụng bằng cách nuốt vào. Mà loại chất lỏng này lại không như vậy, nó có rất nhiều tác dụng. Ví dụ như dùng để luyện chế đan dược thì nhất định sẽ có tác dụng kỳ diệu.
Thậm chí là khi luyện chế pháp bảo, phi kiếm cũng có thể gia tăng linh tính.
Hắn vừa nói xong lập tức có người hô:
Vương Lâm hơi nhíu mày, nói:
Chỉ có tầng bốn?
Ta dùng khẩu quyết ba tầng bốn, năm, sáu đổi chất lỏng thần bí của ngươi. Thế nào?
Lại có người hô lên. Vương Lâm trầm ngâm một chút rồi lại lắc đầu:
Ta muốn tất cả khẩu quyết từ tầng ba đến tầng thứ mười năm.
Sư đệ. Thế này không phải làm khó chúng ta sao. Đệ tử trong môn phái, kể cả là nhị sư huynh là người điên cuồng nhất cuộc tỷ thí năm ngoái cũng chỉ mới đạt tới Ngưng Khí tầng sáu và có khẩu quyết ba tầng bảy, tám, chín thôi. Còn khẩu quyết từ tầng thứ mười đến tầng thứ mười năm thì trừ một số sư thúc ra thì chẳng ai có đâu.
Người nó lập tức khẽ cười.
Vương Lâm ngẩn ra, đang do dự thì một giọng nói từ xa truyền đến.
Toàn bộ mọi người đều nhìn loại. Chỉ thấy một nam tử thân vận áo tím đang đi tới. Hắn ước chừng hai mươi tám, hai mươi chín tuổi, vẻ mặt lạnh như băng, không hề sử dụng Hóa Hình Đan. Khi bị ánh mắt hắn đảo qua, toàn bộ mọi người nhất thời im re, cung kính nói:
Nam tử áo tím không hề để ý tới bọn họ mà nhìn chằm chằm Vương Lâm nói:
Vương Lâm trong lòng chấn động, đồng tử nhanh chóng co rút lại. Khí tức từ trên người đối phương tản mát ra khiếm hắn có cảm giác cực kỳ nguy hiểm, hơn xa những người hắn đã từng gặp tại Hằng Nhạc Phái.
Bất kể là sư phụ Tôn Đại Trụ hay là Trương sư huynh đều không thể so sánh với người này.
Vương Lâm cung kính nói.
Nam tử áo tím trầm ngâm một chút rồi vung tay ném ra một khối ngọc giản:
Vương Lâm nhận lấy ngọc giản, đảo thần thức qua. Sau khi xác định không có nhầm lẫn gì mới lấy tiếp trong túi trữ vật ra một cái bình nhỏ nữa. Cộng thêm cả bình lúc trước, nhẹ nhàng đặt lên mặt đất chứ không đến gần đối phương.
Nam tử áo tím liếc mắt nhìn qua Vương Lâm một cái, không nói gì bỗng vươn tay ra, cách không chụp lấy hai cái bình rồi khẽ đảo thần thức qua, gật đầu nói:
Nói xong hắn phất tay xoay người rời đi.
Mắt Vương Lâm híp lại, thoáng hiện hàn quang. Câu này của đối phương thật quá thâm độc. Nếu là người khác thì trong thời gian ngắn không thể phát hiện ra điều gì. Nhưng hắn từ nhỏ đã thông minh hơn người, trong lòng biết rõ rất nhiều chuyện, chẳng qua là không nói ra miệng thôi.
Đối phương nói vậy cũng có nghĩa là bất cứ kẻ nào, chỉ cần có chất lỏng này thì đều có thể tới tìm hắn trao đổi. Chỉ một câu này đã đẩy Vương Lâm tới bờ vực nguy hiểm. Tuy không không nhìn thấy ánh mắt người khác nhưng hắn vẫn có cảm giác như bị kim châm. Hiển nhiên đã có người chú ý tới hắn.
Bất quá khi Vương Lâm quyết định xuất ra linh khí tuyền thủy thì trong lòng hắn đã tính tới những tình huống ngoài ý muốn. Vì thế hắn vẫn không hoảng hốt mà vẫn bình tĩnh đánh giá bốn phía.
Mọi người lại tiếp tục tiến hành giao dịch. Cuối cùng giao dịch hội cũng chấm dứt. Người đổi được thứ vừa lòng thì vui vẻ, chưa đổi được thì buồn bã. Mỗi người đều có một suy nghĩ riêng, rời khỏi nơi này.
Vương Lâm vẫn không cùng Vương Hạo rời đi mà ngầm dán lên chân hơn mười tấm tiên phù, rồi lập tức phóng đi như một thanh lợi kiếm, trong nháy mắt đã biến mất. Vương Hạo vốn là người thông minh, nhìn thấy Vương Lâm như vậy cũng lập tức bỏ chạy. Mấy tên có tâm tư với chất lỏng thần bí của Vương Lâm thấy Vương Lâm bất thình lình chạy mất liền choáng váng, muốn đuổi theo nhưng không thấy bóng dáng đối phương đâu nữa, không khỏi mắng vài câu rồi rời đi.
Mấy đệ tử có tu vi cao thâm cũng không tiện trắng trợn đuổi theo. Dù sao giữa giao dịch hội của đệ tử trong môn phái mà dám giết người đoạt bảo, một khi bị Phương sư thúc biết được thì chắc chắn sẽ không xong.
Vương Lâm bỏ chạy thật nhanh, không ngừng dán tiên phù lên chân. Tiên phù này có thể chồng lên nhau để tăng tốc độ, dùng liền một lức mấy chục tấm phù khiến tốc độ của hắn nhanh vô cùng, chẳng bao lâu sau thì về tới môn phái.
Người hắn kiêng kị nhất chính là nam tử áo tím kia. Sau khi trở lại môn phái, hắn không lập tức tới chỗ nơi ở của tạp vụ mà cẩn thận tìm một gian phòng bỏ không nấp đi.
Đợi khi sắc trời dần tối, Hóa Hình Đan mất dược diệu lộ ra mặt thật thì hắn mới cẩn thận ra ngoài. Cũng may dọc đường không phát hiện ra được cái gì bất thường. Sau khi trở về chỗ ở của tạp vụ, hắn lập tức bế quan tu luyện, không để ý tới bất cứ việc gì nữa.