Thần sắc Vương Lâm không thay đổi hỏi.
Vương Hạo hơi do dự một chút rồi nói:
Ít nhất cũng cần hai trăm tấm!
Sao nhiều vậy? Ngươi muốn dùng làm gì?
Vương Lâm ngẩn ra. Hai trăm tấm thật ra thì hắn cũng có thể lấy ra. Mấy tháng nay, hắn nhận hối lộ cũng gần năm trăm tấm rồi.
Vương Hạo thở dài, cười khổ:
Thiết Trụ ca, còn có hai tháng nữa là tới cuộc so tài của đệ tử nội môn cuối năm. Tuy nói ta có tư cách tham gia nhưng cũng không có khả năng đoạt được danh hạng gì. Chỉ là ta không cam lòng. Cái tên Vương Trác kia đã tu luyện đến Ngưng Khí tầng một đỉnh phong. Hơn nữa ta còn nghe nói gần đây hắn còn gần đạt tới Ngưng Khí tầng hai rồi.
Sao hắn có thể tu luyện nhanh như vậy?
Vương Lâm nhìn Vương Hạo một hồi lâu rồi mới có chút kinh ngạc thầm nghĩ, thiên tư quả nhiên quan trọng!
Vương Hạo lộ vẻ tức giận nói:
Vương Lâm gật đầu, nghi hoặc nói:
Cái này và chuyện ngươi mượn tiên phù thì có liên quan gì?
Đương nhiên là có liên quan. Ngươi không hay tiếp xúc bên ngoài nên không biết. Hàng năm, trước khi diễn ra cuộc so tài cuối năm của đệ tử nội môn thì đệ tử nội môn đều ngầm mở một giao dịch hội nhỏ. Đến lúc đó mọi người đều sẽ xuất bảo bối của mình ra, trao đổi với nhau, chuẩn bị cho cuộc tỷ thí. Ta nghe mấy người đã tham gia giao dịch hội mấy trước nói, trong giao dịch hội cái gì cũng có, phi kiếm, pháp bảo, đan dược... v... v...
Vương Hạo thấp giọng nói, nhưng hai mắt lại sáng lên.
Vương Lâm nghe đến đó thì trong lòng chấn động dữ dội. Đối với phi kiếm, pháp bảo thì hắn chưa dám mơ tưởng, nhưng khẩu quyết Ngưng Khí kỳ thì hắn lại đang rất cần. Hắn trầm ngâm một chút rồi nói:
Vương Hạo cười hi hi, nói:
Ánh mắt Vương Lâm chợt lóe lên tinh quang:
Vương Hạo ngẩn ra, gật đầu nói:
Vương Lâm trầm ngâm một lúc rồi cười nói:
Vương Hạo vội vàng nói:
Tay phải Vương Lâm vừa lật, trên lòng bàn tay đã xuất hiện ra bốn trăm tấm tiên phù. Toàn bộ số phù này được hắn gộp chung lại, cứ một trăm cái lại phân thành một phần.
Hai mắt Vương Hạo sáng lên, nhận lấy tiên phù cất vào trong túi trữ vật rồi hưng phân nói:
Vương Lâm gật đầu, nói chuyện với hắn thêm một lúc. Sau đó Vương Hạo đứng dậy cáo từ ra về.
Đối phương đi rồi, Vương Lâm trầm tư một lát. Hắn rất coi trọng lần giao dịch hội này. Nếu ở đó thật sự có khẩu quyết phía sau của Ngưng Khí Tam Thiên thì hắn nhất định phải đoạt được!
Nhưng mà bây giờ trên người hắn lại chẳng có gì đáng giá. Toàn bộ tiên phù cũng dùng để mua đan dược rồi. Suy nghĩ một lúc, hắn quyết định lấy ra một ít linh khí tuyền thủy. Thứ này chắc chắn sẽ cực kỳ hấp dẫn người ta.
Dù sao có đan dược trợ giúp nên không sợ người ta nhìn ta thân phận mình.
Hạ quyết tâm, Vương Lâm không tiếp tục nghĩ việc này nữa. Lúc này vẫn chưa thể tiến vào Nghịch Thiên không gian, Vương Lâm xử lí qua mấy việc lặt vặt rồi bắt đầu luyện tập Dẫn Lực Thuật với tảng đá.
Dẫn Lực Thuật này, ở trong Nghịch Thiên không gian, hắn đã luyện không dưới vạn lần. Độ thuần thục càng lúc càng cao. Nếu là khống chế hồ lô thì mười lần thành công cả mười. Trong sinh hoạt thường ngày, hắn chỉ cần giơ tay là có thể cách không chộp một số vật nhỏ rồi.
Nhưng mà nếu thể tích quá lớn thì xác suất thành công cũng giảm xuống.
Nhưng cùng với sự tăng trưởng của linh lực trong cơ thể hắn, nhất là khi hắn tiến vào Ngưng Khí tầng hai. Uy lực của Dẫn Lực Thuật bắt đầu hiển lộ.
Luyện tập với tảng đá mấy canh giờ, sắc trời bên ngoài đã tối đen, tuyết vẫn rơi mù trời như trước. Vương Lâm không lập tức tiến vào Nghịch Thiên không gian mà đứng ở cửa, ngắm tuyết rơi và suy nghĩ.
Một tháng trước, khi tu luyện, Vương Lâm phát hiện ra một vấn đề. Hiệu quả linh khí tuyền thủy bắt đầu giảm sút. Tuy giảm sút không lớn, có thể dùng số lượng để bổ sung nhưng lại khiến hắn bắt đầu lo lắng.
Hắn lo lắng khi tu vi hắn luôn không ngừng tăng cao, chắc chắn sẽ có một ngày linh khí tuyền thủy mất đi hiệu quả.
Vương Lâm thì thào nói.
Nhìn tuyết rơi đầy mặt đất, hai tay hắn khẽ giơ lên, dùng Dẫn Lực Thuật.
Chỉ thấy một khối tuyết lớn trên mặt đất bay lên, như một con tuyết long bay vào trong cái vạc lớn.
Chỉ một lúc sau, tuyết đã lấp đầy nửa non vạc. Vương Lâm thu hồi Dẫn Lực Thuật. Sau đó hắn đi tới bên cạnh cái vạc, một tay kết ấn, sau khi thử hơn mười lần rốt cuộc cũng biến ra một hỏa cầu lớn bằng nắm tay trẻ con.
Hỏa cầu tản ra hơi nóng kinh khủng khiến tuyết thủy nhanh chóng bị tan ra.
Sau khi làm tan toàn bộ băng tuyết, hắn lau mồ hôi trán. Liên tục dùng hai loại pháp thuật đối với hắn mà nói thì hơi quá sức.
Hiện tại hắn đã nghiên cứu gần như thấu triệt Nghịch Thiên Châu. Ví dụ như dùng tuyền thủy ngâm thì mười phút là cực hạn. Hắn cũng từng thử ngâm lâu hơn một chút nhưng phát hiện ra, bất kể là ngâm thêm bao lâu thì hiệu quả vẫn như cũ.
Sau khi ngâm Nghịch Thiên Châu vào nồi tuyết thủy, Vương Lâm dùng gáo múc ra một chút, hắn uống một ngụm. Mắt khép hờ, cẩn thận quan sát mức độ nồng đậm của linh khí trong cơ thể. Không lâu sau, hắn mở hai mắt lẩm bẩm:
Hắn nhanh chóng lấy một đống hồ lô trong túi trữ vật ra. Những cái hồ lô này đều là những hồ lô mà hắn đã thu thập cả nửa năm trên núi. Mất cả một đêm, toàn bộ băng tuyết trong viện đã biến mất sạch sẽ, lúc này mới có thể đổ đầy linh khí tuyết thủy vào một nửa số hồ lô.