Tím, đen, trắng, đỏ... Áo đen tượng trưng cho một người có thực lực rất cao. Hắn nhìn không thấu tu vi của đối phương vì vậy cung kính nói:
Thanh niên áo đen liếc nhìn Vương Lâm một cái, nét mặt hơi giãn ra, nói:
Vương Lâm ngẩn người, hỏi:
Thanh niên áo đen gật đầu, nói:
Nói xong, hắn lại nhìn Vương Lâm rồi nói tiếp:
Vương Lâm ngẩn người, nhưng ngoài mặt thì vẫn nở một nụ cười, nói:
Nói xong, hắn lảng sang chuyện khác, hỏi:
Thanh niên áo đen khẽ cười, nói:
Vương Lâm vẫn thản nhiên, cười nói:
Trương sư huynh gật đầu, mỉm cười nhìn Vương Lâm, nói:
Vương Lâm cười khổ, nói:
Trương sư huynh mỉm cười, gật đầu nói:
Nói xong, hắn ôm quyền với Vương Lâm rồi, dẫm chân một cái, một thanh tiểu kiểm lập tức xuất hiện. Hắn dẫm lên thanh tiểu kiếm hóa thành một luồng ánh sáng, trong nháy mắt liền biến mất.
Nét mặt Vương Lâm lộ vẻ bất đắc dĩ. Hắn không hề muốn tới chỗ của tạp vụ. Nơi đó có quá nhiều người nên rất dễ bị người ta phát hiện bí mật của bản thân. Hơn nữa, công việc ở đó rất nhiều, chắc chắn sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng tới thời gian tu luyện. Nhưng lúc này lại không thể không đi. Vì vậy hắn cố kiềm chế, về phòng sắp xếp hành lý rồi đi tới chỗ tạp vụ.
Sau khi tới đó, hắn thầm quyết định bản thân không thể ở lại vị trí quản sự này quá lâu. Tạm thời bây giờ cứ làm thế nào cho tất cả đám đệ tử ký danh cùng yêu cầu với chưởng môn đổi người là hay nhất.
Sau khi quyết định như vậy, Vương Lâm liền thu dọn căn phòng của tên họ Lưu. Cuối cùng, trong phòng ngoại trừ giường và bàn ghế, tất cả những đồ vô dụng đều bị hắn ném hết ra sân.
Trong khi đang thu dọn có một vài tên đệ tử lục tục đi tới. Sau khi bọn họ nhận được tin Vương Lâm tới đây tiếp quản, liền cảm thấy bất an. Nhất là mấy người ban đầu hay châm chọc Vương Lâm làm càng thêm hồi hộp.
Bọn họ cố tình muốn tới giúp Vương Lâm thu dọn. Nhưng sau khi bị hắn trừng mắt một cái liền ngoan ngoãn đứng im trong sân.
Thu dọn xong, Vương Lâm từ từ lấy một cái ghế ra ngồi xuống. Ánh mắt hắn lạnh lùng nhìn hơn một trăm tên đệ tử ký danh trước mắt. Hắn biết số lượng đệ tử ký danh của Hằng Nhạc Phái nhiều lắm. Ở đây chỉ là một bộ phận nhỏ mà thôi.
Vương Lâm tùy ý chỉ một người. Hắn nhớ rõ người đó đã từng dè bỉu sau lưng mình.
Người đó ngẩn người, sau đó cầu xin, nói:
Vương Lâm trợn mắt, hừ một tiếng, nói:
Đối phương nghe thấy thế liền quỳ xuống đất, nghẹn ngào nói:
Tất cả những người còn lại đưa mắt nhìn nhau. Bọn họ cũng biết Vương Lâm sẽ gây khó dễ. Nhưng cho dù thế nào họ cũng không thể ngờ được hắn lại có ý định trả thù.
Một số người trong đó cảm thấy bất mãn lập tức la hét:
Mọi người đừng nghe hắn. Bọn ta sẽ đi tìm trưởng lão để trưởng lão làm chủ xem Vương Lâm đúng hay sai.
Đúng thế! Chúng ta đi tìm trưởng lão xin đổi một đệ tử nội môn khác phụ trách nơi đây. Nếu ngài không chịu, chúng ta cứ quỳ đó xem thế nào.
Mọi người đừng có ngu ngốc để cho Vương Lâm cảm thấy đắc chí như vậy. Hắn chẳng nghĩ lại xem nếu không phải bản thân tự sát thì làm sao có thể tiến vào môn phái?
Thanh âm càng lúc càng ồn ào. Cuối cùng tám, chín mươi người cùng nhau bỏ đi. Bọn họ đi thẳng về hướng chính viện. Trên đường đi bọn họ la hét đòi lấy một sự công bằng bởi Vương Lâm không muốn cho bọn họ một con đường sống.
Vương Lâm nhàn nhã ngả người, dựa vào ghế, không hề có ý ngăn cản. Trong lòng hắn đang mong những người đó có thể thành công khiến cho chưởng môn giận dữ, đổi một người khác tới đây, để cho hắn có thời gian tu luyện.
Những người còn lại cũng đang do dự. Mặc dù bọn họ cũng muốn bỏ đi nhưng trong lòng lại sợ nếu việc không thành mà còn bỏ đi thì chắc chắn sẽ đắc tội với Vương Lâm.
Vương Lâm cũng không nóng nảy, chờ đợi kết quả từ chính viện. Một lúc sau, đám đệ tử ký danh cúi đầu, ủ rũ lục tục đi về. Lúc này, bọn họ không còn la hét nữa. Ánh mắt hoàn toàn tuyệt vọng, trầm mặc không nói.
Vương Lâm nhìn nét mặt bọn họ biết ý muốn của mình không thành nên cảm thấy thất vọng. Hắn thầm nghĩ có lẽ phải làm mạnh tay hơn một chút. Hắn bĩu môi, liếc mắt nhìn mọi người một cái, nói:
Lúc đầu, các ngươi dám chê bai đằng sau lưng ta, nhưng để ta nghe được. Hôm nay, đúng là ta muốn trả thù. Nếu bất mãn có thể đi tìm trưởng lão. Nếu ai có thể đuổi ta đi khỏi chỗ tạp vụ này, ta xin cám ơn.
Vương sư huynh! Mong ngươi hãy bỏ qua cho chúng ta.
Một tên đệ tử lập tức mở miệng cầu xin.
Đúng thế! Vương sư huynh! Lúc đầu, chúng ta là những con chó bị mù. Mong sư huynh tha cho chúng ta.
Vương sư huynh! Lúc đầu, bọn họ đều nói xấu sư huynh. Nhưng ta vẫn tin huynh. Ta...