Vương Lâm không nói lời nào, hắn mặc trang phục màu đỏ của đệ tử nội môn nên dọc đường đi đã gây chú ý với tất cả các đệ tử ký danh. Cả đám thấy vậy liền lộ vẻ hâm mộ, nhưng khi trông rõ ràng là hắn thì lập tức thay đổi nét mặt, nhanh chóng chuyển sang vẻ mặt cực kỳ ghen tị.
Ngày hôm qua chưởng môn công bố thu tân đệ tử nội môn, hóa ra là hắn. Dựa vào tự sát để trở thành đệ tử ký danh, lần này không biết dựa vào phương pháp gì để tiến vào nội môn, đúng là chó có vận cứt chó.
Còn phải nghĩ sao, theo ta thì nói không chừng là liếm ngón chân trưởng lão đó, làm việc hạ lưu thế mới được trưởng lão vui vẻ thu làm đệ tử chứ. Nhưng người thế này thật sự quá mức hạ lưu.
Còn không phải sao, ngươi xem hắn bộ dạng vừa ngu vừa đần thế kia, ta phỏng chừng cho dù trở thành đệ tử nội môn, cũng chỉ tốn cơm, tu tiên đâu phải chuyện dễ dàng gì.
Loại phế vật này, cho dù dựa vào chút thủ đoạn trở thành đệ tử nội môn, chúng ta cũng không cần để ý, phế vật đi đến đâu vẫn là phế vật, đều là kẻ đáng bị người ta coi thường.
Con mẹ nó, ta trở thành đệ tử ký danh đã bốn năm rồi, cũng chưa gặp qua một tên không biết xấu hổ như vậy, thói đời là vậy sao, trưởng lão như thế nào mà lại coi trọng hắn chứ. Ta thấy điểm nào cũng mạnh hơn hắn, thực là con mẹ nó khó chịu quá.
Ngươi mới bốn năm, ta đã mười hai năm rồi đó, nhưng chúng ta đều dựa vào bản lĩnh thật sự thể hiện để tiến lên, hừ hừ, đệ tử nội môn thường xuyên so đấu nhau, chúng ta chờ coi hắn bị chế giễu đi.
Những lời thảo luận này đều lọt vào tai hắn, Vương Lâm lạnh lẽo nhìn xung quanh thấy đủ loại sắc mặt trong mắt. Hắn hiện tại thực lực không đủ, một khi đạt tới thực lực nhất định, những người này hắn sẽ đem từng tên ra trả thù.
Sau một hồi hắn đi vào cửa đông, theo đường nhỏ thẳng đến sơn tuyền, lấy tay vốc nước lên mặt, cảm giác lạnh lẽo lập tức xuất hiện, tinh thần hắn rung lên, mồm uống mấy ngụm lớn, không nhanh không chậm ngồi xuống bắt đầu thổ nạp.
Trên đại thụ cách đó không xa, Tôn trưởng lão cau mày ngồi xổm trên đó, thấp giọng mắng:
Hắn thấy Vương Lâm đi trước, lập tức lặng lẽ theo sau, muốn nhìn xem tên đệ tử này rốt cuộc đi tìm hồ lô thế nào. Không nghĩ được Vương Lâm lại ngồi lặng lẳng trong lòng suối tu luyện.
Nơi đây linh khí so với trong phòng thì sung túc hơn, Vương Lâm tuy nói là cảm giác này không so được với khi ở dược viên nhưng hắn nghĩ Ngưng Khí kỳ nói thật ra là xem cơ thể có bao nhiêu linh khí. Hắn tuy nói tư chất không đủ, mỗi lần hấp thu linh khí cũng không nhiều lắm, nhưng hắn có thể dùng thời gian để bù lại.
Kỳ thật Vương Lâm đoán đúng, cái gọi là Ngưng Khí kỳ chính là việc linh khí nhập thể làm thay đổi thể chất, tạo thành cơ sở để đánh vào Trúc Cơ kỳ sau này.
Không ngừng thổ nạp, mãi đến giữa trưa, Vương Lâm mới thả lỏng chân tay một chút, cảm giác côn trùng bò khắp người không xuất hiện. Hắn đứng giữa dòng suối, nhìn mọi nơi thầm nghĩ:
Hắn xoa bụng, lảo đảo hướng về môn phái đi tới, Tôn Đại Trụ nổi giận lôi đình, lão trên cây đợi một cách ngu ngốc tới trưa, khẽ lầm bẩm nói:
Nói xong, hắn phi thân bay đi, trở lại dược viên trước Vương Lâm.
Không lâu sau, Vương Lâm không nhanh không chậm đã trở lại, Tôn Đại Trụ vuốt chòm râu cười lớn hỏi:
Vương Lâm thở dài lắc đầu nói:
Tôn Đại Trụ thầm nghĩ:
Nhưng ngoài miệng lại hòa ái nói:
Vương Lâm 'dạ' một tiếng, đi vào phòng của mình thì thấy có thêm một cái bàn, bên trên bày bốn dĩa đồ ăn với một tô canh, trông rất ngon miệng, hắn cũng không hỏi đồ ăn này đưa tới khi nào, chạy nhanh tới làm vài ngụm, cuối cùng đem canh uống hết, xong rồi vỗ bụng, nằm lên giường ngủ trưa.
Thân hình Tôn Đại Trụ như u linh thình lình xuất hiện, vẻ mặt lão âm trầm, mắt lộ vẻ ngoan độc thầm nghĩ:
Một lúc lâu sau, Vương Lâm tỉnh lại, chỉnh lại quần áo, đi ra cổng dược viên, lại đến chỗ dòng suối, tiếp tục thổ nạp. Thời gian dần qua, mãi tới lúc mặt trời khuất núi Vương Lâm mới đứng lên, đứng xem dòng suối một hồi, không nói lời nào hướng tới khu rừng rậm đi tới.
Ngồi trên đại thụ Tôn Đại Trụ tinh thần lập tức rung động, im lặng từ từ bám theo.
Vương Lâm chậm chạp rẻ trái rẽ phải quanh núi, dọc đường nhìn trái nhìn phải, bỗng nhiên sắc mặt vui vẻ, đi tới nơi có rất nhiều hồ lô dại đang leo, chọn lấy một cái hồ lô, hái xuống để vào phía sau, vội vã rời đi.
Khi hắn rời đi, Tôn Đại Trụ vẻ mặt nghi hoặc đi vào nơi này, hắn thấy hồ lô ở đây đều rất bình thường, suy nghĩ nửa ngày không hiểu ra sao, đành hái vài cái, cố gắng nhớ kỹ vị trí này sau đó thân ảnh biến mất.
Vương Lâm theo sơn đạo trở lại dược viên, trên đường gặp những lời châm chọc của đệ tử ký danh, hắn liền bỏ ngoài tai, tiến vào dược viên, Tôn Đại Trụ vẻ mặt âm trầm, trừng mắt nhìn hắn.
Vương Lâm lập túc cung kính đứng một bên, đưa tay dâng hồ lô, nói:
Tôn Đại Trụ suýt chút nữa không khống chế được tâm tình, lão đè nén lửa giận, gượng gạo cười, tiếp nhận hồ lô cũng không thèm liếc mắt, nhìn Vương Lâm gằn từng câu từng chữ nói:
Cuối cùng sau vài câu, lão không khống chế được tâm tình, tức khí rống lên. Lão trong lòng uất nghẹn, bị tiểu tử đùa giỡn suốt một ngày, không công giám thị suốt một ngày, cuối cùng chính mình còn ngu xuẩn hái vài cái hồ lô mang về.