Vương Lâm vẫn ngồi xuống thổ nạp, chốc chốc lại mở mắt nhìn ra ngoài phủ, ánh mắt ẩn chứa hàn mang. Dần dần, một cỗ dược hương từ đan phòng phiêu tán ra. Vương Lâm hít sâu một hơi, bình tĩnh mở túi trữ vật, sửa sang lại những thứ bên trong.
Khi xuất ra long cân, ánh mắt hắn nheo lại. Pháp bảo long cân này tác dụng không lớn, tuy nó có thể phân tán ra vô số nhánh khác nhau, theo tâm niệm của hắn bao trùm lấy mọi vật, nhưng, nếu gặp phi kiếm sắc bén long cân này vẫn sẽ bị chém đứt.
Ngay cả một ít hỏa cấm chế pháp thuật lợi hại cũng có thể thiêu cháy nó.
Vương Lâm vuốt ve long cân, trong mắt hắn hàn mang càng dày. Hắn cười lạnh, trong lòng tính toán rằng một khi kết đan thành công, long cân này sẽ hữu dụng.
Bên ngoài oanh kích quá mạnh, cảm giác như ngay trước mắt hắn. Vương Lâm nhìn về phương đan phòng của Lý Mộ Uyển, lòng trầm xuống, thầm than nhẹ một tiếng.
Lý Mộ Uyển cắn môi, máu tươi từ khóe miệng chảy xuống, nước mắt chực trào ra, viên Thiên Ly Đan bán thành phẩm thất bại trong gang tấc.
Thân là luyện đan sư, những lần thất bại không ít, nhưng chưa bao giờ thấy khó chịu như vậy. Lúc này đây nhất định phải thành công một lần, nhưng đáng tiếc là thiên ý khó dò, thành bại chỉ trong chớp mắt.
Lý Mộ Uyển nghiêng người nhìn thoáng qua Vương Lâm đang ngồi ở bên ngoài, nước mắt rơi lã chã, lúc này, nàng tỏ vẻ yếu đuối khác thường.
Một lát sau, nàng cắn răng, từ trong túi trữ vật xuất ra Ma Huyết Đằng rồi để vào đan lô. Nếu Thiên Ly Đan lần thứ nhất thất bại, thời gian gấp gáp, phải dùng Ma Huyết Đằng luyện chế thêm lần nữa.
Thời gian dần trôi qua, động phủ có dấu hiệu sụp xuống, một số hòn đá nhỏ dần dần bị tróc ra. Bên ngoài sương mù cũng dần tan biến, như thể động phủ có thể sụp đổ bất cứ lúc nào.
Vẻ mặt Vương Lâm vốn vẫn luôn bình thản nhưng dần thay đổi, ẩn chút lo lắng. Đang lúc này, bỗng nhiên Lý Mộ Uyển tóc tai bù xù từ đan phòng lao ra. Hai mắt chứa đầy những tơ máu, thần sắc mệt mỏi dị thường, ném cho Vương Lâm một viên hồng sắc đan dược. Một tia linh khí sung mãn từ đan dược tràn ra, khiến cho người ta cảm thấy tinh thần tràn đầy.
Vương Lâm không nói hai lời, hai ngón tay kẹp lấy đan dược, liếc mắt nhìn Lý Mộ Uyển, không cần nghĩ ngợi lập tức bỏ vào trong miệng. Đan dược vừa vào trong miệng đã ngay lập tức tan ra, một cỗ nhiệt lực từ trong bụng dần nóng lên.
Vương Lâm vỗ túi trữ vật, xuất ra linh dịch. Uống lấy vài ngụm, sau đó hít sâu một hơi, nhắm mắt ngồi xuống, trùng kích Kết Đan kỳ.
Động phủ chấn động mạnh, đất đá rơi xuống ngày một nhiều. Bên ngoài sương mù dày đặc chỉ còn lại một ít. Lý Mộ Uyển ngơ ngác nhìn, cắn môi, xuất phi kiếm và thủ ở cửa động, hộ pháp cho Vương Lâm. Đồng thời đánh nát tất cả hòn đá đang rơi xuống, không cho chúng rơi trên người Vương Lâm.
Tiễn Khôn huy động ngọn núi, không ngừng ập xuống. Hắn đưa mắt đảo qua tình hình bên dưới lộ trên mặt sát khí càng lúc càng mạnh. Những tu sĩ xung quanh cũng mang vẻ mặt hưng phấn, khống chế pháp bảo, triển khai cường công vào trận pháp trên ngọn núi này.
Khóe miệng hắn nhúc nhích, âm trầm nói:
Đại đầu tu sĩ phân vân một chút, chua xót cười nói:
Tiễn Khôn cười nhạt, huy động ngọn núi, rồi nói:
Nói xong, ánh mắt hắn lóe ra, lòng thầm nhủ:
Đại đầu tu sĩ trong lòng buồn bực, vội vàng liếc nhìn tiểu nương tử kia, trong lòng dâng lên một cảm giác, lập tức nói mấy câu. Hắn vốn tưởng rằng không ai tranh giành với hắn, nhưng ngay cả đại trưởng lão, vốn ít chú ý đến nữ sắc, không ngờ cũng thốt ra lời này. Pháp bảo trong tay hắn càng thêm cuồng mãnh phát tiết bực tức trong lòng.
Mê vụ trên trận pháp thưa dần, mười con giao long cao đến trăm trượng được ảo hóa ra, cũng chỉ còn đến hơn ba mươi trượng nữa. Tay phải Tiễn Khôn vung lên, lập tức ngọn núi thu nhỏ lại, hóa thành thạch ấn dừng lại trong tay Côn Tang.
Ném ngọn núi lại phía sau, Tiễn Khôn khẽ quát một tiếng, nhảy ra bên cạnh giao long. Hai tay hắn hợp nhất, phát ra một đạo điện võng, ấn xuống đầu giao long. Tiễn Khôn quát lớn:
Mê vụ giao long rên lên một tiếng, thân mình lập tức tiêu tan, dần biến mất. Đó cũng là đám mê vụ cuối cùng của Cửu Ly Thi Cốt trận. Cửu Ly Thi Cốt trận uy lực tuy lớn, nhưng không chịu được sự công kích ba ngày liên tục của mười tên tu sĩ Kết Đan kỳ.
Nếu như Lý Mộ Uyển vẫn chưa luyện đan, mà đứng ra chủ trì trận này thì đại trận này sẽ không dễ dàng bị phá như thế.
Đại trận vừa bị phá vỡ, lộ ra một hang động đang sắp sụp đổ bên sườn núi, những tên ma tu Đấu Tà Phái này lập tức bao vây lấy nó. Nhưng vừa tiến vào trong được hơn hai mươi trượng, từng trận lôi đình đánh đến. Tuy rằng uy lực không lớn nhưng có số lượng rất nhiều, trong quảng thời gian ngắn cũng tạo ra cảnh tượng có chút đồ sộ.
Những trận pháp cơ sở Vương Lâm bố trí trước đó lúc này biểu lộ ra uy lực của nó. Nhưng cũng chỉ là những trận pháp cơ sở nên uy lực có hạn.
Dưới sự giận dữ của mấy tên Kết Đan kỳ ma tu này, chúng liên tiếp bị phá hủy.
Ánh mắt Tiễn Khôn lạnh lùng, vẫn chưa ra tay, vì mục tiêu của hắn là tên Giả Đan tiểu bối. Một đoàn điện võng trong tay hắn dâng lên, Tiễn Khôn đã tính toán kĩ, với khoảng cách hiện tại, chỉ cần tiểu bối kia lộ diện là ngay lập tức hắn sử dụng điện võng vây khốn hắn lại.
Lúc trận pháp cuối cùng trong mấy trăm cái trận pháp cơ sở này bị phá hủy, động phủ đã không còn tầng phòng ngự nào nữa.
Một hình ảnh nổi bật bỗng nhiên xuất hiện ở cửa động. Với trang phục thanh nhã thoát tục, đôi môi đỏ thắm, nàng đẹp tựa mĩ nhân, khiến cho người ta rung động và không kiềm nổi lòng mình.
Mặc dù là Tiễn Khôn cũng phải nhíu mày lại. Nhưng rất nhanh, ánh mắt hắn nhìn vào phía sau nàng, tập trung vào sâu bên trong động. Ở đó bao phủ một màu đen kịt, không rõ nội tình.
Lý Mộ Uyển quan sát mấy tên ma tu Kết Đan kỳ trước mặt, ngọc thủ vừa nhấc, trong tay xuất hiện Bách Thú Linh Lô, nàng lạnh giọng nói:
Tiễn Khôn nhếch mép mỉm cười. Lúc này, tên Côn Tang, vốn truy kích Vương Lâm đầu tiên, lập tức nhìn chằm chằm vào Bách Thú Linh Lô, cười khặc khặc:
Nói xong, lập tức bàn tay hắn duỗi ra, luyện đan lô trong tay Lý Mộ Uyển lập tức bay đến tay hắn. Giá trị của luyện đan lô này tất cả mọi người đều biết. Lúc này Côn Tang trực tiếp thu đến.
Côn Tang và Phác Lâm đứng chung một chỗ, ôm quyền nói. Ánh mắt Tiễn Khôn đảo qua luyện đan lô, gật đầu không nói. Lúc này ánh mắt dâm tà của đại đầu tu sĩ sáng lên, hướng về Lý Mộ Uyển, miệng cười nói:
Sắc mặt Lý Mộ Uyển tái nhợt, thoáng một chút thê lương, nhìn trảo thủ của đối phương lao đến, đang định tự đoạn tâm mạch. Tuy nhiên ngay lúc này, tên đại đầu tu sĩ bỗng nhiên hét lên, thanh âm cực độ thê thảm.
Máu ở mũi và miệng hắn phun ra, thất khiếu cũng lập tức ứa máu, thân mình hắn giống như bị chạm thật mạnh, bị hất văng ra xa. Hắn còn chưa kịp rơi xuống đã bị một cỗ lực lượng vô hình kéo trở lại. Phịch một tiếng, đầu hắn đã bị chặt đứt, chỉ lưu lại một cỗ thi thể không đầu, thần thức tiêu tán. Kim đan của hắn lướt qua bên người Lý Mộ Uyển, bay vào trong động.
Một thanh âm lạnh như băng từ trong động truyền ra. Ngay sau đó, một bóng đen to dần, từ từ ở trong động hiện lên và dần xuất hiện trước mặt mọi người.
Với đầu tóc đen nhánh, diện mạo lạnh lùng, đôi mắt vô tình, tất cả như là một khối huyền băng sừng sững đứng ở giữa đất trời.
Một cảm giác giống như gặp được thiên địch xuất hiện, giống như có con sóng giận dữ đang ập đến tâm thần của mỗi tên tu ma. Đây là cảm giác run rẩy xuất phát từ linh hồn. Khoảnh khắc này, trước mắt chúng, người này như hóa thân thành một con hồng hoang cự thú.
Từng trận linh hồn dao động, làm cho ý thức hải cũng dậy sóng, thậm chí xuất hiện dấu hiệu vỡ vụn, quay cuồng như sấm chớp mùa xuân xuất hiện trong cơ thể bọn chúng, hai tai như đồng thời bị nổ vang.
Trong cơ thể Phác Lâm vốn còn thương thế, trước đó thần thức đã bị Cực cảnh thần thức làm cho dao động, tuy có thể ngăn chặn nhưng vẫn chưa có thời gian khôi phục. Lúc này, trong thức hải hắn như dậy sóng, từng trận sóng lớn làm cho thức hải vỡ nát, miệng mũi phun huyết, lui về phía sau vài bước. Đầu hắn gập xuống, thân thể không ngừng run rẩy, mỗi lần co giật lại khiến máu tươi tù thất khiếu trào ra càng nhiều.
Thần sắc Tiễn Khôn đại biến, tâm thần chấn động, điện võng trong tay phát ra tiếng ba ba, dần tiêu tan. Hắn lộ ra vẻ hoảng hốt, lui vài bước ra phía sau, không chút do dự hóa thành một đạo ánh sáng nháy mắt bay đi. Ý muốn cướp lấy băng diễm đã sớm tan tành, không còn nửa điểm dũng khí nữa. Hắn sợ hãi. Bản thân hắn có tu vi Kết Đan trung kỳ, trong phạm vi Nam Đấu Thành, hắn chưa từng quá sợ hãi. Tu sĩ Kết Đan hậu kỳ hắn cũng đã từng gặp qua không ít lần. Hàng năm, Tu Ma Nội Hải đều phái các sứ giả đến thu tài liệu, họ có tu vi Kết Đan hậu kỳ, tuy đánh không lại nhưng hắn cũng chưa bao giờ thấy quá e ngại.
Đây là lần đầu tiên và cũng là duy nhất hắn thực sự sợ hãi. Vì thế, hắn không chút do dự lập tức bỏ chạy. Nếu như là ngày trước, mặc dù trốn chạy, nhưng hắn tuyệt đối không lựa chọn là người chạy đầu tiên, hắn sẽ chờ người những người khác chạy trước rồi mới chọn một hướng an toàn mới chạy.
Nhưng hiện tại, hắn chỉ có một cảm giác là nếu không bỏ chạy lập tức thì hắn chỉ có con đường chết.
Một đám tu sĩ Kết Đan kỳ còn lại thần sắc ngay lập tức cũng biến hóa, nhất là Phác Lâm, cũng không hề có nửa điểm dấu hiệu đã ngã xuống bỏ mình, đại trưởng lão Tiễn Khôn đã bỏ chạy không chút do dự. Sau đó, đám còn lại cũng lập tức xuất ra toàn bộ linh lực, tỏa về bốn phương tám hướng cấp tốc chạy trối chết, sợ mình chậm hơn một chút sẽ thành người bị giết đầu tiên.