Nguồn:
read.st
Tổ viên cũng không có để ý nụ cười của Tần Diệu có chút quái dị.
Tần Diệu cảm thấy có chút hơi mệt, vốn muốn cự tuyệt, nhưng nhìn những tổ viên này tràn đầy chờ mong, lời nói từ chối đến miệng rồi lại không nói lên lời.
Tần Diệu gật gật đầu.
Tổ viên thân thiết vỗ vỗ bả vai Tần Diệu, thỏa mãn đi ra ngoài.
Tần Diệu ngồi ở trước bàn ăn, nhưng mà không ngừng uống rượu ở cái chai trong tay.
Bên tai tất cả đều là những lời khen tặng trống rỗng không thật, khiến cho hắn có chút không kiên nhẫn, lại không có chỗ phát tiết.
Đến mời rượu là một người Tần Diệu không có ấn tượng. Nhưng mà từ trang phục thì có thể nhìn ra hắn cũng là một thành viên của hiệp hội.
Tần Diệu không nói gì. Chỉ miễn cưỡng cười cười, một hơi uống cạn chai rượu trong tay.
Một ly rồi lại một ly, người đến mời rượu dường như là vô cùng vô tận. Từng gương mặt không giống nhau, nhưng đều bưng rượu như nhau, lời nói đều giống nhau. Tần Diệu chỉ máy móc lặp lại động tác mỉm cười và uống rượu.
Ánh mặt trời theo cửa sổ chiếu vào, có chút chói mắt. Tần Diệu mở mắt ra, trong lòng là một cô gái thanh xuân dào dạt đang trần truồng. Cô gái còn đang ngủ say, trên mặt mang theo vẻ mỉm cười, không biết nụ cười kia là vì cái gì. Tần Diệu mơ hồ nhớ ra cô bé này dường như cũng là một tổ viên của hiệp hội. Thường xuyên tìm cơ hội nói chuyện phiếm với hắn. Hắn ngẫu nhiên cũng sẽ đáp lại một hai câu. Nhưng mà những cô gái có hảo cảm đối với hắn như vậy thì có nhiều lắm. Hơn nữa thân phận địa vị của hắn, căn bản hắn sẽ không thể nhớ được tên của những nữ nhân đứng ở bên cạnh hắn mỗi ngày.
Nhẹ nhàng rút cánh tay ra, cô bé kia chỉ nỉ non hai câu, cũng không có tỉnh lại.
Tần Diệu mặc quần áo xong, đi ra khỏi khách sạn.
Rời khỏi khách sạn tráng lệ, chiếc xe xa hoa đã đợi ở bên ngoài. Lái xe Lạp mở cửa xe.
Tần Diệu gật gật đầu, bước vào trong xe, thoải mái ngồi trên nệm da.
Sửa sang lại quần áo một chút, Tần Diệu nhẹ nhàng gõ cửa thư phòng, đẩy cửa đi vào.
Tần Khai gật gật đầu, ý bảo Tần Diệu ngồi xuống.
Tần Diệu gật gật đầu.
Có chuyện gì cần con làm sao?
Không cần.
Tần Khai thấy nhi tử không hề hỏi gì chỉ gật đầu đồng ý thì rất vừa lòng.
Tần Diệu lắc lắc đầu, hắn biết, là người thừa kế của một đại gia tộc ở Linh giới, tình yêu chính là thứ dư thừa. Tuy rằng nữ nhân của Dương gia kia hắn chưa từng gặp qua, nhưng mà hắn cũng không cần gặp qua, mặc kệ người đàn bà kia là người quái dị cũng được, là người mù hay người què cũng vậy, tất cả chuyện này cũng bởi vì lợi ích gia tộc mà thôi.
Tần Khai vỗ vỗ bả vai nhi tử.
Cô bé kia ta đã thấy rồi, bộ dáng rất được, cũng không có điểm nào khiến người ta khó chịu
Không có vấn đề gì.
Tần Diệu cười cười.
Hôn lễ long trọng, Tần Diệu mặc một thân lễ phục màu trắng, đầu tóc chỉnh tề. Khuôn mặt anh tuấn kia khiến cho không ít cô gái thương tâm rơi nước mắt.
Cô dâu mặc váy cưới nhẹ nhàng kéo cánh tay của Tần Diệu. Tần Diệu thậm chí cũng không biết cô dâu có bộ dáng gì nữa. Nhìn thấy nữ nhân có khả năng cần phải sống với nhau vài chục năm, Tần Diệu rốt cuộc cũng có chút tò mò, nữ nhân này có bộ dáng như thế nào. Hắn cúi đầu, còn cách một tầng vải mỏng che mắt, nên mặt cô dâu có chút mông lung, nhưng nhìn qua hẳn là một mỹ nhân.
Tần Diệu tự giễu cười cười, làm gì mà để ý đến bộ dạng của nữ nhân này. Có lẽ sau hôm nay, hai người bọn họ ngay cả buổi tối cũng không ngủ cùng một chỗ, gặp lại cũng giống như người lạ mà thôi.
Cửa ban công bị mãnh mẽ mở ra, Tần Diệu nhíu mày. Hắn đang thay thế phụ thân trở thành phó hội trưởng của Hiệp Hội Linh Dị, thời gian qua hắn cũng đã nói trước với mọi người, trước khi tiến vào phòng nhất định phải gõ cửa trước.
Tần Diệu nhìn thấy thư ký kích động như vậy, biết nhất định là đã xảy ra vấn đề gì lớn rồi.
Thư ký thở hổn hển, thần sắc kích động nhìn Tần Diệu.
Tần Diệu nhíu mày. Hắn cũng không phải là để việc sống chết của tổ viên này vào trong mắt. Việc duy nhất có thể làm cho hắn lo lắng, là vị trí của mình có ổn định hay không. Hắn rất sợ sẽ có người nhân cơ hội này sẽ gây khó dễ đối với hắn. Dù sao nhiệm vụ lần này cũng là do hắn tự mình bố trí xuống.
Tần Diễu nghĩ một lát, phất phất tay, ý bảo thư ký đi ra ngoài.
Bóng đêm dày đặc, Tần Diệu đứng ở lầu chót trên thiên thai. Gió thổi qua mang đến một cỗ mùi tanh của máu tươi. Ở phía sau hắn, toàn bộ tổ viên của đội sáu đều nằm trên mặt đất, đã không còn hơi thở.
Giọng nói của Tần Diệu không hề mang theo bất kỳ cảm xúc nào. Tổ viên chết với hắn mà nói, không có bất kỳ ảnh hưởng nào, dường như những thi thể ở phía sau kia là những tảng đá tùy ý có thể thấy ở ven đường.
Trả lời hắn là tiếng gào thét của quái vật trước mặt.
Người thiếu nữ có mái tóc đuôi ngựa trước mắt này lại có được sức mạnh không thể tưởng tượng nổi. Cái đuôi thật dài kia dựng thẳng lên và đôi tai đầy lông tơ màu trắng kia đã nói rõ, nàng là một con hồ yêu.
Nội tâm không gợn sóng của Minh Diệu đột nhiên mạnh mẽ nhảy lên một chút, bộ dáng của con hồ yêu này có chút quen mắt, dường như đã gặp ở nơi nào rồi.
Tần Diệu vừa như đặt câu hỏi, vừa như lầm bầm lầu bầu.
Trả lời hắn, là một tiếng thét dài của hồ yêu, cùng với đó là cái lợi trảo được vung tới, để lại ấn ký thật sâu trên mặt đất.
Tần Diệu nhẹ nhàng nhảy qua, loại công kích đơn thuần này căn bản không thể gây thương tổn cho hắn, nhưng mà càng tiếp cận với con hồ yêu kia, mùi trên người nó càng khiến cho hắn có cảm giác quen thuộc.
------oOo------