Nguồn:
read.st
Nhìn nữ nhân đột nhiên xuất hiện, Trương Hiểu Mai kinh hãi nói không nên lời.
Nữ nhân kia liếc nhìn Trương Hiểu Mai.
Trương Hiểu Mai nơm nớp lo sợ hỏi, nửa đêm có một nữ nhân không chút âm thanh đột nhiên xuất hiện trong nhà mình, không phải oán quỷ thì chính là ma quỷ rồi.
Nữ nhân có chút tức giận nhìn chằm chằm Trương Hiểu Mai.
Không phải ngươi gọi ta tới đây sao?
Nhưng…nhưng mẹ của tôi…đã đi rồi…
Trương Hiểu Mai lại khóc không thành tiếng.
Nữ nhân phất phất tay, một trận gió lạnh thổi qua, cửa sổ liền mở ra rồi đóng lại, còn truyền đến thanh âm kêu gào khiến người ta nổi cả da gà.
Nữ nhân thản nhiên ngồi xuống, giống như chỉ vừa đuổi một con ruồi rời đi.
Trương Hiểu Mai nghe nói như thế, lại càng vô cùng kinh hãi, sững sờ một thoáng ngay sau đó liền hưng phấn chụp lấy tay áo nữ nhân kia.
Nữ nhân lạnh lùng nhìn Trương Hiểu Mai kéo tay mình, lộ ra một tia chán ghét, Trương Hiểu Mai thấy ánh mắt kia, thật thức thời buông lỏng tay ra.
Nữ nhân lạnh lùng nói:
Nói đi, ngươi muốn trao đổi cái gì?
Tôi muốn mẹ của tôi sống lại.
Trương Hiểu Mai ổn định tâm tình nói tiếp:
Sống thật khỏe mạnh!
Có thể, dùng mạng của ngươi để đổi!
Ngữ khí của nữ nhân có chút không nhịn được.
Trương Hiểu Mai cũng không hề sợ hãi đối với cái chết của mình, đối với nàng mà nói, có thể cứu được mẹ mình mới là trọng yếu nhất.
Nữ nhân giương mắt nhìn Trương Hiểu Mai, vẻ chán ghét trong mắt không còn mãnh liệt như trước:
Trương Hiểu Mai thở dài:
Nữ nhân nghiêng đầu nhìn Trương Hiểu Mai:
Vậy ngươi có nghĩ tới hay không, nếu mẹ ngươi sống lại, mà ngươi lại chết đi, bà ta có thể cũng không sống nổi. Giấy gói không được lửa, cho dù ngươi có thể gạt bà ấy một hai ngày hoặc một hai năm, sớm muộn gì bà ta cũng sẽ biết về cái chết của ngươi.
Không có gì!
Trương Hiểu Mai cười:
Nữ nhân cười lắc đầu:
Nữ nhân mỉm cười nhìn Trương Hiểu Mai.
Xin tự giới thiệu mình, ta tên là Lillies, một thương nhân chân chính.
Chán tôi? Tại sao?
Trương Hiểu Mai có chút không hiểu thái độ biến hóa của nữ nhân.
Lillies dùng bàn tay trắng nõn vuốt mái tóc đen nhánh của mình.
Lillies nhìn Trương Hiểu Mai ngừng lại một chút.
Đi dùng loại phương thức không chính đáng kêu ta tới đây, trên người còn tràn ngập mùi máu tươi mà ta chán ghét nhất. Mặc dù ta không biết ngươi làm sao biết được sự tồn tại của ta, nhưng loại nghi thức này của ngươi làm cho ta rất không thoải mái.
Phải…thật xin lỗi…
Trương Hiểu Mai vội vàng nói xin lỗi, đối với ác ma có thể đem mẹ mình cứu sống, nàng cũng không muốn lưu lại ấn tượng xấu cho người ta.
Là người khác nói cho tôi biết phương pháp này, cho nên tôi cũng không biết cô không thích như vậy…
Người khác?
Lillies híp mắt, trong mắt mang theo tia hàn quang.
Là ai?
Tôi…tôi cũng không nhận ra. Là một ông lão…
Mặc dù Trương Hiểu Mai cũng muốn trả lời thật cặn kẽ, nhưng nàng rất sợ làm như vậy sẽ mang đến phiền toái cho ông lão kia, dù sao ông lão chỉ là giúp nàng.
Lillies đối với câu nói mơ hồ của Trương Hiểu Mai cũng không quá để ý.
Trương Hiểu Mai suy nghĩ một chút, vẫn quyết định nói ra.
Lillies cười cười:
Ngươi cũng là một người tốt, hay là trước tiên nói chuyện giao dịch giữa chúng ta đi đã.
Chỉ cần cho mẹ tôi khỏe mạnh sống sót, tôi nguyện ý giao ra tính mạng của tôi.
Trương Hiểu Mai không chút nào do dự.
Lillies khoát tay:
Lúc trước ta chỉ bất quá là nói nhảm mà thôi, không được, giết ngươi đối với ta cũng không có gì hay, dù sao mẹ ngươi là bị tử thần mang đi. Loại mua bán chỉ bồi mà không kiếm được tiền ta không làm.
Vậy rốt cục muốn tôi làm sao?
Trương Hiểu Mai có chút mê hoặc, ác ma tự xưng là thương nhân chân chính này không giống như ác ma, mà thật giống như một thương nhân thực sự.
Lillies nâng cằm lên, vẻ mặt buồn rầu:
Cuộc làm ăn giống như của ngươi, bản thân ta là lần đầu tiên mới làm, cho nên ta cũng có chút làm khó.
Không bằng như vậy đi!
Lillies vỗ bàn:
Cứ xem như kỷ niệm cuộc sống ta từng là nhân viên chào hàng, hôm nay ưu đãi lớn. Ngươi muốn mẹ của ngươi sống khỏe mạnh bao nhiêu năm nữa?
Cô hỏi như thế…tôi thật không biết…
Trương Hiểu Mai bị hỏi đến sửng sốt.
Lillies cẩn thận đánh giá Trương Hiểu Mai từ trên xuống dưới thật tỉ mỉ, sau đó gật đầu.
Lillies suy nghĩ một chút, nói:
Dù sao đối với ta mà nói, tình huống của ngươi tương đối đặc thù. Có lẽ dạo chơi trong nhân gian quá lâu, tư tưởng của ta dần dần có chút đồng hóa như nhân loại các ngươi mất rồi. Đối với sinh ly tử biệt giữa thân nhân với nhau, ta cũng có chút thương cảm.
Ý của cô là nói…mẹ của tôi có thể sống thêm mười năm?
Tin tức này làm Trương Hiểu Mai mừng rỡ.
Lillies nghịch tóc của mình, quấn lên ngón tay:
Ngươi chưa nói tới chuyện tình yêu, trong lòng vẫn còn ảo tưởng, cho nên ta còn muốn cả chuyện tình yêu của ngươi.
Tình yêu của tôi?
Trương Hiểu Mai đối với từ này có chút mê mang.
Lillies nhìn Trương Hiểu Mai, nhẹ nhàng liếm liếm đôi môi, giống như nhìn thấy một món ăn ngon, bộ dạng này làm Trương Hiểu Mai có chút sợ hãi.
Lillies suy nghĩ một chút.
Trương Hiểu Mai không chút do dự gật đầu, điều kiện này đối với nàng mà nói thật không cách nào cự tuyệt. Nàng vốn đã tính toán xong, cho dù giao ra tính mạng của mình cũng phải để mẹ mình khỏe mạnh sống sót.
Nhìn Trương Hiểu Mai ngay cả suy nghĩ cũng không cần liền đáp ứng, Lillies cũng cảm giác có chút ngoài ý muốn, những người giao dịch khác ít nhất cũng sẽ suy nghĩ mười mấy phút đồng hồ, sau đó bắt đầu cò kè mặc cả, nhưng hôm nay người này dùng phương pháp mạnh mẽ bức bách nàng ta tới đây lại khác với những người khác, điều này làm Lillies có chút do dự.
Lillies lộ vẻ kỳ quái nhìn Trương Hiểu Mai:
Phải biết rằng ngươi nhiều nhất chỉ được sống thêm mười năm, mười năm sau ngươi cùng mẹ ngươi phải chết, hơn nữa ngươi cũng chưa nói qua chuyện yêu đương, chẳng lẽ ngươi thật không muốn nếm thử tư vị này sao?
Lại có cái gì có thể vượt qua được sự khỏe mạnh của người thân mình chứ?
Trương Hiểu Mai đối với lời hảo tâm nhắc nhở của Lillies cũng không để trong lòng.
Trương Hiểu Mai cười cười:
Lại nói tôi còn khả năng cự tuyệt sao? Nếu tôi đáp ứng, mẹ tôi có thể vui vẻ khỏe mạnh sống thêm mười năm, nếu không đáp ứng, sẽ phải chịu đựng nỗi thống khổ mẹ chết đi. Mất đi mẹ đối với tôi mà nói, cuộc sống không còn gì ý nghĩa. Có thể không chịu đựng sinh ly tử biệt lúc còn sống, đây cũng là một loại hạnh phúc.
Tốt lắm!
Nếu như người muốn giao dịch cũng không quan tâm, Lillies tự nhiên cũng không còn gì do dự. Bàn tay mảnh khảnh như bạch ngọc của nàng không biết từ lúc nào hiện ra một tờ giấy chằng chịt chữ viết.
Trương Hiểu Mai không hề nghĩ ngợi trực tiếp ký tên, cắt ngón tay nhỏ máu lên chỗ vừa ký xong.
Lillies cầm khế ước:
Nói tới đây, Trương Hiểu Mai mới tỉnh ngộ, mặt đỏ bừng.
Vậy…tôi có thể nhìn lại…vừa rồi quá nhanh, tôi quên mất…
Cô là ngu ngốc sao?
Lillies đứng lên gõ nhẹ lên trán Trương Hiểu Mai.
Đã ký xong rồi còn nhìn thì có ích lợi gì. Hoàn hảo ngươi gặp là ta, ta còn là một thương nhân chân chính, sẽ không lừa gạt ngươi.
Bây giờ tôi phải làm sao mới làm cho mẹ của tôi sống lại?
Trương Hiểu Mai hỏi.
Bàn tay trắng nõn của Lillies phất qua mắt Trương Hiểu Mai, nàng liền mất đi tri giác.
Nhớ được, giao dịch giữa chúng ta không thể nói cho bất luận kẻ nào nghe, nếu không ta sẽ cho rằng ngươi vi phạm khế ước, thu hồi hết thảy giao cho ngươi.
Chờ ngươi tỉnh lại, đợi chờ ngươi chính là vui mừng kỳ vọng!
Đây là câu nói sau cùng trước khi Trương Hiểu Mai mất đi ý thức.
------oOo------