Nguồn:
read.st
Âu Phàm cười tự giễu, vuốt ve cây đàn ghi ta bên cạnh.
Chỉ có được thiên phú nhưng không cách nào dùng nó đổi được đồng tiền để sinh tồn, đây giống như đeo một bao vàng lớn đi trong sa mạc không bóng người, không hề có chút ý nghĩa.
Không tìm được bất kỳ một công ty âm nhạc nào chịu ký hợp đồng với tôi, học viện âm nhạc cũng cự tuyệt thỉnh cầu nhập học, tôi bắc đầu lưu lạc, bởi vì không có lộ phí, tôi phải đi bộ, đi nhờ xe, đi khắp các thành thị khác nhau, ở những quán rượu, nhà trọ, câu lạc bộ, ga xe điện ngầm hát những bài hát mình sáng tác, chỉ là vì một bữa ăn một chỗ ngủ mà thôi. Tôi cảm giác tôi tựa hồ thật sự bị Robert Johnson bám vào người, chỉ có thể trải qua cuộc sống không cố định.
Đói bụng, rét lạnh, phiêu bạc, không người nào ủng hộ, đối với cuộc sống như vậy tôi có chút tuyệt vọng, tôi từng muốn kết thúc tính mạng của mình nhưng lại không có dũng khí.
Âu Phàm nói tới đây, chân mày cau chặt lại, tựa hồ va chạm vết thương lòng.
Tôi bắt đầu cho rằng tôi bị ảo giác, nhưng đợi đến lần thứ hai tôi tự sát, ngày kế tiếp vẫn bình yên vô sự nằm trên giường, tôi mới biết được thì ra ngay cả quyền lợi lựa chọn cái chết tôi cũng không có.
Từ Mẫn cảm giác có chút kỳ quái, nếu như giống lời nói của Âu Phàm, vậy chuyện của Lý Tế Thâm làm sao giải thích? Hắn là bị Phạm Đồng giết chết!
Minh Diệu ngăn trở Từ Mẫn hỏi thăm, hắn cảm giác chuyện này đích xác có chút khó giải quyết. Nếu là thuật chiêu quỷ bình thường mà vì chiêu quỷ lại mất đi khả năng khống chế nên giết chết chủ nhân của mình, thì còn tương đối đơn giản một chút, dù sao có thể dùng thuật chiêu quỷ gọi quỷ về cũng không mấy cường đại. Nhưng nghe Âu Phàm thuật lại, nữ nhân tự xưng Lillies lại là một ác ma, như vậy thật có chút khó xử lý mất rồi. Ác ma là một sự tồn tại kỳ lạ, những ma quỷ yếu ớt bình thường bị khu ma nhân đánh trúng trong nháy mắt sẽ bị tan thành mây khói, nhưng có những ma quỷ cường đại chẳng khác gì bán thần, bất luận là ai cũng không muốn đi trêu chọc. Minh Diệu rốt cục đã hiểu tại sao hiệp hội thần quái không người nào muốn dính tới chuyện này, đều muốn đem chuyện này áp trở xuống, dù sao nếu đổi lại là người nào cũng không nguyện ý đi đối nghịch với một ác ma có thể tùy lúc đem ngươi bóp chết như giết một con kiến.
Mặc dù bây giờ Minh Diệu còn đang vô cùng do dự có nên tiếp tục điều tra vụ án này hay không, nhưng đối với tác phong làm việc của ác ma kia cảm thấy rất hứng thú, hắn lại bảo Âu Phàm tiếp tục kể chuyện của mình.
Nhìn nhìn Minh Diệu, Âu Phàm nói tiếp:
Khi đó tôi đã hỏng mất, tôi không biết mình tiếp tục sống sót lại có ý nghĩa gì, lại không biết phải làm sao mới có thể chết được. Tôi đã thử nhảy lầu, tôi rõ ràng nhớ được xương chân của tôi xuyên qua bụng mình, điện giật, tôi tận mắt nhìn thấy tay của tôi bị điện giật nát bấy, đi nằm đường ray xe lửa, nhìn thấy ruột của mình trào ra khỏi bụng, hết thảy hoàn toàn rõ ràng, nhưng chỉ vô dụng, vô luận tôi dùng phương pháp gì đợi đến khi tôi lại khôi phục ý thức cũng sẽ không chút vết thương nằm ở chỗ không một bóng người, toàn thân không hề có một vết sẹo lưu lại.
Lưu lạc chung quanh, ở những địa phương khác nhau hát rong, nếm đủ loại phương thức tự sát khác nhau, khi đó biến thành toàn bộ mục đích trong cuộc sống của tôi, tôi giống như bị vây trong cơn ác mộng vô cùng vô tận, mà càng làm người ta hỏng mất chính là cơn ác mộng kia tựa hồ vĩnh viễn sẽ không tỉnh lại.
Cho đến một ngày…
Âu Phàm ngồi trên giường trong căn nhà trọ cũ nát, vách tường mỏng truyền tới tiếng rên rỉ của đôi nam nữ đang cố gắng chiến đấu hăng hái, chung quanh còn phiêu tán lên mùi mốc meo ẩm ướt.
Đây hết thảy đối với Âu Phàm mà nói cũng đã không là gì nữa, cơn ác mộng vô biên vô hạn còn đủ làm người nổi điên hơn hoàn cảnh ác liệt chung quanh.
Ánh trăng tái nhợt chiếu vào, Âu Phàm càng thêm cảm thấy cô độc. Cha mẹ hắn đã mất, bản thân hắn không thiện giao tế với người xung quanh, bạn bè không có bao nhiêu, duy nhất có cô bạn gái giống như thân nhân lại biến thành người xa lạ từ lâu. Hắn bắt đầu hối hận, hối hận bán đứng tình yêu của mình đi đổi lấy thiên phú mà không ai thưởng thức.
Cầm lấy con dao lóe sáng trên bàn, Âu Phàm lộ ra nụ cười khổ sở. Đối với hắn hiện tại mà nói mỗi ngày nếm thử cách chết khác nhau trở thành việc duy nhất mà hắn có thể làm.
Ngày hôm qua hắn dùng con dao này hung hăng đâm vào động mạch chủ trên cổ mình, máu tươi nóng hổi phun trào ra, văng đầy vách tường quán trọ, mà khi hắn bị ánh sáng mặt trời chiếu lên trên người khôi phục lại ý thức, vách tường kia vẫn vô cùng sạch sẽ.
Nhìn con dao trong tay, lưỡi dao sắc bén không hề lưu lại chút vết máu của ngày hôm qua, Âu Phàm nhớ lại lúc trước mình từng xem qua Phong Thần Bảng.
Âu Phàm dùng hai tay cầm ngược chuôi dao, nhắm ngay ***g ngực của mình, hắn thật sự muốn xem thử một chút trái tim không còn tình yêu của mình bây giờ đã biến thành hình dáng ra sao, có thể tiếp tục nhịp đập như trước kia nữa hay không.
Mặc dù sau mỗi lần tự sát nỗi đau đớn vẫn còn nhớ rõ nguyên vẹn cho tới ngày thứ hai, nhưng bây giờ Âu Phàm cũng không quan tâm tới loại đau đớn này, đối với hắn mà nói, chỉ có đau đớn mới giúp cho hắn hiểu được mình còn là một con người đang sống sờ sờ, mà không phải là con quái vật.
Đem con dao giơ cao, Âu Phàm nhắm ngay ngực trái của mình hung hăng đâm xuống.
Nỗi đau đớn trong dự liệu cũng không truyền lên não, mũi đao sắc bén bị một đôi tay trắng như bạch ngọc không chút tỳ vết ngăn cản. Đôi tay nhìn qua mềm mại trắng nõn, thậm chí dưới ánh trăng chiếu rọi còn phiếm lên hàn quang sắc bén cũng bị đôi tay làm ảm đạm.
Thanh âm một nữ nhân nhẹ nhàng thở ra một hơi.
Âu Phàm ngẩng đầu lên, nhìn thấy gương mặt xinh đẹp mà không ngừng xuất hiện trong những cơn ác mộng. Nhìn thấy khuôn mặt này, trong lòng Âu Phàm cũng không còn ước mơ, lại tràn đầy tức giận.
Âu Phàm tức giận bật dậy, cầm con dao đâm Lillies.
Lillies nhìn gương mặt vì tức giận mà biến hình của Âu Phàm, nhíu mày, nhẹ nhàng vung lên, Âu Phàm đã bị một cỗ lực lượng mạnh mẽ hung hăng đụng bay ra ngoài, đập gãy chiếc bàn ngay góc phòng.
Lillies ưu nhã ngồi lên giường, mùi vị khó ngửi trong phòng đã sớm không còn nữa, chỉ còn hương thơm nồng nặc trên người nàng.
Âu Phàm nằm trên mặt đất, giãy dụa, nhưng không bò dậy.
Đem thân nhân duy nhất trả lại cho ta…
Ngươi đang nói cô bé kia phải không?
Lillies nở nụ cười:
Bây giờ chỉ sợ nàng sẽ không nguyện ý buông tha hết thảy những thứ nàng đang có đâu.
Ác ma…ngươi lừa gạt ta…
Âu Phàm dùng thời gian thật lâu mới chậm rãi ngồi dậy, thở hổn hển.
Lillies vốn còn đang mỉm cười, trên mặt hiện lên cỗ tức giận.
Âu Phàm cúi đầu, vô lực phản bác lời của Lillies. Hắn trao đổi chỉ là thiên phú của hắn, mà Lillies cũng không có nghĩa vụ ban cho hắn danh vọng cùng cuộc sống giàu có.
Âu Phàm chất vấn thật vô lực.
Lillies cười lạnh một tiếng:
Âu Phàm che mặt của mình, khóc như một đứa bé:
Ta chịu đủ rồi, tôi không chịu được nữa, ta van xin ngươi, lấy cái thiên phú đáng chết này thu hồi lại đi, đem cô gái yêu ta cùng ta đã yêu trả lại cho ta…
Chuyện này không thể nào!
Lillies thở dài một hơi:
Âu Phàm dần dần khôi phục lại tỉnh táo, hắn nhặt dao lên, chậm rãi đi tới trước mặt Lillies.
Âu Phàm đem dao đưa cho Lillies.
Lillies nhìn đôi mắt vô thần của Âu Phàm, xoa xoa huyệt thái dương.
Ngươi thật đúng là một người phiền phức, nếu không phải khúc hát của ngươi cũng giống như ca sĩ da đen kia hấp dẫn được sự chú ý của đám người luôn thất ý, ta thật không muốn dùng loại người yếu ớt mà luôn thay đổi như ngươi làm chiêu bài.
Chiêu bài? Có ý gì?
Âu Phàm sửng sốt.
Lillies liếc Âu Phàm:
Chẳng lẽ ta sẽ để ý mười năm tuổi thọ cùng tình yêu yếu ớt không chịu nổi của ngươi sao? Ngươi bất quá chỉ là một vật thay thế giống Robert Johnson mà thôi, một chiêu bài sống.
Ngươi lợi dụng ta?
Trong lòng Âu Phàm tràn đầy nỗi tức giận cùng hối hận, nếu không phải hắn, Dương Bội Gia nhất định sẽ không đi giao dịch với ác ma này, cũng sẽ không mất đi năm mươi năm tuổi thọ, đây chính là một nửa đời người. Âu Phàm cũng không để ý tới thực lực chênh lệch, hướng Lillies nhào tới, mà Lillies vẫn vung tay hời hợt đánh văng Âu Phàm bay ra ngoài, hung hăng đụng lên vách tường.
Trong khẩu khí của Lillies mang theo một tia bất đắc dĩ.
Khế ước chính là khế ước, không cách nào sửa đổi, ngươi vẫn còn mấy chục năm cuộc sống, ta tự nhiên không thể mỗi ngày đều lao lực đi hồi sinh cho ngươi.
Ngươi chỉ bất quá không chịu được cuộc sống nghèo túng cô độc mà thôi…
Lillies nhìn Âu Phàm đang khụ máu trên mặt đất:
Lillies chậm rãi đi tới trước mặt Âu Phàm, nhìn xuống:
------oOo------