Nguồn:
read.st
Âu Phàm có chút không giải thích được.
Lillies ngẩng đầu, khóe miệng mang theo tia mỉm cười mê người, nhìn Âu Phàm:
Nói cách khác, sau này anh sẽ không yêu bất cứ người nào nữa.
Tôi có chút ít không rõ.
Âu Phàm trầm mặc một lúc mới mở miệng nói:
Ý của cô muốn nói sau này tôi vĩnh viễn cũng không thể nói yêu thương nữa rồi?
Không, không, không, anh không hiểu ý của tôi!
Lillies nhẹ nhàng đung đưa ngón tay:
Tôi muốn chẳng qua là tình yêu của anh, anh nói yêu thương, kết hôn, sanh con, những thứ này không liên quan tới tôi. Chẳng qua anh sẽ không yêu ai nữa, không chân chính yêu được ai, tựa như loại cảm tình hiện tại của anh và cô bạn gái kia, sẽ không còn nữa.
Cô muốn lấy tình yêu làm gì?
Âu Phàm có chút hồ đồ, nếu như nói tuổi thọ thì còn tương đối dễ hiểu, nhưng nói tới tình yêu, thật sự là loại đồ vật càng thêm trừu tượng so với tuổi thọ.
Lillies nhẹ nhàng nhướng mày:
Âu Phàm lâm vào trầm tư, loại đồ vật như tình yêu là vật nhìn không thấy sờ không được, hoặc là nói loại đồ vật hư ảo, đối với những loại đồ vật về mặt tinh thần này Âu Phàm có chút không chắc.
Lillies tựa hồ có chút không nhịn được:
Thấy Âu Phàm còn đang do dự, Lillies nhíu mày:
Lillies thở dài một hơi:
Sau khi nói xong, Lillies khoanh tay ngồi dựa sô pha, không nói thêm gì nữa, chỉ nhàn nhạc nhìn Âu Phàm lâm vào trầm tư.
Qua hồi lâu, Âu Phàm dùng sức vỗ bàn đứng dậy.
Âu Phàm rốt cục hạ quyết tâm, dùng mười năm tuổi thọ đổi lấy thiên phú âm nhạc, điều này đối với hắn cũng không đáng là gì, về phần tình yêu, trời mới biết loại đồ vật này có thể tồn tại được bao lâu.
Lillies mỉm cười, trong tay giống như vừa ảo thuật hiện ra một trang giấy, bên trên chi chít chữ:
Âu Phàm cầm hiệp ước, cẩn thận nhìn, mỗi một chữ cũng xem vô cùng cẩn thận, sau khi xác định không có vấn đề thì ký tên mình bên dưới góc phải hiệp ước.
Lilles nhận lấy hiệp ước, cười cười:
Mặc dù Âu Phàm không biết tại sao, nhưng vẫn nghe lời đưa tay trái tới.
Lillies dùng bàn tay trắng nõn mềm mại của nàng cầm tay trái của Âu Phàm, nhẹ nhàng đem ngón giữa bỏ vào trong miệng.
Nhìn ngón tay mình bị đưa vào trong đôi môi đỏ tiên diễm, tim Âu Phàm bắt đầu đập rộn lên.
Đầu ngón tay truyền tới không phải xúc cảm mềm mại khi chạm chiếc lưỡi kia, lại là một cảm giác đau đớn thấu tim, Âu Phàm không khỏi hét lên, muốn rút tay lại nhưng bàn tay nhỏ yếu của Lillies lại giống như rất có khí lực, gắt gao nắm chặt tay trái của hắn không cho hắn nhúc nhích.
Lillies đem ngón giữa của Âu Phàm rút ra khỏi miệng, trên đầu ngón tay hiện đầy máu tươi, nàng cầm ngón tay dùng sức nhấn lên chỗ chữ ký hiệp ước, sau đó mới thả tay Âu Phàm ra.
Âu Phàm nhìn ngón tay đang chảy máu của mình, trên ngón tay có một vết thương rất sâu, không giống như dùng hàm răng cắn ra mà giống như bị một châm nhọn đâm trúng.
Lillies vung tay lên, hiệp ước có chữ ký cùng máu tươi của Âu Phàm biến mất trên chiếc bàn trống rỗng.
Lillies đứng dậy đi về hướng Âu Phàm.
Nữ nhân xinh đẹp trước mắt là một ác ma, điều này làm Âu Phàm có chút khẩn trương.
Lillies lộ ra dáng mỉm cười mê người, chẳng qua khóe miệng còn dính chút máu tươi của Âu Phàm làm gương mặt nàng có chút quỷ dị:
Âu Phàm còn muốn nói thêm lời gì, nhưng lại không tự chủ được liền mất đi tri giác.
Lillies nhìn Âu Phàm đã ngất xỉu, khóe miệng khẽ nhếch lên, mang theo vẻ cười lạnh:
…
Bên trong sương mù mờ mịt Âu Phàm cảm giác như có người đang đẩy hắn.
Âu Phàm mờ mịt mở mắt, là người phục vụ vừa lên tiếng.
Âu Phàm đột nhiên thanh tỉnh lại, nhìn quanh bốn phía, trong căn phòng trống rỗng chỉ có hắn cùng người phục vụ, làm gì còn thân ảnh của Lillies.
Âu Phàm khẩn trương nắm lấy tay áo người phục vụ:
Nữ nhân vừa ở trong phòng đã đi đâu rồi? Đi rồi sao? Đi khi nào vậy?
Tiên sinh, anh không sao chứ?
Vẻ mặt người phục vụ như dở khóc dở cười:
Nơi này chỉ có một mình anh thôi, làm gì có ai khác nữa.
Không, không, không, anh không hiểu ý của tôi!
Âu Phàm tỉnh táo hơn một chút, buông tay áo người phục vụ:
Lúc trước khi tôi tới trong phòng này còn một nữ nhân, là nàng hẹn tôi tới, anh có thấy nàng không?
Thật xin lỗi tiên sinh, tôi nghĩ là anh đã lầm rồi phải không?
Người phục vụ mang theo bộ dạng khó hiểu:
Âu Phàm lắc lắc đầu, làm cho mình thanh tỉnh hơn một chút. Đúng rồi, đi tìm người phục vụ đã dẫn hắn vào đây hỏi thăm một chút sẽ rõ, Âu Phàm nhanh chóng đứng dậy:
Người phục vụ mang theo vẻ mặt bất đắc dĩ nói:
Người phục vụ mang theo Âu Phàm đi tới phòng nghỉ ngơi của công nhân viên:
Âu Phàm đánh giá mọi người thật cẩn thận, lắc đầu, nơi này vốn không có người phục vụ dẫn hắn đi vào căn phòng kia.
Người phục vụ liếc mắt nhìn Âu Phàm, có chút mất kiên nhẫn.
Âu Phàm cảm giác mình có chút phát mộng, mịt mờ đi ra khỏi quán cà phê sắp đóng cửa.
Người phục vụ nhìn Âu Phàm rời đi, ở phía sau lẩm bẩm:
Nhớ lại hương thơm ngào ngạt bên trong gian phòng, người phục vụ không khỏi có cảm giác say mê.
Lúc này trời đã rạng sáng, bên ngoài có rất ít người đi đường, một mình Âu Phàm mờ mịt bước đi trên đường lớn, đến bây giờ hắn còn không dám xác định những gì xảy ra trước đó rốt cục có phải là chân thật hay không, hay chỉ là một giấc mộng mà thôi. Nhìn vào ngón tay vẫn bóng loáng không chút vết thương, Âu Phàm có chút mê mang.
Cách đó không xa có một dãy ánh đèn hấp dẫn lực chú ý của Âu Phàm, đó là một cửa hàng bán nhạc khí, không biết tại sao vẫn còn chưa đóng cửa, Âu Phàm đẩy cửa đi vào.
Ông chủ cửa hàng thấy Âu Phàm đi vào liền nói.
Hôm nay có bạn bè ở đây thử chơi đàn, cho nên bây giờ còn chưa đóng cửa thôi, nhưng hiện tại chúng tôi đã nghỉ bán.
Có thể cho tôi xem một chút không, thời gian không lâu đâu.
Âu Phàm nói.
Nhìn Âu Phàm, ông chủ suy nghĩ một chút, khe khẽ gật đầu.
Cách đó không xa có một người trung niên đang điều chỉnh một cây đàn ghi ta, Âu Phàm đi tới.
Âu Phàm mở miệng hỏi người trung niên đang điều chỉnh đàn ghi ta, nhìn cây đàn trong tay hắn, Âu Phàm cảm giác có một cỗ xúc động.
Người đàn ông ngẩng đầu lên nhìn vào mặt Âu Phàm, lại nhìn tay của hắn, lạnh lùng cười cười:
Ngay cả vết chai cũng không có, còn đòi chơi đàn ghi ta sao?
Có một chút, nhưng không thành thục lắm.
Âu Phàm cũng không để ý tới thái độ của người trung niên, toàn bộ tinh thần của hắn đều đặt trên cây đàn ghi ta trong tay người kia. Hắn cảm giác trong ***g ngực có một cỗ cảm giác hồi hộp, có chút khó chịu, rất muốn được phát tiết.
Âu Phàm vẫn dùng giọng hỏi thật bình thản.
Có lẽ thái độ của Âu Phàm làm người trung niên cũng thấy ngượng vì thái độ cười nhạo vừa rồi của mình, bèn ngẩng đầu lên nhìn vào ánh mắt Âu Phàm:
Cậu thật có thể chơi được sao?
Tôi thật sự rất muốn chơi thử!
Âu Phàm gật đầu.
Cảm giác ôm cây đàn ghi ta trong ngực làm Âu Phàm có chút an tâm, người đàn ông đưa qua một tấm gẩy:
Âu Phàm lắc đầu:
Người trung niên cùng ông chủ cửa hàng cũng không nói chuyện, chỉ lẳng lặng ngồi xuống.
Trong lòng ôm cây đàn ghi ta, Âu Phàm giống như thay đổi thành một người khác, thân thể tựa hồ như phát ra cỗ ánh sáng nhu hòa, ánh sáng làm lòng người thật yên tĩnh.
Ngón tay nhẹ nhàng lướt qua dây dàn, mang tới một mảnh âm thanh thật dễ nghe. Ông chủ cửa hàng cùng người trung niên cảm giác như có ngón tay đang lay động trong lòng mình, Âu Phàm gảy đàn không chỉ đơn giản là gảy cây đàn ghi ta trong lòng, mà là đang khuấy động tiếng lòng của bọn họ.
Trong lòng Âu Phàm hoàn toàn bình tĩnh, hắn cũng không biết mình đang chơi nhạc khúc gì, chẳng qua hắn chỉ gảy ngón tay theo bản năng, tiếng đàn chẳng khác gì âm thanh tiếng trời cứ như thế tự nhiên chảy ra từng những ngón tay.
Người đàn ông trung niên cùng ông chủ cửa hàng nhạc khí ngồi yên tại chỗ, đắm chìm trong tiếng đàn tuyệt đẹp, đợi khi hai người bọn họ phục hồi lại tinh thần, không biết Âu Phàm đã rời đi từ lúc nào, chỉ để lại cây đàn ghi ta an tĩnh nằm ngay địa phương mà hắn đã ngồi qua.
------oOo------