Nguồn:
read.st
Diệp Tiểu Manh lôi kéo a Trạch đi dạo bên trong vườn trường.
A Trạch lắc đầu:
Tôi vốn không báo danh thi vào trường học này, nhưng tôi lại nhận được thư thông báo trúng tuyển, mặc dù có chút kỳ quái, nhưng vì gần nhà nên tôi tới học.
Là như vậy sao…
Diệp Tiểu Manh cắn ngón tay suy nghĩ một chút:
Hai người đi trên con đường nhỏ bên trong sân trường, rất nhiều sinh viên đều nhìn vào tổ hợp kỳ quái của hai người họ, một mỹ nữ lạnh như băng mang theo một tiểu bất điểm tựa hồ là học sinh trung học đệ nhất cấp, a Trạch cũng không thèm để ý tới ánh mắt của người khác, nhưng Diệp Tiểu Manh có chút không chịu được.
Diệp Tiểu Manh có chút phát điên:
A Trạch gật đầu, đối với nàng mà nói đi đâu cũng giống nhau, những ánh mắt kia căn bản không khởi lên nổi hứng thú của nàng, người khác dùng ánh mắt thế nào nhìn nàng đối với nàng mà nói không sao cả.
A Trạch hỏi Diệp Tiểu Manh.
Diệp Tiểu Manh nghĩ đến Minh Diệu liền tức giận:
Tôi ăn nói khép nép cầu hắn suốt mấy ngày, hắn lại nói cần suy nghĩ một chút, kết quả cuối cùng lại nói không chịu dạy cho tôi, tức chết tôi!
Tại sao?
A Trạch kỳ quái nhìn Diệp Tiểu Manh.
Diệp Tiểu Manh phồng má tức giận:
Luôn xem tôi như đứa con nít, tôi đã quyết định, một năm không nấu cơm giặt giũ cho hắn, một năm không thèm nói chuyện với hắn.
Một năm sao, có chút dài đó!
A Trạch thuận miệng hồi đáp.
Diệp Tiểu Manh cắn móng tay suy nghĩ một chút:
A Trạch lắc đầu không nói gì, một mình hướng chỗ nghỉ chân đi tới, lưu lại một mình Diệp Tiểu Manh đứng nguyên tại chỗ lầm bầm làu bàu.
Đợi đến khi Diệp Tiểu Manh đã quyết định được chủ ý, a Trạch đã đi được thật xa.
A Trạch quay đầu nhìn Diệp Tiểu Manh một chút, chỉ lắc nhẹ đầu tiếp tục đi về phía trước.
Hai người đi tới chỗ nghỉ chân vắng vẻ không người, chợt phát hiện thì ra đã sớm có người đang ngồi bên trong, từ sau bóng lưng nhận ra là một người đàn ông. Diệp Tiểu Manh cảm giác có chút lạnh, bóng lưng kia tựa hồ nàng đã từng gặp qua nơi nào.
Diệp Tiểu Manh cố gắng hồi tưởng.
A Trạch thấy phản ứng của Diệp Tiểu Manh bèn hỏi.
Hai người nói chuyện tựa hồ quấy rầy người đàn ông đang ngồi trong chỗ nghỉ chân đọc sách, hắn đứng lên, quay đầu lại. Vừa nhìn thấy rõ gương mặt người đàn ông kia Diệp Tiểu Manh thiếu chút nữa nhảy dựng lên, tại sao hắn lại ở chỗ này?
Người đàn ông đẩy gọng kính viền vàng, trên mặt không hề lộ ra chút phản ứng nào.
Vốn tưởng rằng đã tốt nghiệp trung học là có thể né tránh người đàn ông làm cho toàn thân Diệp Tiểu Manh không chút thoải mái, kết quả lại đụng phải hắn ngay tại nơi này, Diệp Tiểu Manh kinh ngạc há hốc miệng sững sờ.
dạy học bất quá chỉ là vì giúp bạn dạy thay mà thôi.
Lưu lão sư nói tiếp:
Ở chỗ này không cần gọi tôi là Lưu lão sư, gọi sư ca hoặc Lưu Thiên Minh là được.
Người quen biết sao?
A Trạch nhìn Diệp Tiểu Manh hỏi.
Diệp Tiểu Manh cảm giác chỉ cần nhìn thấy Lưu Thiên Minh thì cả người nàng liền không thoải mái.
A Trạch nhìn thoáng qua Diệp Tiểu Manh:
Người quen biết của cô cũng không đơn giản.
Ân? Có ý gì?
Lời nói đột ngột của a Trạch làm Diệp Tiểu Manh sửng sốt.
A Trạch lắc đầu.
Diệp Tiểu Manh nghe không hiểu ra sao, nhưng hỏi thế nào a Trạch cũng không nói, Diệp Tiểu Manh qua thêm chốc lát cũng quên mất việc này.
Một nữ sinh chạy tới hỏi a Trạch.
Diệp Tiểu Manh trừng mắt hỏi.
Nữ sinh nhìn thoáng qua Diệp Tiểu Manh, tiếp tục nói với a Trạch:
Chúng tôi là Thiên Văn Xã, cô có hứng thú với thiên văn không, chúng tôi có rất nhiều người chung sở thích, có hoạt động được tổ chức, xem như có thể phong phú được kiến thức đó.
Không có hứng thú!
A Trạch không chút lưu tình cự tuyệt lời mời của nữ sinh:
A Trạch lôi kéo Diệp Tiểu Manh rời khỏi nơi nghỉ chân.
Diệp Tiểu Manh đề nghị, nàng vẫn tràn đầy mong đợi hoạt động tập thể, bởi vì thể chất đặc thù nên nàng rất khó tìm được bạn bè, vì thế Diệp Tiểu Manh thật muốn có khởi đầu mới tại đại học.
A Trạch nhìn Diệp Tiểu Manh hỏi.
Diệp Tiểu Manh lại nghĩ tới Trình Tú, trong lòng có chút khổ sở:
Tôi có rất ít bạn bèn, tôi rất hi vọng có thể kết giao được nhiều người bạn tri tâm, cũng giống như tôi với cô vậy.
Vậy sao?
A Trạch ôm bả vai Diệp Tiểu Manh:
Vậy tôi cùng cô gia nhập là được.
Thật sao?
Diệp Tiểu Manh cao hứng nhảy dựng lên.
Diệp Tiểu Manh lôi kéo a Trạch đi chung quanh sân trường hỏi thăm có xã đoàn nào tốt có thể gia nhập, đáng tiếc vẫn không tìm được nơi nào khiến nàng hứng thú, Diệp Tiểu Manh có chút ủ rũ.
Diệp Tiểu Manh lôi kéo a Trạch ngồi trên bồn hoa than thở.
A Trạch gật đầu:
thường.
Văn Hạo vừa đi ngang qua thấy được Diệp Tiểu Manh.
Diệp Tiểu Manh đối với vị sư ca duy nhất không xem mình như đứa con nít rất có hảo cảm.
Văn Hạo cũng ngồi xuống.
Diệp Tiểu Manh gật đầu:
Sư ca có biết xã đoàn nào khá không, hai chúng tôi nghĩ muốn gia nhập xã đoàn đặc biệt một chút.
Muốn đặc biệt với người khác sao? Chỗ này như thế nào?
Văn Hạo chỉ chỉ tấm bảng đen sau lưng.
Nhìn theo ngón tay của Văn Hạo, Diệp Tiểu Manh thấy được một tờ áp phích dán trên góc tấm bảng đen.
Diệp Tiểu Manh hỏi.
Văn Hạo thần bí cười cười:
Thật ra đây là một xã đoàn ngầm, không được trường học thừa nhận, nhiều nhất chỉ được xem như một hội của những người cùng sở thích. Thần Hi Thanh Lam, chính là ý tứ xuyên thấu qua ánh nắng sáng sớm thấy được sương mù.
Wow, không tệ không tệ, rất có cảm giác như suy lý trinh thám! A Trạch, chúng ta gia nhập nơi này đi.
Diệp Tiểu Manh cảm thấy thật hứng thú đối với xã đoàn này.
A Trạch cũng gật đầu.
Văn Hạo nhiệt tình ở phía trước dẫn đường.
Diệp Tiểu Manh cầm lấy huy chương xã đoàn vừa phát yêu thích không buông tay.
A Trạch nhìn huy chương một chút, trên căn bản tương đối hài lòng. Màu xam xám, cùng một đồ án mặt trời sáng sớm vừa dâng lên trên đường nhỏ trong rừng cây.
Diệp Tiểu Manh nghĩ đến hoạt động tập thể liền hưng phấn không thôi.
Văn Hạo cười híp mắt tiêu sái đi tới:
Hoan nghênh gia nhập xã đoàn của chúng tôi!
A, sư ca cũng là thành viên của xã đoàn này sao?
Diệp Tiểu Manh nhìn Văn Hạo kinh ngạc hỏi.
Văn Hạo lấy ra huy chương:
Tôi là cán bộ!
Wow, a Trạch, chúng ta gặp được nhân viên cao tầng a!
Diệp Tiểu Manh không chút hình tượng đứng một bên hô to gọi nhỏ.
Văn Hạo nhớ kỹ số điện thoại của Diệp Tiểu Manh.
Diệp Tiểu Manh lôi kéo tay a Trạch:
A Trạch, chúng ta trở về thôi.
Này, chờ tôi một chút!
A Trạch đi tới một bên nhìn Văn Hạo nhỏ giọng nói:
Xã đoàn các vị cụ thể làm gì anh còn chưa nói.
Cô thích thứ gì thần quái không?
Văn Hạo thần bí cười cười.
A Trạch nở nụ cười hiếm có:
Tiểu Manh, chúng ta đi thôi.
A, đúng rồi, tôi quên hỏi xã đoàn hoạt động về chuyện gì nữa.
Diệp Tiểu Manh đi thật xa mới nhớ được vấn đề trọng yếu như vậy còn chưa hỏi rõ ràng đã đòi gia nhập.
A Trạch lôi kéo Diệp Tiểu Manh tiếp tục đi về phía trước:
Chuyện cô có hứng thú, tôi cũng cảm thấy hứng thú.
Được rồi!
Tiểu não của Diệp Tiểu Manh rất lười nghĩ ngợi những vấn đề phức tạp như thế, vung vẩy mái tóc buộc đuôi ngựa theo A Trạch rời đi.
------oOo------