Nguồn:
read.st
Hoài Tố cảm giác sắp bị Ada làm cho phát điên, trên người lúc nóng lúc lạnh, có lúc lại ngứa vô cùng.
Minh Diệu túm lấy nhẫn ngọc từ tay Ada, vội vàng giấu vào trong ngực.
Ada không chịu dừng tay.
Minh Diệu nhìn Hoài Tố, Hoài Tố dùng sức lắc mạnh đầu, trong nháy mắt trốn vào trong nhẫn ngọc không chịu đi ra nữa.
Ada có chút không cam lòng.
Minh Diệu che kín túi áo mang ánh mắt đề phòng nhìn Ada.
Ada bày ra vẻ mặt như “tôi chỉ là muốn giúp cậu mà thôi”.
Tốc độ lắc đầu của Minh Diệu còn nhanh hơn cả Hoài Tố.
Minh Diệu suy nghĩ cho mạng nhỏ của mình kiên quyết không đồng ý.
Vẻ mặt Ada nghiêm túc:
Minh Diệu liếc mắt nhìn Ada, trên trán viết mấy chữ: Tôi không tin cô.
Ada làm ra vẻ mặt như chẳng thèm quan tâm, nhưng ánh mắt của nàng lại nhìn chằm chằm miệng túi áo của Minh Diệu.
Ada thật sự vô cùng ưa thích chiếc nhẫn ngọc kia, không nhịn được thử hỏi Minh Diệu.
Minh Diệu lắc đầu lia lịa như trống bỏi.
Ada nhìn thấy không còn hy vọng, không thể làm gì khác hơn là bất đắc dĩ thở dài một hơi:
Như thế này đi, nếu như sau này tôi tìm được phương pháp giải khai nguyền rủa giúp Tiểu Ngọc rời khỏi nhẫn ngọc kia, cậu phải tặng chiếc nhẫn đó cho tôi!
Vậy đến lúc đó rồi hãy nói!
Vẻ mặt Minh Diệu vẫn không chút tín nhiệm phòng bị Ada lại đột nhiên xuất thủ chiếm đoạt.
Hoài Tố ở bên trong nhẫn ngọc lại nhỏ giọng kháng nghị.
Ada nhớ tới Phong Ma Trận vừa rồi Minh Diệu đã vẽ trên mặt đất.
Minh Diệu trả lời.
Ada hỏi.
Minh Diệu có chút làm khó:
Ada hơi có chút thất vọng:
Minh Diệu có chút ngại ngùng gãi gãi đầu:
Hay là như vậy đi, tôi đem đại khái lý luận nói cho chị nghe, một mình chị tự đi nghiên cứu, nếu như chị nghiên cứu ra được xem như tôi đã dạy chị vậy!
Được, được…
Ada cao hứng gật đầu.
Minh Diệu bắt đầu giải thích:
Ngũ hành tương sinh tương khắc, kim sinh thủy, thủy sinh mộc, mộc sinh hỏa, hỏa sinh thổ, thổ sinh kim. Kim khắc mộc, mộc khắc thổ, thổ khắc thủy, thủy khắc hỏa, hỏa khắc kim. Ngũ Hành Phong Ma Trận căn cứ theo nguyên lý này mà thành lập, dùng trận pháp bất đồng đại biểu thuộc tính bất đồng. Vừa rồi con yêu kia thuộc về yêu quái mộc hệ, muốn trói buộc hắn tự nhiên phải dùng Kim Hệ Phong Ma Trận. Bởi vì kim khắc mộc, cho nên dù lực lượng của hắn mạnh hơn tôi gấp hai cũng không thể chạy thoát khỏi Phong Ma Trận của tôi. Nhưng nếu như vẽ trận sai lầm, nhẹ thì không có tác dụng, nặng thì cắn trả người đã vẽ trận.
Khoan khoan, chờ một chút.
Ada cảm giác đầu mình có chút lớn:
Minh Diệu bất đắc dĩ nhún nhún vai:
Cho nên vừa rồi mới nhờ chị dời đi lực chú ý của con yêu kia để cho tôi đủ thời gian vẽ trận thôi!
Không được, những đồ vật này của cậu quá phức tạp, tôi không học được đâu.
Ada bất đắc dĩ đành bỏ qua.
Minh Diệu thật ngại ngùng gãi gãi đầu:
Thật ra lý luận căn bản trong Ngũ Hành Thuật trong Ngũ Hành Thuật cũng là tri thức cơ bản nhất thôi, tôi chỉ mới học được không lâu.
Wow, vậy mà chỉ mới là tri thức căn bản sao?
Ada trợn to mắt nhìn Minh Diệu:
Như vậy tri thức càng cao thâm phải cao cấp hơn bao nhiêu chứ?
Đại khái cao cỡ hơn bốn mươi tầng lầu đi!
Minh Diệu rất chân thành suy nghĩ một chút mới trả lời.
Ada hỏi.
Minh Diệu giải thích.
Ada không hiểu lời của Minh Diệu là có ý gì.
Minh Diệu không thể làm gì khác hơn là dùng lời giảng thông tục để giải thích với Ada.
Ada như bừng tỉnh hiểu ra.
Minh Diệu cảm giác có giải thích thêm Ada cũng nghe không rõ, vì vậy để cho nàng tự mình suy nghĩ.
Ada hăng hái bừng bừng hỏi:
Nói nghe một chút đi!
A, những người kia sao, tôi ngày ngày đều nhìn thấy.
Minh Diệu ngó vào bộ ngực của Ada thuận miệng trả lời cho có lệ:
Mỗi ngày đều có người nhảy lầu, bị điện giật, bị xe đụng, rơi nhà cầu, tôi thường xuyên đều nhìn thấy.
Là như vậy sao…Uy, cậu gạt tôi hả!
Ada cũng tưởng thật suy nghĩ một chút lời Minh Diệu nói mới kịp phản ứng.
Minh Diệu cười lên ha hả.
Trong nháy mắt ánh mắt Ada trở nên có chút mê ly.
Ada nhẹ nhàng kéo áo sang một bên, lộ ra khe rãnh mê người giữa hai bầu ngực.
Minh Diệu mê đắm nhìn vào bộ ngực của Ada, nước miếng sắp chảy xuống.
Thanh âm của Ada nị tới mức làm hồn phách Minh Diệu muốn nhanh bay ra.
Minh Diệu lộ ra bộ dạng như sắc lang.
Ada ôm lấy đầu Minh Diệu, vùi vào ngay trước ngực mình.
Minh Diệu cảm giác hôm nay mình đúng là bái lạy thần linh rất chuẩn, chuyện tốt liên tục chạy tới.
Minh Diệu muốn giãy dụa ngẩng đầu lên, đột nhiên phát hiện lực lượng của Ada thật lớn.
Minh Diệu cảm giác không cách nào hô hấp.
Trên mặt Ada tràn đầy vẻ vui sướng vì báo được thù.
Minh Diệu cảm giác sắp hít thở không thông mà chết.
Tôi sai lầm rồi, tôi sai lầm rồi, xin bỏ qua cho tôi đi…
Hừ, xem cậu sau này còn dám nói tôi ngực lớn ngốc nghếch nữa hay không!
Ada thả đầu Minh Diệu ra, Minh Diệu thở hổn hển hô hấp lấy không khí thanh tân.
Ada đắc ý sửa sang lại quần áo.
Minh Diệu miệng đầy đáp ứng, trước tiên giữ được mạng nhỏ của mình quan trọng hơn.
Trong lòng Minh Diệu âm thầm nghĩ.
Bây giờ Minh Diệu mới phát giác bên dưới tầng ngầm thật yên tĩnh, vừa rồi vì nói chuyện phiếm với Ada nên không hề chú ý.
Ada vội vàng đứng dậy, nghĩ chạy xuống tầng ngầm xem xét tình huống.
Minh Diệu đột nhiên ôm Ada nhào xuống mặt đất.
Một trận mưa tên bắn trúng phía sau sô pha chỗ Ada vừa ngồi, làm Ada toát đầy mồ hôi lạnh.
Không biết Chuck chạy thoát khỏi giam cầm từ lúc nào, đang đứng ngay cửa tầng ngầm tức giận nhìn Minh Diệu cùng Ada.
Ada từ trong tay áo rút ra ma trượng, một luồng điện xà bắn thẳng về phía Chuck, hắn nhìn thấy không xong, liền tránh sang bên phải né khỏi công kích của Ada.
Minh Diệu thừa dịp Chuck không chú ý, từ phía sau ôm lấy hắn.
Lời của Ada còn chưa dứt, Minh Diệu liền cảm giác có một cỗ lực lượng khổng lồ đánh thẳng vào người, vùng bụng bị hung hăng đánh mạnh tới, giống như bị xe hơi đụng trúng, Minh Diệu bị đánh bay, đụng mạnh vào trên vách tường. Ngẩng đầu nhìn lại, không biết từ lúc nào Chuck đã hiện ra nguyên hình, chiếc quần tây thân dưới đã xé toạt, từ phía eo trở xuống cùng chân chính là hai chân ngựa vừa rồi đá thẳng vào bụng Minh Diệu.
Ada lại giơ lên ma trượng lần nữa, ba đường điện xà gào thét bắn thẳng tới chỗ Chuck.
Chuck nhanh nhẹn nhảy lên, tránh thoát điện xà của Ada, bắn qua trên đỉnh đầu nàng, xông phá cửa sổ trốn ra biệt thự, chỉ để lại mảnh vỡ thủy tinh trên mặt đất.
Ada hận đến nghiến răng nghiến lợi:
Tôi muốn giết nó!
Uy, không cần tức giận như thế, chạy theo bắt nó lại là được.
Minh Diệu ôm bụng lảo đảo đứng dậy:
Để cho Hoài Tố đi, rất nhanh là có thể tìm được nó.
Không phải vì chuyện đó!
Ada giận dữ không kềm được:
Minh Diệu theo bản năng đem bàn tay đang ôm bụng ôm xuống bên dưới hạ bộ của mình.
------oOo------