Nguồn:
read.st
Minh Diệu không để ý tới ánh mắt của Ada, vẫn uống bia ừng ực không ngừng.
Minh Diệu nhìn người phục vụ đi ngang qua hô lên.
Ada hơi có chút kinh ngạc.
Minh Diệu vừa nói vừa cầm lên một chai bia.
Minh Diệu không chút thành ý hỏi Ada.
Ada lắc đầu:
Ada đối với việc Minh Diệu có giúp đỡ được gì hay không cũng không ôm chút hy vọng nào. Ada loạng choạng ly rượu trong tay, ánh mắt chuyên chú nhìn ra ngoài sàn nhảy.
Minh Diệu tựa hồ đối với chuyện sắp làm cũng không quan tâm.
Ada thật kinh ngạc nhìn Minh Diệu.
Minh Diệu bỏ chai bia rỗng xuống, lại cầm một chai khác bắt đầu uống tiếp.
Ada bất đắc dĩ lắc đầu, cho tới bây giờ nàng chỉ tự tin vào chính lực lượng của mình. Ada cũng không tiếp tục để ý tới Minh Diệu, chuyên chú quan sát sàn nhảy.
Minh Diệu say mê trong men bia không cần mình trả tiền:
Minh Diệu vừa uống bia vừa tán gẫu với Ada.
Ada vừa nhìn sàn nhảy vừa chậm rãi trả lời câu hỏi của Minh Diệu.
Minh Diệu có chút tấm tắc:
Chúng ta đúng thật là có duyên a, thật ra tôi cũng là người hỗn huyết.
Phải không?
Ada quay đầu nhìn Minh Diệu một chút, lời của Minh Diệu đưa tới hứng thú của nàng:
Nhưng thật sự là không nhìn ra cậu thế nào, cậu là hỗn huyết nước nào vậy?
Nhìn chưa ra sao?
Minh Diệu đưa đầu kề sát mặt Ada:
Ada cẩn thận nhìn vào mặt Minh Diệu một chút, lắc đầu:
Thật nhìn không ra.
Wow, ha ha ha ha…tôi biết là chị nhìn không ra.
Minh Diệu cười lên ha hả, cầm thêm một chai bia:
Ada:
Không đuổi Minh Diệu rời đi cũng có một chỗ tốt, Ada lợi dụng Minh Diệu đuổi đi vài con ong mật muốn bay đến hái hoa. Minh Diệu vẫn uống bia không ngừng, trên bàn đầy chai bia rỗng, hắn tựa hồ đã có chút say, bắt đầu đánh nấc. Ada xem đồng hồ, đã hơn ba giờ sáng, trong lòng không khỏi có chút thất vọng, xem ra hôm nay phải tay không mà quay về rồi.
Tựa hồ xem thấu tâm tư Ada, Minh Diệu lại đánh nấc rượu, vừa vỗ vỗ lên bả vai Ada:
Yên tâm đi, trực giác của tôi rất chuẩn, hôm nay chúng ta nhất định sẽ có thu hoạch.
Vậy sao?
Ada cười nhìn Minh Diệu, người thanh niên trước mắt vẫn luôn mang tới nỗi kinh ngạc cho mình.
Trực giác của đàn ông cũng có hữu dụng hay sao?
Đó là đương nhiên, trực giác của tôi chưa từng sai lầm qua.
Minh diệu đắc ý mặt có chút hồng, hoàn hảo bên dưới ngọn đèn âm u nhìn không rõ lắm:
Tôi đánh cuộc với chị chịu không?
Đánh cuộc? Cậu nhất định sẽ thua.
Ada cảm thấy hôm nay hy vọng không lớn, không bằng tìm chút ít chuyện gì vui vẻ để làm, luôn căng thẳng thần kinh thật sự là mệt chết người.
Minh Diệu tràn đầy tự tin vỗ vỗ ngực, nhìn qua đã khá say.
Lời của Minh Diệu làm Ada hứng thú.
Sáng nay tôi cầm cây chày gỗ đi mua trứng gà, tên bán trứng gà bắt tôi đứng cách rổ trứng của hắn xa một chút, sợ tôi làm vỡ trứng của hắn, tôi liền cùng hắn đánh cuộc nói chày của tôi đập trứng chày sẽ không vỡ, kết quả tôi thắng.
Vì sao lại như vậy?
Ada có chút không rõ:
Trứng gà dùng chày đập không phải sẽ bị vỡ chắc sao?
Dĩ nhiên!
Minh Diệu đắc ý gật đầu:
Ada sửng sốt hồi lâu, rốt cục suy nghĩ cẩn thận lại lời Minh Diệu nói là nghĩa thế nào, cười lên khúc khích:
Cậu đúng là xấu xa, tên bán trứng gà thật sự cầm chày đi đập trứng gà của mình hay sao?
Ha ha, dĩ nhiên, hắn nện hai quả trứng đều vỡ, kết quả nghe kỹ lại lời tôi giải thích thì mặt của hắn tái mét rồi!
Minh Diệu đắc ý cầm thêm một chai bia:
Hắn còn đuổi theo tôi tới năm con đường đấy.
Ha ha, cậu đúng là xấu xa!
Ada cảm giác thần kinh của mình thả lỏng xuống:
Vậy cậu đánh cuộc có thua qua bao giờ chưa?
Đương nhiên rồi, chuyện đánh cuộc làm sao có thể không bao giờ thua chứ!
Vẻ mặt Minh Diệu vẫn đắc ý.
Ada cảm thấy càng ngày càng có ý tứ.
Vẻ mặt Minh Diệu lộ ra vẻ háo sắc:
Tôi đánh cuộc với cô gái kia nói tôi có thể mò mông của nàng mà không đụng trúng quần áo nàng, kết quả nàng không tin. Tôi liền thử xem một chút, kết quả tôi thua.
Ha ha ha ha ha…
Ada cười đến khom cả người xuống:
Minh Diệu thật vô tội nhún vai:
Minh Diệu đặt chai bia xuống:
Chủ yếu là thư giãn một tí, thần kinh chị căng thẳng như vậy, một hồi làm chính sự rất dễ dàng làm lỗi.
Ý của cậu chính là muốn nói khuya nay nó nhất định sẽ xuất hiện?
Ada nghe được lời của Minh Diệu liền thu hồi nụ cười.
Minh Diệu thản nhiên dựa vào ghế, làm cho mình thoải mái hơn một chút:
Nói xong liếc mắt nhìn Ada:
Người xinh đẹp như chị nó nhất định sẽ không bỏ qua.
Thì ra cậu xem tôi thành con mồi rồi.
Ada nghe xong cũng không tức giận.
Minh Diệu đứng dậy:
Sau khi Minh Diệu rời đi, Ada ngồi nơi đó một mình, khóe miệng vẫn mỉm cười, không nghĩ tới tối hôm nay có thể gặp được một người thú vị như vậy, đây là lần đầu nàng cảm thấy buông lỏng nhất từ trước tới nay.
Thanh âm một người đàn ông truyền tới, Ada ngẩng đầu, một người đàn ông ngoại quốc có mái tóc rám nắng đang đứng trước mặt nàng, nở nụ cười mê người nhìn Ada, thân thể cường tráng cao lớn đúng là có thể làm mê muội không ít phụ nữ đến những câu lạc bộ tìm kiếm loại tình một đêm.
vậy.
Người đàn ông không đợi Ada trả lời liền đặt mông ngồi bên cạnh.
Lỗ mũi Ada ngửi được một mùi tinh khí khó thể phát giác, đó là mùi tinh khí chỉ có cỏ xanh mới có, bàn tay cầm ly rượu của Ada không khỏi càng thêm dùng sức, đợi thời gian lâu như vậy rốt cục đã đợi được chính chủ. Ada quay đầu nhìn vào người đàn ông anh tuấn kia, khẽ cười cười, nhưng trong lòng lại khởi lên tinh thần hoàn toàn.
Chuck cảm nhận được ánh mắt của Ada:
Trên mặt của tôi có thứ gì sao?
Không, tôi đang nhìn lỗ tai của anh thôi, rất đẹp.
Ada nhìn Chuck cười cười, nụ cười có thể hòa tan được băng tuyết mùa đông.
Chuck đắc ý dùng tay sờ sờ lỗ tai của mình:
Tôi trời sinh có lỗ tai tương đối nhọn, nhìn qua ai cũng nói thật giống như tinh linh.
Tinh linh sao?
Ada cười càng thêm vui vẻ, trong mắt lại tràn đầy vẻ đùa cợt:
Không biết có phải uống quá nhiều hay không, Minh Diệu đi nhà vệ sinh thật lâu không trở lại, Ada cũng không để ý tới, nàng có đủ tự tin một mình có thể hoàn thành được nhiệm vụ này.
Chuck cùng Ada chậm rãi hàn huyên, lời nói ưu nhã, cử chỉ tư văn, làm người ta cảm giác được rất thoải mái, rất nhanh đã cười nói rất thân thuộc với Ada.
Chuck thật thân sĩ rót đầy rượu cho Ada.
Ada cười trả lời.
Chuck cầm ly rượu cụng ly với Ada:
Cạn ly, vì khuya hôm nay vị thần may mắn chiếu cố tôi, có thể vì hân hạnh quen biết một nữ sĩ xinh đẹp mê người như cô mà cạn ly!
Dĩ nhiên, đây là nhất định rồi, anh nhất định có thể giúp đỡ được công việc của tôi. Cạn ly!
Trong ánh mắt Ada mang theo một tia giảo hoạt nhìn Chuck, nhẹ nhàng uống một hớp rượu.
Chuck cảm giác thời cơ đã thành thục, liền đưa ra lời mời với Ada.
Ada đứng dậy, thật tự nhiên khoác lấy cánh tay của Chuck.
Hai người thân mật tiêu sái đi ra khỏi câu lạc bộ đêm, một đôi mắt từ trong bóng tối nhìn theo bóng lưng hai người đi xa, lặng lẽ đi theo.
------oOo------