Nguồn:
read.st
Diệp Tiểu Manh rất buồn bực, khó có được ngày nghỉ nhưng nàng phải ở nhà giặt tẩy một đống quần áo bẩn cùng tất thối của Minh Diệu.
Diệp Tiểu Manh bất đắc dĩ lầm bầm:
Minh Diệu đột nhiên hắt xì:
Ân, bị cảm sao…
Anh đừng có đánh trống lảng!
Lê bàn tử nổi giận đùng đùng vỗ bàn, thịt béo trên người theo tiết tấu không ngừng lay động:
Anh đã đáp ứng sẽ cho Hoài Tố tới ở vài ngày, vì sao nói chuyện không giữ lời?
Đương nhiên giữ lời, đương nhiên thôi, không phải tôi đã mang đến rồi sao?
Minh Diệu từ trong túi quần lấy ra nhẫn ngọc quơ quơ trước mắt Lê bàn tử:
Nhưng tôi còn một điều kiện.
Điều kiện gì?
Lê bàn tử gắt gao ngó chừng nhẫn ngọc trong tay Minh Diệu. đọc truyện mới nhất tại tung hoanh . com
Minh Diệu nghiêm túc nhìn Lê bàn tử.
Lê bàn tử khinh thường nhìn Minh Diệu:
Vật này đích xác là tà khí vô cùng, ngay cả tôi cũng không cách nào hoàn toàn khống chế được nó. Mấy ngày hôm trước tôi đã đem nó hủy diệt nhân đạo.
Ân? Anh đã đem nó phá hủy? Nhanh như vậy?
Minh Diệu nghe được lời của Lê bàn tử cảm thấy thật giật mình:
Tôi còn tưởng rằng anh sẽ nghiên cứu nó thêm mấy tuần lễ nữa chứ.
Còn nghiên cứu, anh muốn tôi chết đúng không?
Trong lòng Lê bàn tử có chút sợ hãi:
Minh Diệu cẩn thận đánh giá Lê bàn tử, nhìn suốt năm phút nói ra một câu:
Lê bàn tử vừa nghe xong, từ trong miệng lại phun ra ngụm máu tươi quý giá.
Minh Diệu quyết định trước tiên đem chân tướng nói với Lê bàn tử, dù sao cũng không giấu được bao lâu.
Tôi mang Hoài Tố tới là vì muốn nhờ năng lực của anh giúp Hoài Tố khôi phục lại linh lực.
Cái gì? Hoài Tố đã xảy ra chuyện gì rồi?
Lê bàn tử lau máu dính nơi khóe miệng, vội vàng hỏi.
Minh Diệu đem chuyện của nữ quỷ trong ngôi nhà tại nông thôn đại khái kể lại cho Lê bàn tử nghe qua một lần, nghe xong Lê bàn tử nghiến răng nghiến lợi.
Lê bàn tử giận tới mức đầu tóc như dựng đứng lên.
Minh Diệu hoàn toàn không thèm để ý tới phản ứng của Lê bàn tử lên tiếng mỉa mai.
Lê bàn tử bị Minh Diệu làm á khẩu nói không ra lời, mỗi lần cãi vã với Minh Diệu hắn đều thất bại mà chấm dứt, lần này cũng không ngoại lệ.
Minh Diệu thấy tốt liền thu, vạn nhất đem tên mập mạp này làm tức chết thì lỗi của hắn thật to lắm, dưỡng quỷ thế gia chỉ còn lại một mình tên mập này, sau này còn có được hậu nhân hay không thì thật khó nói. Minh Diệu nhìn kỹ vóc người của Lê bàn tử một chút, Dưỡng Quỷ Thuật của nhà họ chỉ truyền trong nhà không truyền người ngoài, truyền nam không truyền nữ, lấy hình thể của Lê bàn tử, sợ đến đời của hắn xem như xong rồi, lấy hình thể của hắn muốn tìm một cô gái nguyện ý sinh con cho hắn so với lên trời còn khó hơn.
Giúp Hoài Tố mau sớm khôi phục lại linh lực, gần đây phát sinh vài chuyện thật sự không đơn giản, tựa hồ có bàn tay đen đang điều khiển phía sau màn đang hướng về chúng ta, tôi cần trợ thủ.
Tôi sẽ hết sức!
Lê bàn tử nhìn chằm chằm Minh Diệu:
Đừng nên hiểu lầm, tôi là vì Hoài Tố, cũng không phải vì giúp anh!
Biết rồi, biết rồi!
Minh Diệu cũng không thèm để ý thái độ của Lê bàn tử:
Chỉ cần có thể giúp tôi làm việc, tôi không thèm quản anh là vì người nào.
Được rồi, Hoài Tố để lại cho tôi, anh có thể đi đi!
Lê bàn tử hạ lệnh đuổi khách.
Minh Diệu không hề có chút ý tứ muốn rời đi.
Anh có biết một người tên là Thiên hay không?
Tên gì vậy, tôi làm sao biết được, người đó là ai?
Lê bàn tử suy nghĩ một chút, cũng không nghĩ ra là người nào.
Minh Diệu nhớ tới da thịt lóe sáng bên dưới ánh trăng liền có loại cảm giác như muốn nôn ra.
Hẳn là một tên biến thái rất khả nghi.
Theo lý mà nói, một nữ quỷ chết oan không thể nào có lực lượng lớn đến như vậy, lại còn có thể tạo ra sương mù nảy sinh ảo giác còn biết hấp thu linh khí, nhất định phải có một người nào đó đứng phía sau giúp nàng. Mà anh nói tên biến thái kia giúp anh phá đi sương mù, đã nói rõ tên biến thái này cũng không cùng nhóm với bọn hắn, vậy là có hai nhóm người đang tranh đấu giằng co lẫn nhau, anh thật sự nổi tiếng rồi đó!
Lê bàn tử giúp Minh Diệu phân tích.
Minh Diệu gãi gãi đầu:
Đáng chết, đầu tôi lại ngưa ngứa, nhất định là bọ chó trên đầu anh lây qua cho tôi, tôi phải tránh xa anh một chút mới được.
Anh nói nhăng gì vậy chứ!
Lê bàn tử vội vàng phản đối:
Năm trước tôi mới tắm rửa qua, ở đâu ra bọ chó!
Ác…
Minh Diệu vội vàng đứng dậy:
Nói xong hắn vội vàng xoay người mở cửa.
Lê bàn tử ở phía sau hô to.
Minh Diệu kéo cửa ra, quay đầu lại nói:
Nói xong liền vội vội vàng vàng rời khỏi căn phòng nhỏ ướt át tối đen của Lê bàn tử.
Lê bàn tử nhỏ giọng lầm bầm, mặc dù không tin nhưng vẫn đưa tay lên đầu mình gãi gãi:
…
Diệp Tiểu Minh bịt lỗ mũi:
Thối quá!
A, tôi đi ra ngoài làm chút việc…
Minh Diệu lúng túng gãi đầu:
Tôi lập tức đi tắm ngay!
Tử Minh Diệu, tôi vừa mới dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ thì chú lại về phá hư, chú cố tình làm vậy đúng không?
Diệp Tiểu Manh ưỡn ngực đứng ngay trước cửa phòng tắm lớn tiếng hét lên.
Minh Diệu vừa gội đầu vừa trả lời.
Diệp Tiểu Manh tức giận đứng ngay cửa phòng tắm không chịu buông tha:
Tôi mất bao nhiêu khí lực mới tổng vệ sinh nhà cửa được một lần, sau này tôi sẽ không làm nữa đâu, ai thích làm thì người đó làm đi.
Ai nha, ngoài ý muốn mà thôi, để tôi tắm xong giải thích cho cô nghe có được không?
Minh Diệu lại thoa đầy xà phòng trên người:
Chờ sau khi Minh Diệu rời khỏi phòng tắm đi ra, nhìn thấy Diệp Tiểu Manh đang ôm chiếc gối ngồi trên sô pha hờn dỗi.
Minh Diệu đi tới dụ dỗ nàng, Diệp Tiểu Manh tức giận xoay đầu sang chỗ khác.
Minh Diệu rất sợ Diệp Tiểu Manh giận hờn tối nay sẽ không ai nấu cơm cho hắn ăn.
Đừng nóng giận, tối nay tôi muốn ăn thịt kho tàu cà.
Hừ, chú biết chú sai lầm rồi sao?
Diệp Tiểu Manh xoay đầu lại nhìn Minh Diệu.
Vì bữa cơm tối Minh Diệu chỉ có thể ăn nói khép nép.
Diệp Tiểu Manh đưa ra điều kiện làm Minh Diệu thật sự rất giật mình.
Minh Diệu liền phủ quyết.
Vì sao cô lại có ý nghĩ này chứ?
Hôm nay tôi gọi điện cho a Trạch, a Trạch cũng biết pháp thuật, tôi cũng muốn học.
Diệp Tiểu Manh bĩu môi.
Minh Diệu gãi gãi đầu:
Ngũ Hành Thuật là thuật pháp rất cao thâm, rất khó học, hiện tại ngay cả tôi cũng chỉ mới sử dụng được hai loại mà thôi.
Đó là tại chú đần!
Diệp Tiểu Manh nhấn mạnh đầu Minh Diệu:
Tôi thông minh hơn chú nhiều.
Nhưng cô phải đi về phía nam học đại học, tôi dạy cũng chỉ có hạn mà thôi đó.
Hừ hừ, vậy thì chú cũng không cần lo lắng.
Diệp Tiểu Manh đắc ý ưỡn ngực. Minh Diệu xem xét nhìn nhìn, ân, thật bằng phẳng nha!
Tựa hồ chú ý tới ánh mắt của Minh Diệu, Diệp Tiểu Manh đỏ mặt:
Nhìn cái gì chứ, sắc thúc thúc!
Không có gì, không có gì!
Minh Diệu thầm nghĩ trong lòng – Đích xác là không có gì để cho tôi nhìn cả!
Trong mắt Diệp Tiểu Manh lộ ra tia đắc ý.
Minh Diệu có chút kỳ quái.
Diệp Tiểu Manh cũng rất mơ hồ:
Bất quá không sao cả, như vậy cũng không cần đi về phía nam học xa như vậy, ở tại đây cũng được rồi, ngày nghỉ tôi còn có thể về nhà.
Ân, như vậy cũng tốt.
Minh Diệu suy nghĩ một chút, như vậy xem như còn có thể tiết kiệm được không ít tiền, đối với Minh Diệu mà nói có thể tiết kiệm được một phần là đỡ một phần.
Diệp Tiểu Manh lắc lắc cánh tay Minh Diệu.
Minh Diệu thuận miệng đáp ứng – Linh lực của nàng thì yếu hơn cô thật, nhưng những địa phương khác trên người người ta đều mạnh hơn cô a – trong lòng Minh Diệu thầm nghĩ.
------oOo------