Nguồn:
read.st
Từ Mẫn ngồi trên xe hỏi Minh Diệu.
Minh Diệu thật lười giải thích quá nhiều, hơn nữa Từ Mẫn đụng một chút lại chụp mũ hắn là thần côn phá hư hài hòa xã hội, cho nên muốn qua quýt cho qua.
Từ Mẫn không chịu bỏ qua:
Minh Diệu thở dài một hơi:
Đây không phải chỉ dùng một hai câu thì có thể nói được rõ ràng, chờ sau này rảnh rỗi tôi sẽ giải thích cho chị nghe có được hay không?
Không được!
Từ Mẫn tương đối hiểu rõ Minh Diệu, chờ sau khi chuyện này đi qua hắn nhất định sẽ giả vờ ngu ngốc hi ha, sẽ không hỏi thêm được điều gì, nhất định phải thừa dịp hiện tại hỏi lại cho rõ ràng. nguồn tunghoanh.com
Minh Diệu thấy Từ Mẫn kiên trì, không có biện pháp không thể làm gì khác hơn là giải thích cho nàng nghe.
Quỷ là do linh hồn của con người sau khi chết biến thành, một người sau khi chết, hồn phách rời khỏi thân thể, liền biến thành linh thể. Linh thể giống như một loại từ trường, chỉ có thể hành động trong ban đêm. Nhưng linh thể của người bình thường cũng thật yếu ớt, bình thường mà nói chỉ bảy ngày sau sẽ tiêu tán. Nhưng nếu như trước khi chết mà trong lòng còn nhớ thương, chấp niệm lại quá nặng, như vậy từ trường của linh thể sẽ càng mạnh hơn bình thường, du đãng trên thế gian, liền biến thành quỷ. Năng lực của quỷ có quan hệ tới chấp niệm của họ khi còn sống, bởi vì nguyên nhân cái chết cùng chấp niệm khác nhau, cho nên sẽ có những con quỷ khác nhau. Chấp niệm đơn thuần ủng hộ linh thể không tiêu tan, nó sẽ nghĩ biện pháp hoàn thành chuyện làm mình khát vọng sau đó mới chịu tiêu tán. Có chút quỷ sẽ không gây hại với con người, nhiều nhất là vì nhớ mong, lo lắng cho người nhà, đợi khi nhìn thấy người nhà được bình an hoặc giải quyết xong một chút chuyện nhỏ khi còn sống chưa hoàn thành, sau đó sẽ từ từ tiêu tán, xem như là thiện quỷ. Cho nên sẽ có một số người có chút năng lực sẽ giúp họ hoàn thành tâm nguyện, để cho họ sớm rời đi. Bình thường chị nhìn thấy trên ti vi có quỷ thắt cổ, quỷ chết đói, quỷ nước … đều là ác quỷ. Loại quỷ này bởi vì chết bởi tai họa bất ngờ hoặc vô cùng thê thảm, trong lòng sẽ có oán khí, chấp niệm của họ chính là muốn đem oán khí trong lòng phát ra, phương pháp phát ra chính là hại người, cho nên loại ác quỷ này nếu như bị chúng tôi đụng phải, sẽ mạnh mẽ đánh tan linh thể của nó, khiến cho nó tiêu tán.
Như vậy theo như lời cậu nói, cõi đời này hẳn phải có rất nhiều quỷ đi?
Từ Mẫn bị lời của Minh Diệu làm sợ đến sắc mặt hơi tái nhợt.
Minh Diệu vừa lái xe vừa nói:
Quỷ hồn của người bình thường nhiều nhất có thể giữ vững được linh thể bảy ngày không tiêu tan. Mà những quỷ hồn có chấp niệm, sau khi hoàn thành xong tâm nguyện cũng sẽ tiêu tán. Cho nên loại quỷ này cũng không nhiều. Mặc dù mỗi ngày chết nhiều người, nhưng phải biết quỷ chỉ là một loại từ trường, gặp phải từ trường mạnh hơn nó rất nhiều đả kích cũng sẽ bị tiêu tán, thí dụ như mưa dông, chị có thể an tâm ngủ ngon, bởi vì từ trường của lôi điện rất mạnh. Buổi tối sau cơn mưa dông ngoài đường sẽ vô cùng sạch sẽ, đây cũng là nguyên nhân vì sao quỷ luôn sợ sấm đánh.
Tại sao cho tới bây giờ tôi chưa từng nhìn thấy quỷ?
Từ trường của mỗi người khác nhau, từ trường phân âm dương, nam nhân nghiêng về dương một chút, nữ nghiêng âm một chút, cho nên phụ nữ tương đối dễ dàng thấy quỷ. Nếu như âm khí quá nặng, chính là thứ gọi là Âm Dương Nhãn, tùy thời đều có thể nhìn thấy quỷ. Mặc dù chị là phụ nữ, nhưng chị là cảnh sát, sát khí trên người chị tương đối nặng, càng nghiêng về dương khí một chút, cho nên không thể nào thấy được quỷ. Nếu như là quỷ chết yểu, chấp niệm rất nặng, từ trường rất mạnh, liền có thể ảnh hưởng đến sóng não từ trường của con người, như vậy sẽ cho chị nhìn thấy nó.
Cậu có thể thấy không?
Có thể, tôi nghiêng âm khí nhiều, cho nên căn bản vừa ra đời liền có thể nhìn thấy.
Vậy cậu không sợ sao?
Hoàn hảo…đã quen rồi!
Minh Diệu đẩy mắt kính đen nghĩ thầm:
Cũng nhờ có mắt kính này, bằng không suốt ngày nhìn thấy quỷ hồn còn không phiền chết tôi sao!
Vậy yêu thì sao? Có khác gì với phim Tây Du không?
Từ Mẫn tiếp tục hỏi.
Minh Diệu nói xong một tràng dài thở dốc một hơi.
Yêu có hại người không?
Bình thường mà nói thì sẽ không, có loại yêu quái chỉ muốn tu thành chánh quả, hoặc dạo chơi nhân gian, cho nên rất ít hại người, trừ phi bị buộc bất đắc dĩ mới chịu xuất thủ.
Vậy khi nãy hai người nói Quỷ Yêu là cái gì?
Hôm nay những câu hỏi của Từ Mẫn khá nhiều, Minh Diệu rất hối hận lúc ấy không kiên trì bỏ nàng lại trong xe không cho nàng cùng đi theo tìm Lê bàn tử.
Minh Diệu vừa lái xe vừa lấy thuốc lá đưa lên miệng.
Từ Mẫn giống như một bảo bảo hiếu kỳ, không chịu chờ đợi đòi biết đáp án.
Minh Diệu thở dài một hơi nói tiếp:
Theo như cách nói của Lê bàn tử, hẳn là quái vật do con người tạo ra, nửa quỷ nửa yêu, bởi vì hồn phách thiện lương lại bị yêu khí chiếm cứ, thật hung ác, theo như tình huống bây giờ mà xem, nhưng con quỷ yêu này hẳn đã bị một năng lực giả nào đó rất mạnh mẽ tạo ra, chẳng những chúng ta phải tìm được Quỷ Yêu hại người, còn phải tìm được người tạo Quỷ Yêu. Nhìn xem người kia e rằng không chỉ tạo ra một hai con, nếu để cho hắn thả ra, thật không biết sẽ rối loạn tới mức nào.
Vậy bây giờ chúng ta đi đâu?
Đi tới chỗ ở của Vương Đại Trụ nhìn xem một lần. Theo cách nói của Lê bàn tử, con Quỷ Yêu đang du đãng bên ngoài hẳn còn chưa hút đủ sinh khí người sống, cho nên nhất định cần phải bám vào thứ gì đó mà ban ngày không cách nào hoạt động, chỉ có thể đợi ban đêm mới ra ngoài hại người. Chúng ta phải tranh thủ trước khi trời tối tìm đồ vật con Quỷ Yêu kia bám vào diệt trừ nó.
Cậu đã biết đồ vật con Quỷ Yêu bám vào là thứ gì sao?
Còn nhớ được tôi tìm thấy sợi lông màu vàng không?
Nhớ được, không phải cậu đã nói là vô dụng sao?
Phía trên có quỷ khí cùng yêu khí, hẳn là rơi xuống từ đồ vật nó bám vào, ở hiện trường hai nơi đều có cùng một loại đồ vật kia. Căn cứ theo tình huống hai án kiện, trong nhà đều có bé gái, tôi khẳng định vật mà nó bám vào hẳn phải là loại búp bê đồ chơi của trẻ con.
Chuyện trọng yếu như vậy cậu còn không chịu nói sớm với tôi!
Từ Mẫn giận dữ căm phẫn hung hăng gõ lên đầu Minh
Diệu lần nữa.
Minh Diệu dùng một tay che đầu:
Trong lòng Minh Diệu lại âm thầm nghĩ:
Tiểu Manh, sau này tôi sẽ không đánh đầu cô nữa, thật sự là bị báo ứng!
Đúng rồi, chỗ ở của Lê bàn tử thật sự là kỳ quái, vì sao cho tới bây giờ tôi chưa từng nghe nói qua?
Từ Mẫn cố gắng nhớ lại vị trí vừa đi tới nhà Lê bàn tử.
Minh Diệu thừa dịp Từ Mẫn không chú ý châm điếu thuốc thật nhanh:
Nơi đó tựa hồ không còn thuộc về phạm vi dương gian rồi, nuôi quỷ tự nhiên không thể ở chỗ có dương khí quá nặng.
Ý cậu nói vừa rồi chỗ cậu mang tôi đi đã không phải dương gian sao?
Từ Mẫn kinh hãi.
Minh Diệu thản nhiên phun ra một ngụm khói thuốc.
Từ Mẫn lại hung hăng gõ lên đầu Minh Diệu.
Minh Diệu cảm giác trên đầu đều sưng thành từng khối u:
Không phải tại chị cứ đòi đi theo tôi sao?
Tôi đòi đi theo thì cậu lại dẫn tôi đi sao?
Từ Mẫn càng nói càng tức giận:
Cậu không biết ngăn cản tôi à?
…
Minh Diệu ngậm chặt miệng, cùng đàn bà giảng đạo lý giống như đã biết rõ là hố lửa mà cũng muốn nhảy vào bên trong, vô cùng ngu xuẩn.
Hai người lại lần nữa đi tới tòa nhà cũ mà Vương Đại Trụ ở lại, Minh Diệu mới vừa dừng xe, Từ Mẫn liền vội vàng xông vào cổng tò vò.
Từ Mẫn hung hăng đụng trúng trên người một người đàn ông vừa đi ra.
Người đàn ông cũng không ngẩng đầu, vội vàng rời đi. Từ Mẫn quay đầu nhìn lại, người đàn ông trung niên kia thật to con, nhưng bởi vì đội mũ lưỡi trai kéo tới thật thấp vì vậy Từ Mẫn cũng không hề nhìn thấy rõ được mặt của hắn, Từ Mẫn cảm giác người đàn ông kia có chút kỳ quái, quỷ quỷ túy túy.
Minh Diệu bước xuống xe, người đàn ông đã sớm biến mất ngay khúc quanh, Minh Diệu chỉ nhìn thấy được bóng lưng.
Minh Diệu nhìn thấy Từ Mẫn ngơ ngác đứng tại chỗ sững sờ bèn hỏi một câu.
Từ Mẫn hỏi Minh Diệu.
Minh Diệu thật kỳ quái gãi gãi đầu, không nghĩ tới Minh Diệu vừa gãi liền phát hiện trên đầu mình sưng lên mấy cục u lớn.
Wow, trên đầu sưng nhiều cục u a, chị hạ thủ thật ác độc.
Đáng đời!
Lời của Minh Diệu dời đi lực chú ý của Từ Mẫn:
Ai bảo cậu không ngoan!
Tôi đã sắp ba mươi tuổi rồi, đừng cứ xem tôi là đứa con nít có được hay không?
Minh Diệu rất không hài lòng với khẩu khí nói chuyện của Từ Mẫn.
Từ Mẫn nhìn Minh Diệu, trong ánh mắt lộ ra vẻ ôn nhu.
Minh Diệu lôi kéo Từ Mẫn đi vào cổng tò vò.
Mặc dù Minh Diệu không nhìn thấy rõ người đàn ông kỳ quái mà Từ Mẫn đã nói, nhưng hắn nhạy cảm nhận ra một tia khác thường. Vì an toàn của Từ Mẫn, Minh Diệu xảo diệu dời đi lực chú ý của nàng, không cho nàng tiếp tục truy cứu xuống.
Trong lòng Minh Diệu thầm nghĩ:
------oOo------