Nguồn:
read.st
Minh Diệu đốt một điếu thuốc, đứng ở cửa cũng không có đi tới.
Trung niên nhân xoay người, gương mặt cương nghị mang theo một cỗ uy nghiêm không thể kháng cự. Đó là một loại uy áp mà chỉ người có địa vị cao mới có thể phát ra.
Minh Diệu phun ra một hơi khói dày đặc, dường như là muốn nhổ ra tất cả oán khí trong lòng.
Minh Diệu đặc biệt nhân mạnh hai chữ đại nhân, dương như là muốn phát tiết thứ gì đó.
Tần Khai từ bên cạnh thiên thai đi xuống, từng bước một hướng về phía Minh Diệu đi đến. Nhìn thấy phụ thân đi tới gần, Minh Diệu cảm giác lòng bàn tay bắt đầu đổ mồ hôi. Đây chính là cảm giác sợ hãi bẩm sinh đối với phụ thân. Minh Diệu nỗ lực khống chế chính mình để không lộ ra là hắn đang sợ hãi.
Phải biết rằng chính ngươi mới là người làm sai, ta chỉ làm việc dựa theo quy củ, cũng không có cách nào.
Tôi biết.
Minh Diệu cảm giác tay minh có chút run rẩy, hắn đưa thuốc lá lên miệng, hít một hơi thật sâu, cố gắng để làm cho mình tỉnh táo lại.
Tôi hiểu được là lỗi của mình, không quan hệ với ngài, ngài chỉ làm việc dựa theo gia quy mà thôi, chuyện này tôi không oán ngài.
Vậy ngươi oán hận cái gì.
Tần Khai đi đến trước mặt Minh Diệu, nhìn vào mắt Minh Diệu. Minh Diệu cúi đầu, ánh mắt lóe lên, không dám đối diện với ánh mắt của phụ thân, giống như một đứa trẻ đã làm sai chuyện gì, đang đợi phụ thân quở trách.
Thanh âm của Minh Diệu cực nhỏ, dường như là chỉ đủ cho hai phụ tử nghe được.
Tần Khai lặng đi một chút, trong mắt hiện lên một tia áy náy. Bàn tay to đặt ở trên đầu Minh Diệu nhẹ nhàng vỗ về.
Thực xin lỗi… Ta cũng là bất đắc dĩ.
Tôi biết, rôi biết.
Minh Diệu thật sự là không thể kiềm được nước mắt, những giọt nước mắt kia chảy xuống làm ướt mặt đất.
Tần Khai không nói gì, chỉ không ngừng vuốt ve mái tóc mềm mại của nhi tử.
Minh Diệu đưa ống tay áo lau khô nước mắt, đã khôi phục bộ dáng cà lơ phất phơ thường ngày.
Khóe miệng Tần Khai giật giật, còn muốn nói gì, nhưng mà không có nói. Hắn bỏ tay khỏi đầu Minh Diệu, đã bắt đầu khôi phục lại bộ dáng uy nghiêm kia, dường như cái loại ôn nhu khi nãy cho tới bây giờ cũng chưa từng xuất hiện qua.
Thanh âm của Tần Khai toát ra khẩu khí của thủ trưởng đối với cấp dưới.
Minh Diệu bĩu môi, hắn biết, chính mình lúc vừa rồi chẳng qua chỉ là đang giận dỗi, mà phụ thân đích thật là mất hết mặt mũi. Cho nên cái loại cảm giác phụ tử tình thâm này của hai người chỉ có thể duy trì trong nháy mắt mà thôi. Loại phụ tử hai người gặp mặt thân thiết sau đó ôm đầu khóc rống linh tinh gì đó thật sự không thích hợp với hai người bọn họ. Hai người bọn đều đã trở lại bộ dạng thường ngày, xem như mọi chuyện vừa rồi đều chưa từng xảy ra.
Minh Diệu cười cười tự giễu.
Mãi cho đến khi Minh Diệu giải quyết xong hết thảy mọi việc, phụ thân hắn mới ra mặt răn dạy, Minh Diệu biết thật ra trong lòng phụ thân vẫn không yên tâm đối với sự an nguy của hắn, cho nên mới mượn danh nghĩa công tác đến xem rốt cuộc hắn có sao hay không. Hành động này khiến cho Minh Diệu cảm giác thấy một tia ấm áp, ít nhất thì oán khí trong lòng cũng ít đi không ít.
Tần Khai gật gật đầu.
Minh Diệu không nói gì, đưa tay ra cho Tần Khai. Tần Khai nắm lấy cổ tay Minh Diệu, nhắm hai mắt lại. Cổ tay Minh Diệu chỗ Tần Khai nắm vào phát ra một trận quang mang dịu dàng. Một lát sau, Tần Khai mở mắt.
Tần Khai gật gật đầu, buông tay Minh Diệu ra.
Minh Diệu lại đốt một điếu thuốc.
Bản thân tôi thật là bất ngờ, làm trò trước mặt vô số nhân chứng, không có đánh vỡ phách kết của tôi, mà là dùng thủ pháp phong ấn đặc thù. Tần đại đương gia Tần Khai đại nhân luôn luôn nổi danh là thiết diện vô tư, không nghĩ tới vẫn là làm việc theo cảm tình.
Vô nghĩa, ngươi là con ta.
Tần Khai cũng không có tức giận đối với câu nói trêu chọc của Minh Diệu.
Sau này Tần gia vẫn phải để ngươi chủ trì, ta chỉ có một đứa con trai như ngươi, chẳng lẽ ngươi muốn ta đã có tuổi mà vẫn phải đi tìm nữ nhân để sinh thêm cho mình một đứa con trai sao?
Thế nào cũng được.
Minh Diệu nhịn không được, bật cười.
Từ sau khi mẹ tôi qua đời, ngài luôn luôn giữ mình trong sạch. Nếu là vì muốn giữ mình trong sạch mà làm ra chuyện như vậy thì thật ra là mất nhiều hơn được. Lại nói tôi đoán chừng công việc hiện tại của ngài đang tiến triển rất thuận lợi chứ.
Bớt lắm mồm.
Tần Khai liếc mắt nhìn Minh Diệu một cái.
Tu luyện Ngũ Hành thuật cho tốt đi, Tần gia sau này còn phải trông cậy vào ngươi điều hành đấy.
Quả nhiên bản Ngũ Hành thuật kỳ quái kia là ngài đưa tới cho tôi. Tiểu bàn tử thật đúng là hiểu ngài, một cái liền đoán trúng.
Minh Diệu nhìn Tần Khai có chút bận tâm.
Thứ đồ kỳ quái như vậy ngài lấy từ đâu ra? Đồ vật bên trong đều là giống thật mà lại toàn là giả, chẳng ra cái gì cả, tôi luyện nó sẽ không biến thành tẩu hỏa nhập ma đấy chứ?
Ngươi không biết xem hàng.
Tần Khai lắc đầu.
------oOo------