Nguồn:
read.st
Gần đây, Dạ Nguyệt bề bộn nhiều việc, ngoại trừ phải học tập ra, mỗi ngày nàng còn phải cùng với vị tân giáo luyện kia chạy ra ngoài tìm kiếm những loại sách có liên quan đến không gian nhân tạo. Là một học sinh đệ tử thuộc loại ưu tú của học viện Đông Phương, nhưng nàng cũng không thể lý giải được Tang Thiên cùng những cuốn sách này có quan hệ gì đến việc huấn luyện cho Thiên Chi Kiêu Mộng, chiến đội chịu trách nhiệm đại biểu cho học viện tham gia Cách Đấu, cùng không gian nhân tạo có liên hệ gì ?
Dạ Nguyệt muốn hỏi, nhưng lại không biết mở miệng như thế nào, mấy hôm trước, đám người Mạc Ngôn, Dịch Phong, Cố Phỉ được đưa tới phòng cứu thương, chuyện này đã sớm truyền ra cả học viện, nghe nói có quan hệ cùng với Tang giáo luyện, ngắn ngủi chỉ trong vài ngày, trong mắt của các học sinh đệ tử học viên Đông Phương, Tang Thiên đã giống như một ác ma cực kỳ hung tàn.
Mặc dù, lúc ấy Dạ Nguyệt không có ở đó, bất quá cũng được Mộ tiểu Ngư đem chuyện kể qua một lần.
Đặt toàn bộ những cuốn sách mới kiếm được, chỉnh tề ngay ngắn lên giá, Dạ Nguyệt liếc trộm nhìn Tang Thiên đang chăm chú đọc sách, bộ dạng vẫn bình thản, dường như lúc nào trông cũng vô hại. Vậy mà nàng không thể tưởng tượng được, vị tân giáo luyện có bộ dáng giống như một gã gia hoả chuyên ăn mặc lôi thôi này như thế nào trong vòng một chiêu đã đem ba người Mặc Ngôn đánh tới hôn mê.
Đích đích đích !
Máy bộ đàm quang não truyền đến những âm thanh nhắc nhở, không chỉ làm cho Dạ Nguyệt trong lòng có chút bối rối, đồng thời Tang Thiêng đang ngồi đọc sách cũng khẽ nhíu mày.
Là thanh âm của Tô phó hiệu trưởng, Tang Thiên đứng lên, vươn hai tay ra, uể oải vươn vai, ngáp dài một cái. Ngày hôm qua, hắn thức suốt đêm nghiên cứu tài liệu về không gian nhân tạo, khiến cho hôm nay có chút mệt mỏi, đang chuẩn bị rời đi thì bỗng nhiên chợt nhớ tới một vấn đề, xoay người hỏi.
“ A !” Dạ Nguyệt không nghĩ tới đột nhiên Tang Thiên quay người lại hỏi, không hiểu sao lại cảm thấy xấu hổ, cúi đầu, nhỏ giọng đáp : “ Theo lối lên tầng ba.”
“ Nga.” Tang Thiên gật gật đầu, đang định rời đi thì phía sau truyền đến thanh âm của Dạ Nguyệt.
“ Cẩn Thận ?” Tang Thiên nghi hoặc, hỏi :
Tô Hàm chính là muốn ta đến phòng học, có chuyện gì mà phải cẩn thận sao ?”
Ta cũng chỉ là nghe người khác nói, hôm nay Tây Đức Ni đồng phó hiệu trưởng, đã nổi giận lôi đình, nghe nói hắn như không hài lòng ngài đảm nhiệm chức giáo luyện cho chiến đội Thiên Chi Kiêu Mộng, ta nghĩ Tô phó hiệu trưởng mời ngài đến phòng họp cũng chính là bởi vì chuyện đó.
Dạ Nguyệt lúc này ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, nói :
Bất quá, ta cũng chỉ là đoán mà thôi, cụ thể là cái gì ta cũng không rõ ràng lắm, hy vọng suy đoán của ta là sai lầm a.
Tây Đức Ni cũng là phó hiệu trưởng ?
Tang Thiên chau mày hỏi :
Tại học viên Đông Phương này có mấy người trong ban giám hiệu ?
Thưa, sáu. Ngoài Mộ lão là viện trưởng ra, thì Tô Hàm, Tây Đức Ni làm phó hiệu trưởng thường vụ, còn những người khác đều là trợ lý công tác cho phó hiệu thường vụ.
Đa phần các học viên đệ tử trong học viện quân sự Đông Phương đều biết, trong học viện chia làm hai phe, một là phái bảo thủ do Tây Đức Ni cầm đầu, mặt khác còn một phái hăng hái cải cách đại biểu là do Tô Hàm dẫn đầu. Từ khi Tô Hàm đảm nhiệm chức phó hiệu trưởng đã liên tục bị Tây Đức Ni mãnh liệt phản đối, Tô Hàm thay đổi cải cách lại mấy hạng mục, cơ hồ đều là do Tây Đức Ni cầm đầu phái bảo thủ quyết liệt phản đối lại. Một năm, chỉ cải cách lại có ba hạng mục, nhưng cũng vạn phần khó khăn.
Giờ khắc này, trong học viện quân sự Đông Phương, phòng họp giáo vụ trên lầu ba.
Chiếc bàn hội nghị hình chữ nhật, bên trái có ba vị lão nhân cùng hai trung niên đang ngồi đó, ngồi ở chính diện là lão nhân mặc một bộ âu phục, trên đầu điểm đầy tóc bạc, hốc mắt trũng sâu, hai con ngươi màu xanh lam, mũi ưng. Nhìn từ bên ngoài vào tựa hồ trông cũng phải đến 70 tuổi, kỳ thực mà nói người này đang ở giáp ranh giữa độ tuổi trung niên và tuổi già, bởi vì từ sau khi Liên Bang tiến nhập vào thời kỷ nguyên mới, nhân loại đều chia độ tuổi ở mức hơn trăm, nếu như duy trì thật tốt, sống một trăm tám mươi tuổi cũng không có vấn đề gì.
Lão nhân một thân mặc âu phục này chính là Tây Đức Ni phó hiệu trưởng thường vụ, của học viện quân sự Đông Phương.
Có lẽ nguyên nhân đã có nhiều năm kinh nghiệm ngồi trên tầng cao địa vị, cho nên, cả người Tây Đức Ni cũng toả ra được một chút bá khí, đặc biệt ánh mắt cực kỳ âm trầm sắc bén. Ngồi bên cạnh hắn còn có 4 người cơ hồ đều có thực quyền chủ nhiệm trong học viện quân sự Đông Phương, lúc này ánh mắt bọn họ cũng không ngoại lệ, toàn bộ đều nhìn chằm chằm vào vị nữ tử một thân mặc bộ OL màu đen, chính thị là Tô Hàm.
Tô Hàm hai tay nắm chặt lấy nhau, hiển nhiên lúc này trên khuôn mặt kiều cũng biểu lộ ra một chút muộn phiền, thong thả đi lại trong phòng họp giáo vụ.
Tây Đức Ni nhìn chằm chằm vào Tô Hàm, dụng cái thanh âm cao điệu trưởng bối, lên giọng giáo huấn nói.
Tô Hàm dừng lại, chậm rãi thở ra một hơi, tận lực dùng giọng điệu bình thản đáp lại.
Tôi đã nói qua, đây là ý tứ của Mộ lão viện trưởng, Mộ lão đã trực tiếp bổ nhiệm anh ta đảm nhiệm chức giáo luyện cho chiến đội Thiên Chi Kiêu Mộng, nếu ngài có cái gì nghi vấn, có thể đến hỏi Mộ viện trưởng.
Hừ ! Cô đừng lôi Mộ viện trưởng ra đây doạ ta.
Tây Đức Ni cười lạnh.
Tô Hàm không có trả lời.
Tây Đức Ni tiếp tục nói .
Tô Hàm chẳng thèm để ý đến cái con người bảo thủ này, dứt khoát xoay người, từ từ nhắm mắt lại.
Tây Đức Ni cười lanh nói tiếp :
Không có kinh nghiệm giảng dạy, không có bản ghi chép đã gia nhập quân đội, không có bản ghi chép thành tích chiến đấu, ….
Tây Đức Ni vô cùng phẫn nộ, hàm râu run rẩy liên tục, rầm một tiếng, hai tay vỗ xuống mặt bàn hội nghị, đột nhiên đứng lên quát to.
Tô Hàm vẫn không nói.
Tây Đức Ni càng nói càng phẫn nộ, chỉ vào Tô Hàm gầm lên :
“ Ha ha “ Tô Hàm xoay người, ngăn Tây Đức Ni đang phẫn nộ rít gào lại, cười nói :
Tôi vì sao, ngay từ ban đầu đã từ chối Ước Hàn, tôi nghĩ chuyện này so với tôi, ngài hẳn là phải rõ ràng hơn chứ ?
Tô phó, cô nói vậy là có ý tứ gì !
Tây Đức Ni hét lớn.
Tô Hàm thản nhiên nói.
“ Không cần ! “ Tây Đức Ni vung tay lên, đem hồ sơ của Tang Thiên trên bàn hội nghị xé nát, lạnh giọng quát :
------oOo------