Nguồn:
read.st
Cùng giờ đó, tại một quãng hành lang ở tòa nhà C, cụ thể là quãng hành lang ngay trước cửa lớp 12A12 nằm trên lầu ba, một nam sinh cực điển trai với style lạ mắt đang đứng mơ màng ngắm cảnh sân trường phía dưới, trên tai còn gắn chiếc tai nghe sợi mảnh màu đen cá tính, điện thoại gắn với tai nghe được để trong túi quần. Chàng trai không hề biết rằng anh đang trở thành tâm điểm của các nữ sinh 12A12 với ngoại hình khá ấn tượng của mình:
Dáng người cao dong dỏng. Làn da trắng đến mức muốn hòa quyện luôn vào không gian ở đó, càng hợp hơn với bộ đồng phục áo khoác đen quần đen của các lớp thường. Mái tóc bạch kim để xõa dài qua cả thắt lưng, vốn đã sáng lại càng sáng lấp lánh hơn dưới ánh bình minh. Đôi mắt bàng bạc đẹp đến mơ màng đang cụp xuống ngắm sân trường. Chiếc mũi cao thanh tú. Cả cái miệng trông cũng thật khả ái. Nói chung là chẳng có gì để chê ở chàng trai này cả.
Lúc này, từ cửa lớp của 12A12, có một nam sinh quần áo chỉnh tề, tóc tai gọn gàng đang tiến về phía chàng trai.
Chàng trai tóc bạch kim ngạc nhiên giương đôi mắt ngơ ngác nhìn Takumi khiến hắn khẽ giật mình.
"Ôi trời! Thằng này mà là con gái thì chắc mình đổ chỏng gọng rồi!"
Takumi đằng hắng vài cái, cố lấy lại bình tĩnh, rồi anh chỉ tay vào tai mình ý bảo đối phương tháo tai nghe.
Chưa bật nguồn? Thế đứa nào nãy giờ đứng nghe nhạc như đúng rồi? Thắng này đùa mình chắc?
Takumi cười méo xệch:
Vậy cậu mang tai nghe làm gì vậy?
Jun nói là làm như vậy trông tớ rất hút gái! - Chàng trai hồn nhiên đáp.
Takumi dở khóc dở cười. Không những hút gái mà còn hút cả trai nữa. Chẳng biết đứa nào xúi không biết.
-Ờ! Tớ là Tian Dara, học sinh chuyển trường!
Dara vừa nghe vừa ngoan ngoãn gật đầu. Takumi hài lòng, tiếp:
Dara ngạc nhiên nhìn xuống ngực mình, rồi ngẩng đầu nhìn sang Takumi, rồi lại nhìn xuống...
Bất giác la toáng lên:
Takumi suýt bật cười, rõ ràng là mình quên mà lại đi đổ thừa cho người ta.
Dara ngượng nghịu gãi đầu, cười trừ:
Bất giác chàng trai ghé sát lại gần Takumi, đôi môi tắt nụ cười, giọng trầm đến đáng sợ, và dưới ánh mắt bàng bạc ấy lóe lên tia hàn quang rợn người:
Một quãng lặng thoáng qua…
Có phải mình tưởng tượng ra không vậy? Đôi mắt ấy vừa rồi còn rất thân thiện mà! Sao có thể thay đổi nhanh như vậy chứ!
Chàng trai tóc bạch kim lại cười tươi rói như chưa có chuyện gì xảy ra:
Takumi cố nặn nụ cười, nhưng càng cười lại càng gượng gạo, tay chân tự nhiên mất lực dần mà chẳng hiểu tại sao:
Trong khoảnh khắc cậu lớp phó quay đầu định đi về phía cửa lớp, bên tai vẫn kịp nghe loáng tháng vài âm sắc đáng sợ:
Takumi tội nghiệp lủi thủi về lớp, càng tội nghiệp hơn khi vừa vào đến lớp đã bị tụi con gái xông tới hội đồng không thương tiếc:
Takumi đáng ghét, dám làm khó Bạch hoàng tử của tụi này hả?
Takumi - kun, ông chán sống rồi chắc…
Bộ ông định biến người ta trở thành cái tên nhàm chán như ông á hả?
Mài hả bưởi, bỏ nha…
Từng âm thanh vọng ra, càng ngày càng lớn. Quãng hành lang ngay chỗ 12A12 bỗng chốc nháo nhào. Dara chép miệng:
Tội nghiệp, không biết làm gì để nhiều người ghét vậy không biết? Chắc tại bình thường siết kỉ luật gắt gao quá đây mà!
Anh Dara!!!
Chưa kịp nói dứt câu, bỗng đâu có tiếng gọi. Nói chính xác hơn là tiếng hét. Hét toáng. Như xé toạc cả tiếng ồn trong lớp kia, khiến nguyên lớp 12A12 phải giật mình ngừng lại ngó ra ngoài xem đứa nào mới sáng mà đã ồn ào đến vậy. Để rồi tất cả phải há hốc mồm…
“Vù”.
Tiếng bước chân chạy mà nhẹ như tiếng gió…
Chỉ kịp thấy một bóng dáng mảnh mai vụt qua…
Đôi chân xinh đẹp khẽ điểm một cái, tung người trong không trung. Mái tóc xanh như nước ấy cũng theo đà tung bay trong gió…
Kịp thấy cả làn da trắng muốt không tì vết…
Đôi tay thon thả với những ngón tay nhỏ nhắn ấy đưa ra, trong tích tắc…
Ôm chầm lấy Dara…
Mái tóc bạch kim và xanh biển hòa quyện vào nhau…
Thế nhưng chàng trai không hề bị mất đà. Anh chỉ vừa nghiêng về sau một chút nương theo cô gái nhỏ rồi đứng vững lại ngay, cứ như việc này đã xảy ra quá quen thuộc rồi.
------oOo------