Nguồn:
read.st
Ví dụ thử xem. - Jun vẫn thờ ơ - Chị biết được những gì về anh ấy?
À, thì về học lực của cậu ấy thì khỏi cần bàn rồi, ai cũng biết rằng cậu ấy là một trong những học sinh ưu tú nhất cái trường này hết á. Về sở thích, chị được biết là Sal rất thích kẹo và bánh ngọt đó. Cậu ấy còn rất thích đọc sách, đặc biệt là sách về thiên văn nè. Thể lực của cậu ấy thì có vẻ như không được tốt lắm. Chị chẳng thấy cậu ấy tham gia vào bất cứ Câu lạc bộ thể thao nào cả, tuy nhiên chị lại rất mến cái dáng vẻ khoan thai nhẹ nhàng đó của Sal.
Hít thêm một hơi thật sâu lấy đà, cô nữ sinh lại thao thao bất tuyệt:
Roẹt roẹt.
Có vài mảnh giấy mỏng manh nhẹ nhàng rơi xuống.
Nữ sinh sửng sốt lớn tiếng.
Những mảnh giấy cuối cùng cũng rời mấy đầu ngón tay mềm mại của Jun mà rớt lả tả một cách thảm hại. Ngay cả Izu cũng cực kỳ bất ngờ trước hành động vừa rồi của Jun: Xé nát bức thư tình.
Nữ sinh tức tối hét ầm lên, không thèm giữ kẽ với cô em gái của Crush nữa. Sức chịu đựng của nữ sinh ấy hình như đã đạt tới giới hạn rồi.
Bất chợt Jun ngước mặt lên, giọng nói trong trẻo ấy bây giờ bỗng lạnh lẽo như mặt nước hồ, một mặt hồ đã vào đông, đóng băng đến từng milimet. Cô gằn từng chữ:
Tránh xa onii - chan của tôi ra!
Hả?
Nữ sinh giật mình lùi ra sau một bước. Ánh mắt vừa rồi của Jun thật đáng sợ. Có cảm tưởng như xung quanh cô gái tóc xanh nhỏ nhắn ấy là cả một luồng khí lạnh đến đáng sợ. Nữ sinh kia khẽ run người, nhưng rồi cô ta cố lấy lại bình tĩnh mà dọa nạt:
Nữ sinh nọ trong lúc rối loạn, miệng nhanh hơn não, nói mà chẳng kịp uốn lưỡi. Cô ta quên mất tiêu là trong cái gia đình mà mình vừa dọa dẫm có cả Crush của mình nữa.
Cô ả kia đớ lưỡi, lúc này mới kịp phát hiện ra là mình bị hố nặng. Cơ mà sau cái tràng hố hàng vừa rồi, Izu mới biết được tên của cô gái ấy là Otae.
Sau một hồi cứng lưỡi, cô nàng son phấn Otae mới cố uốn dẻo cái lưỡi của mình lại, đoạn tức tối chỉ tay vào mớ giấy nát dưới đất, hét inh lên:
Thì sao chứ? Rõ ràng là mày gây sự trước. Nếu không muốn giúp thì thôi, cớ sao phải xé nó?
Mớ giấy lộn này đó hả? Không chỉ mình nó đâu, cả mấy thứ tương tự như thế trong ngăn bàn, tủ giày, trên chỗ ngồi của anh Sal nữa... chúng nó cùng số phận với nhau cả đấy.
Jun cười nhạt. Còn Otae thì tá hỏa hét:
A a a! Thì ra là mày! Tao cứ tưởng là Mochi làm những việc đó chứ!
Anh ấy á, không có tới lớp sớm như vậy đâu. Phư phư!
Tiết lộ của Jun làm cho Izu cũng không khỏi giật mình. Thảo nào trước giờ cô chẳng thấy bức thư tình nào được gửi cho Sal, thì ra lí do là đây. Không thể tin được Jun lại là kẻ phi tang thư tình của anh trai. Một câu hỏi quen thuộc lại được đặt ra, không biết đây là lần thứ bao nhiêu nữa:
Rốt cuộc thì mối quan hệ giữa mấy người này là gì vậy?
Cô thật sự không thể hiểu nổi...
Otae gân cổ hét. Đôi mắt tức giận đến mức cơ hồ đã có vài sợi gân máu nổi lên.
Tại sao ư? Dễ hiểu thôi! - Nụ cười trên môi Jun chợt tắt - Bởi vì chị chả biết cái vẹo gì về anh trai của tôi hết!
Hả? Mày đừng có điêu. Tao đã tìm hiểu rất kĩ và những thông tin đó đều đáng tin cậy hết nhá! - Otae quàng quạc miệng cãi.
Hô hô! Liệu mấy thứ tin đồn nhảm từ mấy kẻ chỉ biết anh Sal một tuần ấy có đáng tin bằng lời của đứa em gái sống với anh ấy từ nhỏ không?
Jun thản nhiên hất vài lọn tóc xanh mượt ra đằng sau, chẳng thèm để ý gì tới cái gương mặt đang ngày càng khó coi của bà chị lòe loẹt:
Nghe chửi, Otae tức muốn ói máu, nhưng cô nàng cố nhịn để nghe Jun nói hết.
Chẳng qua vì anh ấy không thích hoạt động mạnh thôi, chứ nói về thể lực, tôi chắc chắn rằng onii - chan của tôi không thua bất cứ vận động viên nào trong cái trường này. Thứ ba, chị cho rằng anh ấy thích đọc sách sao? Ngốc tử. Ngoài những món ăn của anh Mochi ra, onii - chan không hề có khái niệm gì về thích hay ghét cả.
Bớt chém gió đi! Đã là người thì ai mà không...
Im miệng!
Jun nhíu mày lạnh lẽo, cả người như toát ra hàn khí khiến Otae chẳng kịp tức giận mà chỉ cảm thấy sợ hãi cô bé búp bê trước mặt.
Jun ngừng lại một chút. Cô khẽ thở dài:
Jun bỗng cúi gằm xuống, nhỏ giọng:
Những lọn tóc mượt mà rũ xuống qua vai. Giờ thì Jun chẳng buồn mà vén chúng lên nữa. Với cái dáng vẻ lầm lũi, giọng cô hình như lạc đi:
Bất giác Jun gào lên khiến Otae không tự chủ được mà lùi ra sau một bước.
Sau khi kích động, giọng jun lại nhỏ như muỗi kêu:
Jun bất giác lại rơi vào im lặng. Hàn khí quanh cô lại xuất hiện ngày càng dày đặc. Đôi mắt như mặt hồ đóng băng ngày đông nhìn thẳng vào Otae:
------oOo------