Nguồn:
read.st
Sau khi sắp xếp đồ đạc ổn thỏa, cô Nao mới quay sang nói với hai cậu học sinh mới:
Nào! Bây giờ hai em hãy giới thiệu một chút về bản thân và mong muốn của mình với lớp nhé!
Vâng ạ! - Sal mỉm cười quay xuống - Chào toàn thể 12A1, tớ là Sal Tian. Mong muốn của tớ khi vào lớp này là được làm bạn với mọi người. Còn về chuyện danh hiệu SSS của bọn tớ - Sal bất chợt đưa ngón trỏ lên miệng - Hi vọng là chỉ có lớp mình biết với nhau nhé!
Thế là lớp đồng loạt "ồ" lên, rồi nhao nhao hứa hẹn sẽ không nói cho ai khác đâu. Ai nấy cũng cảm thấy mem mới này quá ư là đáng yêu đi.
Đến lượt Mochi lên phát biểu.
Tớ là Mochi Yan! Mong muốn của tớ... - Ánh mắt chàng trai quét nhanh qua cậu bạn thân bên cạnh, rồi trở về với lớp - Đừng ai gây phiền phức gì cho Sal nhé!
Ợ! - Cả lớp bỗng chốc im phăng phắc như đóng băng. Còn Izu cũng cười không nổi.
"Mình hiểu được phần nào lí do tại sao Sal đáng yêu như thế mà lại ít bạn rồi!"
Nói rồi, cô liền lấy trong túi xách ra một chiếc hộp gỗ rất đẹp. Khi cô mở ra, cả lớp há hốc miệng. Bên trong là hai chiếc huy hiệu SSS vàng chóe. Cô Nao lần lượt lấy ra trao cho hai thành viên mới.
Cả lớp sửng sốt, Izu cũng không ngoại lệ.
"Thật sao? Huy hiệu SSS lại là chìa khóa để mở Không gian ảo?"
Mochi làm theo, rồi nói vào chiếc huy hiệu:
Sal cười méo xệch. Đợi cho huy hiệu của Mochi lên tiếng "bíp" xác nhận, anh mới nói vào huy hiệu của mình:
Cả lớp cũng phải cố gắng lắm để không phát ra tiếng cười. Hai chàng trai này đúng là cũng không kém phần hài hước mà.
Cô Nao vừa nói vừa đưa tay bật chiếc màn hình cỡ lớn thay cho chiếc bảng. Cô ấn vài biểu tượng, lập tức có vài dòng chữ hiện ra:
(giao lưu hoặc thách đấu)
(0 với (và)
Start.
Đợi cho cả hai có thời gian đọc xong, cô Nao lại tiếp:
Khi tên hai đấu thủ được đưa ra, lập tức Không gian ảo sẽ quét trong phạm vi x mét mà chủ nhân đã cung cấp, ai có tên giống như thế liền được đưa vào khu vực ảo. Các em cứ yên tâm nhé, ngoại hình và tên tuổi của các học sinh trong trường đều đã được lưu vào bộ nhớ máy chủ của Không gian ảo rồi nên sẽ không có lỗi gì xảy ra đâu. Còn gì nữa không nhỉ…
Cô giáo loli lớp 12A1 chống cằm suy tư một chút:
À, phải rồi nè! Công nghệ ở trường mình thật sự rất hiện đại đó. Tất cả các giác quan cũng được truyền tải vào Không gian ảo luôn. Do đó, cảm giác trong đó sẽ giống y hệt như các em đang ở ngoài vậy, mặc dù những thứ các em tiếp xúc trong đó hoàn toàn là ảo hết. Và nên nhớ, khi đã vào đó, các em phải hoàn thành cuộc giao lưu (thách đấu), thì mới được trở về thực tại nha!
Oa thật sao cô, thích quá đi! - Cả lớp lại nhao nhao lên.
Thích thì thích, nhưng không nên sử dụng bừa bãi nha, máy chủ biết hết đó. Mọi hình ảnh và lịch sử của việc sử dụng hệ thống Không gian ảo đều được nhà trường quản lí rất chặt chẽ. Thế nên, đặc biệt là trong giờ học, tuyệt đối không được sử dụng huy hiệu, nếu không là bị trường bắt tội, phiền phức lắm đó! Mà huy hiệu này cũng chỉ có tác dụng trong phạm vi trường mình thôi, nên đừng có ra ngoài khoe bừa bãi kẻo cướp nó giật… Vàng thật đó!
Cả lớp cười ầm lên. Cô giáo chủ nhiệm cũng thật vui tính quá đi.
Tụi em nhớ rồi ạ! - Sal và Mochi cùng đồng thanh, rồi toan bước về chỗ.
Hai em không định sử dụng thử à? - Cô Nao cười tươi.
Được sử dụng thử sao cô? - Mochi chớp đôi mắt tuyệt đẹp nhìn cô giáo.
Bây giờ thì được! Cô cho phép mà. Hơn nữa hôm nay cũng chưa học hành gì đâu! - Cô Nao vui vẻ trả lời, không khỏi khen thầm cha mẹ nào lại sinh ra thằng con trai hoàn hảo thế.
Dạ… thế thì…
Mochi đưa tay bấm vào cái nút tròn màu vàng nhạt phía trên chiếc huy hiệu của mình. Cả lớp hồi hộp theo dõi hai chàng trai, không ai nói thêm câu nào nữa. Cả thở cũng không dám thở mạnh. Izu cũng tò mò mở to mắt nhìn không chớp “tên đáng ghét” trên bục giảng. Mochi bắt đầu chậm rãi lên tiếng:
Môn thể thao: Marathon…
Hình thức: Giao lưu.
Phạm vi: mười mét.
Bất chợt khóe miệng chàng trai lại cong lên:
Start.
“Bíp”
Huy hiệu đã xác nhận.
------oOo------