Nguồn:
read.st
Chẳng biết tại sao, mấy thấy những người này ngày thường đều tỏ ra hâm mộ, ghen tị mình, lúc này bọn hắn chửi mắng mình, hơn nữa còn nói xin lỗi với Diệp Phàm, trong lòng Từ Vĩ Trạch giống như là bị kích thích, hắn không hề khủng hoảng, mà cảm thấy có chút buồn cười, thậm chí ánh mắt còn hiện lên một tia khinh thường.
Trương Thiết Quân thấy thế, nhất thời nổi giận.
Từ Vĩ Trạch tỏ ra bình tĩnh nói, bởi vì tác phong a dua của đám người Trương Thiết Quân đã nhắc nhở hắn, Tô Vũ Hinh có thể thắng được hạng mục này là nàng tương kế tựu kế, từ đầu đến cuối hắn cũng không phản bội Hà Phượng Hoa.
Còn nữa, cho dù thân phận nội gian của hắn bị bại lộ, dựa vào một thân bổn sự của mình hắn tin rằng bản thân mình còn có giá trị lợi dụng với Hà Phượng Hoa, thậm chí là cả Hà gia.
Cho nên, khả năng Hà Phượng Hoa xử lý hắn là rất nhỏ.
Ngược lại, Diệp Phàm lại đánh Hà Phượng Hoa, điều này sẽ làm Hà Phượng Hoa khai đao với hắn thậm chí là cả Tô gia.
Hắn ở tập đoàn Lục Hồ nhiều năm nên biết được những vị đại lão quan trường mà Tô gia nhờ cậy đã gần về hưu rồi, mà những vị đại lão của Hà gia lại từng bước lên cao, nhất là khi Hà Phượng Hoa mới bám vào cây đại thụ là Hàn Quốc Đống, nghe nói người này là người của Bạch gia ở kinh thành, năng lượng cực kì khủng bố.
Từ Vĩ Trạch không có sợ hãi hoàn toàn chọc giận Tô Vũ Hinh, ngữ khí của nàng hoàn toàn lạnh xuống:
Từ Vĩ Trạch bĩu môi, ở hắn xem ra, Tô Vũ Hinh lấy pháp luật để hiếp mình và Hà Phượng Hoa thật sự là rất ngu xuẩn.
Bên cạnh cửa sổ, Dương Miêu Miêu thấy Từ Vĩ Trạch không có sợ hãi, tức giận đến nổi trận lôi đình, khi nói chuyện, dùng tay chỉ dưới lầu.
Hả?
Chân mày Từ Vĩ Trạch nhíu lại, bước đến nhìn thì thấy ở dưới có 3 chiếc xe cảnh sát.
Cùng lúc đó.
Hà Phượng Hoa mang theo đám người tập đoàn Hà thị và đám công tử ca đi thang máy xuống dưới.
Trong lúc này, Hà Phượng Hoa cũng không có nói một chữ, nhưng mà vẻ mặt lại tỏ ra âm trầm, không người nào biết được hắn đang suy nghĩ cái gì.
Đi vào tầng 1, Lục Kiếm do dự một chút, cắn răng mở miệng.
Hà Phượng Hoa không trả lời, mà là ý bảo đám người của công ty Hà thị rời đi.
Đợi nhóm người này rời đi, một tên công tử ca khác mở miệng.
Mặt những công tử ca khác cũng là sôi nổi xoa tay mà nhìn Hà Phượng Hoa, cảm giác kia chỉ cần Hà Phượng Hoa ra lệnh một câu, bọn hắn sẽ kêu người làm thịt Diệp Phàm.
Hà Phượng Hoa vốn muốn nói cái gì, đã thấy 8 tên cảnh sát đi vào.
Chẳng lẽ Hà thiếu muốn dùng cảnh sát đùa chết tên tiểu tạp chủng kia?
Thấy cảnh sát đi vào, đám người Lục Kiếm đều nghĩ như thế.
Sử Khánh đi đến trước mặt Hà Phượng Hoa, lấy thẻ công tác ra, vẻ mặt nghiêm túc nói:
Cảnh sát là tới bắt Hà thiếu sao?
Đám người Lục Kiếm liền sững sờ ngay tại chỗ.
Mà Hà Phượng Hoa lại cau mày, tinh quang trong mắt lóe lên.
Sử đội trưởng, ông có lầm không?
Sử đội trưởng, cảnh sát các ông phá án phải chú ý đến chứng cớ, nếu không có chứng cớ, sẽ là bắt người vô cớ.
Đúng vậy, nếu các ông không có chứng cớ mà bắt Hà thiếu, trách nhiệm này không chỉ nói ông mà ngay cả lãnh đạo của ông cũng không gánh nổi.
Sau đó, không đợi Hà Phượng Hoa nói gì, mấy tên công tử ca liền mở miệng vô tình hay cố ý nhắc nhở Sử Khánh.
Thoáng suy tư một chút, Hà Phượng Hoa đã nghĩ thông suốt, nụ cười trên mặt toát lên vẻ hài hước.
Sử Khánh trầm giọng.
Nghe được Sử Khánh nói thế, đám công tử ca liền tỉnh ngộ, bọn hắn liền hiểu rõ tại sao trước đó Hà Phượng Hoa lại có lòng tin về vụ đấu thầu này, cũng biết được nguyên nhân Hà Phượng Hoa thất bại trong vụ đấu thầu này.
Nụ cười trên mặt Hà Phượng Hoa không giảm:
Tôi rất muốn biết chứng cớ mà ông nói là gì?
Hà Phượng Hoa, chờ đến cục cảnh sát tôi sẽ đưa chứng cớ cho cậu xem, bây giờ không phải là lúc.
Có lẽ là thái độ của Hà Phượng Hoa đã làm Sử Khánh khó chịu, ngữ khí của hắn có chút trầm thấp:
Không riêng gì cậu mà ngay cả Từ Vĩ Trạch cũng bị chúng tôi bắt đi, các người có thể giáp mặt nói chuyện với nhau trong cục cảnh sát.
Tôi rất sắn lòng hợp tác với cảnh sát.
Mặc dù nói như thế nhưng Hà Phượng Hoa lại tỏ ra khinh thường, dương như ở trong mắt hắn xem ra, thủ đoạn này của Tô Vũ Hinh quá là chicken rồi.
10’ sau, trong lúc đám người Hà Phượng Hoa đang chờ đợi, Diệp Phàm cùng đoàn người Tô Vũ Hinh đi xuống.
Từ Vĩ Trạch đi ở trước, thấy được đoàn người Hà Phượng Hoa không có sợ hãi khi đứng bên cạnh Sử Khánh thì trong lòng hắn càng tin chắc bản thân mình sẽ không có việc gì, bất quá hắn cũng không có biểu hiện ra ngoài. Ánh mắt hắn tỏ ra áy náy nhìn vào Hà Phượng Hoa, sau đó liền dời mắt sang một bên, làm bộ như không biết Hà Phượng Hoa.
Cùng lúc đó, Sử Khánh dẫn người đến, lạnh giọng nói với Từ Vĩ Trạch.
Vẻ mặt Từ Vĩ Trạch tỏ ra bình tĩnh.
Sử Khánh lạnh giọng quát:
Mặt Từ Vĩ Trạch không đổi sắc, tùy ý để 2 gã cảnh sát mang đi.
Cùng lúc đó, thấy 2 gã cảnh sát đi về phía mình thì Hà Phượng Hoa lên tiếng, không đợi Sử Khánh nói gì, hắn liền đi tới trước mặt Diệp Phàm và Tô Vũ Hinh.
Hà Phượng Hoa dừng bước, tinh quang trong mắt lóe lên:
Vẻ mặt Tô Vũ Hinh lạnh lùng, không thèm chú ý đến Hà Phượng Hoa.
Hà Phượng Hoa cũng không để ý, mà là nhìn sang Diệp Phàm, cười mà không cười nói:
Diệp tiên sinh, cậu cảm thấy nếu tôi đem chuyện cậu đánh tôi là nói với cảnh sát, thì cảnh sát có bắt cậu không?
Hà Phượng Hoa, ngươi thử xem.
Không đợi Diệp Phàm mở miệng, Tô Vũ Hinh liền lạnh lùng lên tiếng.
Hà Phượng Hoa tỏ ra trào phúng, sau đó ánh mắt lạnh như đao nhìn chằm chằm vào Diệp Phàm:
Tôi chỉ muốn nhắc nhở Diệp tiên sinh, từ nhỏ đến lớn vẫn chưa có người nào dám đụng đến một đầu ngón tay của tôi.
Nếu không thì thử một lần nữa?
Diệp Phàm híp mắt hỏi.
Hà Phượng Hoa không dám nói gì.
Bởi vì.
Trực giác cùng lý trí nói cho hắn biết, chỉ cần hắn nói thêm một câu, Diệp Phàm tuyệt đối sẽ động thủ.
------oOo------