Nguồn:
read.st
Khi Tô Cẩm Đế gọi điện cho Tô Vũ Hinh thì một mình Diệp Phàm ở trong phòng thẩm vấn.
Phòng thẩm vấn cũng không lớn, chỉ có 30m2.
Diệp Phàm cũng không có ngồi trên ghế hùm, mà là đứng trước cửa sổ, tự hỏi vì sao cảnh sát không lên tiến hành tra hỏi hắn.
“Két”
Không đợi Diệp Phàm nghĩ ra nguyên nhân, cửa phòng đã bị mở ra, Vương Khải cùng một tên cảnh sát mập đi vào phòng.
Vương Khải cùng tên cảnh sát mập vào phòng, ngồi xuống rồi hỏi:
Mới vừa rồi chúng tôi đã coi lại video, đối với chuyện này cũng rõ đại khái vài phần, hy vọng cậu có thể kể lại chi tiết mọi chuyện phát sinh vào tối nay.
Được.
Diệp Phàm thấy đối phương rất khách khí, gật đầu tỏ vẻ phối hợp.
Họ tên?
Diệp Phàm.
Tuổi?
20.
Nghề nghiệp?
Bác sĩ.
Cậu là bác sĩ?
Tên cảnh sát mập làm ghi chép nghe vậy, có chút sửng sốt:
20 tuổi mà đã làm bác sĩ, cái này cũng không thể nào a?
Tại sao tôi lại phải lừa anh ?
Diệp Phàm hỏi ngược lại tên cảnh sát mập.
Tên cảnh sát mập liền tức giận không nhẹ.
Diệp Phàm nhíu mày, lão gia hỏa kia cũng không có bằng bác sĩ, nhưng mà tại sao lại có nhiều người xếp hàng cầu y vậy?
Tên cảnh sát mập nhìn vào Diệp Phàm giống như nhìn phải kẻ dở hơi.
Diệp Phàm nhìn tên cảnh sát mập một cái, nói:
Gần đây anh thường xuyên mệt mỏi vô lực, hơn nữa cân nặng bắt đầu từ từ giảm xuống, anh đã mắc bệnh tiểu đường…
Cậu…
Nghe được Diệp Phàm nói thế thì 2 mắt của tên cảnh sát mập liền trừng to, miệng há thật to, nhưng lại không nói thành lời.
Bởi vì đúng như Diệp Phàm nói, hắn đúng là mắc phải bệnh tiểu đường, hơn nữa trước đó không lâu hắn đi kiểm tra sức khỏe mới phát hiện ra được.
Không riêng gì tên cảnh sát mập, Vương Khải cũng cả kinh không nhẹ, cho dù là bác sĩ trong bệnh viện cũng cần dụng cụ để kiểm tra, Diệp Phàm làm sao mới nhìn vào liền có thể biết được?
Diệp Phàm nhìn về phía Vương Khải, hời hợt nói:
Hả?
Lần này, Vương Khải trực tiếp sợ ngây người!
Nửa năm trước hắn đã đi bệnh viện kiểm tra, bị bác sĩ chẩn đoán là viêm dạ dày mãn tính.
Mà hiện giờ, Diệp Phàm chỉ đứng trước mặt hắn liền nói được hắn bị bệnh gì, điều này có thể làm hắn không khiếp sợ sao?
Tên cảnh sát mập cũng không biết Vương Khải bị viêm dạ dày mãn tính, lúc này thấy vẻ mặt Vương Khải tỏ ra ngây ngốc thì hỏi.
Vương Khải kích động vạn phần đứng lên, đôi mắt trông mong nhìn Diệp Phàm, 2 chữ” thần y” giống như là trả lời tên cảnh sát mập, giống như là một cái tát tai. Mới vừa rồi không riêng gì tên cánh sát mập kia mà ngay cả hắn cũng cảm thấy được một người mới 20 tuổi đã làm bác sĩ, điều này thật hoang đường.
Diệp Phàm thản nhiên nói.
Vương Khải nghe vậy, đầu tiên là ngẩn ra, sau đó giống như là người bình thường trúng năm trăm vạn, lập tức hưng phấn mà nhảy lên:
Mời thần y ghi lại phương thuốc cho tôi.
Thần... Thần y, bệnh của tôi có thể trị không?
Tên cảnh sát mập nghe thế liền tỏ ra kích động nhìn Diệp Phàm.
Diệp Phàm rất dứt khoát cho ra câu trả lời chắc chắn, sau đó nghĩ đến lời nói lúc nãy của tên cảnh sát mập này thì nói:
Bất quá tôi nhắc nhở anh trước, tôi không có bằng bác sĩ.
Thần y, đừng nói bằng bác sĩ, tôi xem cho dù là những tên chuyên gia y học chó má kia cũng không xứng xách giày cho ngài.
Nghe được Diệp Phàm nói thế, tên cảnh sát mập hận khong thể tự tát tai vào mặt mình, bất quá hắn cũng biết cõi đời này không có bán thuốc hối hận chỉ có thể nở ra nụ cười, cảm giác kia sợ rằng bởi vì lời nói trước đó của mình mà Diệp Phàm sẽ không chữa bệnh cho hắn.
Ngay cả Vương Khải cũng phụ họa mà gật đầu, tâng bốc Diệp Phàm.
Nói xong, Vương Khải liền cầm giấy bút, giống như là nô tài nhìn vào chủ tử, đi đến trước mặt Diệp Phàm rồi khom người, vẻ mặt lấy lòng nói:
Diệp Phàm thấy 2 người không có ác ý với mình thì liền lấy giấy bút rồi viết vào.
2 người Vương Khải cầm lấy đơn thuốc, giống như là nhặt phải chí bảo, cúi người nói cảm ơn với Diệp Phàm.
Diệp Phàm khoát tay áo, nói:
Tiếp tục làm ghi chép đi.
Được, được.
Vương Khải nghe vậy nghĩ đến lời nói của Lý Bân thì nụ cười liền cứng đờ, khong biết nói cái gì cho phải, chỉ có thể gật đầu.
Diệp Phàm thấy được vẻ mặt biến hóa của 2 người cũng không có suy nghĩ nhiều mà kể chi tiết lại.
Tên cảnh sát mập nghe vậy liền ghi nhanh, mà Vương Khải muốn nói cái gì nhưng lại thôi.
Mắt thấy tên cảnh sát mập đã ghi xong thì Diệp Phàm tính toán rời đi.
Vương Khải cùng tên cảnh sát mập nhìn nhau, hơi lộ vẻ khó xử, nói:
Diệp... Diệp thần y, sợ rằng ngài sẽ không đi được?
Không đi được?
Diệp Phàm khẽ nhíu mày.
Vương Khải thấy Diệp Phàm nhíu mày, lập tức đứng lên giải thích:
Nói xong, Vương Khải tiếc hận thở dài.
Mặc dù hắn thông qua đoạn video cùng với tiếp xúc với Diệp Phàm, hắn nhìn ra được Diệp Phàm không phải là người thích gây chuyện, sai là ở Cẩu Vĩ, nhưng dù sao Diệp Phàm cũng đánh Cẩu Vĩ trở nên tàn phế, quan trọng hơn Cẩu Vĩ cũng không phải là người bình thường.
Cho nên Vương Khải dùng đầu ngón chân cũng nghĩ ra kế tiếp Diệp Phàm sẽ gặp chuyện gì.
Tên cảnh sát mập thấy vẻ mặt tiếc hận của Vương Khải, do dự một chút, cắn răng nói:
Nghe được đề nghị của tên cảnh sát mập, 2 mắt Vương Khải tỏa sáng, vừa muốn tỏ thái độ thì bên ngoài đã vang lên tiếng bước chân. Hắn liền đoán được cái gì, nở ra nụ cười khổ, nói:
“Két”
Cửa phòng mở ra. 6 tên hình cảnh đi vào, ánh mắt như đao nhìn về phía Diệp Phàm.
Thấy Diệp Phàm chẳng những không có ngồi trên ghế hùm, lại ngồi ở gần cửa sổ thì tên dẫn đầu liền tỏ ra nghiêm nghị,vẻ mặt cứng rắn chất vấn Vương Khải cùng tên cảnh sát mập.
Vương Khải cùng tên cảnh sát mập đứng dậy rồi cúi chào, Trương Lập là đội phó của đội hình cảnh, mặc dù không trực tiếp quản lý bọn hắn nhưng cũng là cấp trên của bọn hắn.
Trương Lập nghe vậy liền tức giận, hắn cũng giống như Lưu Bảo Quân đều có quan hệ khá tốt với Cẩu Chí Phong, cho nên khi hắn thấy người đánh cho con Cẩu Chí Phong trở nên tàn phế chẳng những không ngồi trên ghế hùm, hơn nữa lại giống như ngồi ở ngoài chợ thì liền tức giận.
Mặc dù lời Trương Lập nói rất khó nghe nhưng mà cả 2 người Vương Khải cũng không dám nói gì thậm chí ngay cả Lý Bân cũng im miệng.
Bởi vì... Bọn họ đều biết Trương Lập không phải là người dễ trêu vào.
Lúc nãy Diệp Phàm nghe Vương Khải nói ra tin tức kia thì có chút khó chịu, lúc này thấy Trương Lập vào phòng liền gọi mình là phạm nhân thì ánh mắt hắn tỏ ra lạnh lùng nhìn vào Trương Lập.
Trương Lập nghe vậy, ánh mắt âm u nhìn vào Diệp Phàm, giống như nhìn vào một con mồi:
Mày đã đánh Cẩu Vĩ trọng thương, đã vi phạm pháp luật, dựa theo luật thì hành động của mày chính là cố ý gây thương tích….
Hắn cố ý lái xe đụng tôi, không có đụng tôi thì cũng thôi đi, hơn nữa còn xuống xe nói năng lỗ mãng, lại muốn động thủ, tôi có thể đứng im để hắn muốn làm gì thì làm sao?
Diệp Phàm cắt ngang lời nói của Trương Lập, giọng nói trở nên lạnh lẽo.
Hắn có thể dựa theo lời của Sở Cơ mà tuân thủ luật pháp nhưng mà nếu có người ỷ thế hiếp người, hắn nhất định sẽ làm cho đối phương đời này hối hận vì đã đầu thai làm người.
------oOo------