Nguồn:
read.st
Giữa trưa, trong một biệt thự tại Cao Tường sơn trang.
Lúc này Tư Đồ Thần đang đứng ở trên ban công biệt thự số 1, nhìn biệt thự số 2, ánh mắt phức tạp.
Nơi đó từng là nơi ở của Tư Đồ Hạo Thiên.
Từ góc độ cảm tính mà nói thì mười mấy năm qua Tư Đồ Thần đã xem Tư Đồ Hạo Thiên giống như con trai ruột của mình, hắn cũng không muốn đoạn tuyệt quan hệ với Tư Đồ Hạo Thiên.
Nhưng lý tính nói cho hắn biết, Tư Đồ Hạo Thiên có thể làm ra chuyện Hàng Hồ như vậy ngày sau hắn cũng sẽ không có bảo vệ cho Tư Đồ Hạo Thiên, ngược lại hắn hoài nghi Tư Đồ Hạo Thiên vì tranh đoạt gia sản của hắn mà sẽ làm ra chuyện gì đó với Tư Đồ Nhược Thủy.
Đây là chuyện Tư Đồ Thần không muốn nhìn qua.
Đột nhiên, Phùng Tĩnh đi đến bên cạnh Tư Đồ Thần, khoát lên cánh tay cảu hắn, ôn nhu nói:
Xế chiều này các anh sẽ tổ chức hội nghị, em không có việc gì làm, muốn cùng Nhược Thủy đi dạo phó.
Làm sao đột nhiên lại muốn tìm Nhược Thủy.
Tư Đồ Thần quay đầu lại hỏi Phùng Tĩnh.
Phùng Tĩnh khe khẽ thở dài:
Tình cảm giữa Nhược Thủy và Hạo Thiên rất tốt, phát sinh chuyện như vậy, trong lòng nó cũng rất khó chịu, em muốn cùng nó đi giải khuây.
Ừh, em đi đi.
Sắc mặt Tư Đồ Thần phức tạp, gật đầu.
Phùng Tĩnh gật đầu một cái, thu tay lại, xoay ngưoif rời đi.
Trong nháy mắt, vẻ ôn nhu trên mặt nàng đã biến mất, thay vào đó là nụ cười lạnh như băng.
10' sau, Phùng Tĩnh lái chiếc Bentley rời đi, mà thân là cận vệ của Tư Đồ Thần, Phùng Tĩnh đi vào biệt thự số một, trước tiên hắn chào Tư Đồ Thần:
Anh Thần.
Bọn họ đều đủ rồi sao?
Tư Đồ Thần hỏi.
Phùng Tĩnh nói, không nhịn được mà cau mày:
Anh Thần, dường như em cảm thấy có gì đó không đúng?
Cái gì?
Anh nhìn đi, những hội nghị trước, bọn hắn đều đến trước 1 ngày, lần này trừ Lưu lão đại ra, những người khác cũng không có đến.
Phùng Tĩnh có chút nghi ngờ.
Tư Đồ Thần cười cười, cũng không suy nghĩ nhiều.
Không có lên tiếng, mặc dù lý trí nói cho Phí Tứ biết lời của Tư Đồ Thần rất đúng nhưng mà hắn có cảm giác không đúng nhưng cũng không biết không đúng ở chỗ nào.
Thấy Phí Tứ không nói lời nào, Tư Đồ Thần đột nhiên hỏi.
Phí Tứ nghe vậy, không nhịn được thở dài.
Tư Đồ Thần cười khổ một tiếng:
Sau khi biết chuyện ở Hàng Hồ ta cũng không thể nào tin tưởng nó, hơn nữa ta cũng sẽ không yên tâm đem giang sơn giao cho nó, mà trong lòng nó cũng sẽ tồn tại bóng ma, sẽ cảm thấy có thành kiến với ta, lưu lại chỉ làm cho mâu thuẫn trở nên sâu sắc thôi.
Anh Thần, có lời em biết anh sẽ không vui nhưng mà em cảm thấy lòng dạ của Tư Đồ Hạo Thiên quá sâu, hơn nữa lòng dạ độc ác.
Phí Tứ do dự một chút nói:
Tư Đồ Thần khẽ nhíu mày, trầm mặc không nói, hắn biết Phí Tứ nói rất đúng sự thật.
...
Biệt thự Đàn CUng, lúc này Tô Lưu Ly đang cùng Tư Đồ Nhược Thủy chời LMHT.
"Reng...Reng"
Đột nhiên điện thoại của Tư Đồ Nhược Thủy vang lên.
Nghe được tiếng chuông điện thoại, thấy được người gọi đến là Phùng Tĩnh, Tư Đồ Nhược Thủy liền nghe máy:
Dì Phùng.
Nhược Thủy, ba con nói con đang ở biệt thự Đàn Cung của Diệp Phàm đúng không?
Phùng Tĩnh ôn nhu hỏi.
Tư Đồ Nhược Thủy trước đáp sau hỏi.
Phùng Tĩnh nói láo giọng nói vẫn tỏ ra ôn nhu:
Con cứ ở đấy chờ dì, 1 tiếng sau dì đến.
Không cần đâu dì Phùng, tự con về là dược rồi.
Đồ Nhược Thủy cũng không hoài nghi lời của Phùng Tĩnh.
Có lẽ sớm đoán được Tư Đồ Nhược Thủy sẽ từ chối, Phùng Tĩnh lại nói:
Không sao, dì có chuyện làm ở bên ngoài, thuận đường đến đón luôn.
Vậy cũng được.
Cuối cùng Tư Đồ Nhược Thủy chấp nhận an bài của Phùng Tĩnh.
"Hô"
Phùng Tĩnh nghe vậy, âm thầm thở phàio sau đó cúp máy rồi gởi một tin nhắn cho Tư Đồ Nhược Thủy: Tndt đã đồng ý để em qua đón nó, 1 tiếng sau, em sẽ đến gặp nó.
Rất nhanh, Tư Đồ Hạo Thiên đã gởi tin nhắn: Đừng làm lão tạp mao kia phát hiện, khi nào gặp được Tư Đồ Nhược Thủy thì báo tin lại cho anh.
Được.
Phùng Tĩnh nhắn tin lại rồi cất điện thoại vào túi.
Cùng lúc đó, Tô Lưu Ly đi đến bên cạnh Tư Đồ Nhược Thủy hỏi.
Tư Đồ Nhược Thủy trả lời.
Tô Lưu Ly hỏi.
Tư Đồ Nhược Thủy lắc đầu.
Tô Lưu Ly nghe vậy, không có nói cái gì nữa.
------oOo------