Nguồn:
read.st
3 ngày sau đó, biết được Tư Đồ Thần đi Nam Tô, một mình Phùng Tĩnh lái xe đến biệt thự tại khu nhà giàu TĨnh An.
Trong bóng đêm, Phùng Tĩnh dừng xe trước cửa, sau đó bước xuống xe, nhìn quanh chung quanh, xác định không có ai theo dõi, nàng mới đi vào bên trong biệt thự.
Trong phòng ngủ tại lầu 2 của căn biệt thư, Tư Đồ Hạo Thiên thấy một màn như vậy, sắc mặt âm trầm bất định, sau đó lấy con dao găm bên hông ra, bước xuống phòng khác.
1' sau, Phùng Tĩnh bước vào bên trong nhà, thuận tay đóng cửa lại. Đi vào bên trong nhà, Phùng Tĩnh muốn mở đèn lên, chợt cảm nhận có một cái gì đó gác lên cổ nàng, tản ra hơi thở lạnh lẽo làm nàng hét lên.
Tư Đồ Hạo Thiên mở miệng, giọng nói lạnh lùng.
Anh..
Cô tới đây làm gì? Chẳng lẽ muốn giúp lão tạp mạo Tư Đồ Thần kia bắt ta sao?
Phùng Tĩnh cố gắng nói cái gì, kết quả bị Tư Đồ Hạo Thiên lạnh lùng cắt ngang.
Phùng Tĩnh vội vàng phủ nhận, nói:
Hạo Thiên, anh biết là em yêu anh nhiều biết bao không, làm sao em có thể làm như vậy?
Yêu ta?
Tư Đồ Hạo Thiên giận quá thành cười nói:
Cô còn có mặt mũi nói yêu ta sao? Cô yêu ta, hay là âm thầm trợ giúp người ngoài, làm cho ta giống như một con chó nhà có tang cút ra khỏi Đông Hải bang?
Hạo Thiên, em không cố ý mà, lúc ấy em chỉ nói theo lời của Tư Đồ Thần, lại không nghĩ tới....
Phùng Tĩnh nghẹn ngào nói, nước mắt chảy xuống:
Nghe được lời nói chân thành của Phùng Tĩnh, cảm nhận được tình yêu và sự hối hận nàng giành cho mình, Tư Đồ Hạo Thiên đoán Phùng Tĩnh không phải là giúp Tư Đồ Thần đến bắt mình, cho nên thả Phùng Tĩnh ra, rồi xoay người đi về ghế salon.
Phùng Tĩnh hô to một tiếng rồi đuổi theo, ôm lấy lưng của Tư Đồ Thần.
Cảm nhận được thân thể mềm mại mà quen thuộc của Phùng Tĩnh, Tư Đồ Hạo Thiên nở nụ cười tự giễu. Hắn biết khi hắn bị đuổi ra khỏi Đông Hải bang, Tiểu Cửu đã bị Tư Đồ Thần xử tủ, mà những con chó bên cạnh hắn đã trở mặt với hắn, nói thẳng nếu hắn không cút ra khỏi Đông Hải, thì hắn chỉ có một con đường chết.
Điều này làm hắn vô cùng hận Tư Đồ Thần và Diệp Phàm.
Phùng Tĩnh ôm chặc Tư Đồ Hạo Thiên, nhẹ giọng nói:
Tư Đồ Thần đi Nam Tô rồi.
Hắn đi Nam Tô làm gì?
Theo bản năng Tư Đồ Hạo Thiên hỏi.
Phùng Tĩnh nói.
Nghe vậy, Tư Đồ Hạo Thiên cười to, cười có chút thê lương, ngoài ra còn mang theo vài phần âm trầm:
Ngay cả chuyện quan trọng như vậy mà ta cũng không nghĩ ra. Oh, cũng đúng, hiện giờ ta đã không phả là người của Đông Hải bang rồi.
Hạo Thiên, chúng ta đi thôi, rời khỏi Đông Hải đi.
Cả khuôn mặt Phùng Tĩnh dán chặt vào lưng Tư Đồ Hạo Thiên, ôn nhu nói.
Tư Đồ Hạo Thiên hận nghiến răng nghiến lợi:
Vô luận là đi nơi nào, ta cũng chỉ có một con đường chết.
Xin lỗi, cũng là em hạu anh.
Phùng Tĩnh cảm thấy đau lòng, sau đó đi đến trước mặt Tư Đồ Hạo Thiên.
Tư Đồ Hạo Thiên có chút phiền não, ngồi trên ghế salon, hút thuốc.
Phùng Tĩnh nghe vậy, trong lòng vừa động, biết điều ngồi ở trước người Tư Đồ Hạo Thiên, sau đó nắm lấy dây nịt của Tư Đồ Hạo Thiên.
Nhìn bộ dạng mê hồn của Phùng Tĩnh, Đồ Hạo Thiên chỉ cảm thấy bụng một trận nóng rang. Không có lên tiếng, dường như chấp nhận đề nghị của Phùng Tĩnh.
Mắt thấy Tư Đồ Hạo Thiên không phản đối, trong lòng Phùng Tĩnh vui mừng, vội mở dây nịt của thdt ra, nhẹ nhàng kéo quần của Tư Đồ Hạo Thiên xuống, đầu ngón tay cầm vào tờ trym của thdt, nhẹ nhàng mà vuốt ve, sau đó thân thể nghiêng về phía trước, đôi môi hồng từ từ mở ra.
Cảm nhận được tờ trym truyền đến ướt át, mềm mại. Tư Đồ Hạo Thiên thoải mái mà hai mắt nhắm lại, tận tình hưởng thụ lấy.
Mười mấy phút sau, Tư Đồ Hạo Thiên chợt mở 2 mắt ra, đứng lên, nắm lấy tóc Phùng Tĩnh, ghì đầu nàng sát vào tờ trym của mình.
"Bành bạch —— "
Sau đó, không đợi Tư Đồ Hạo Thiên phát tiết, một tiếng vỗ tay chợt vang lên.
Đột nhiên xuất hiện tiếng vỗ tay, điều này đã làm cho Tư Đồ Hạo Thiên biến sắc, đột tác hơi dừng lại, theo bản năng đưa mắt nhìn về phía phát ra tiếng vỗ tay.
Cùng lúc đó, Phùng Tĩnh cũng nhìn thấy đạo thân ảnh mơ hồ kia, trên mặt lộ ra vẻ sợ hãi, trực tiếp mà ngất đi.
Mà tờ trym của Tư Đồ Hạo Thiên cũng teo nhỏ lại, cổ họng ngọa nguậy, cố gắng nói gì, lại phát hiện đầu óc trống rỗng.
Đang khi nói chuyện, chủ nhân của giọng nói từ từ đi về phía Tư Đồ Hạo Thiên.
Tư Đồ Hạo Thiên tràn đầy khẩn trương hỏi.
Người tới đáp một nẻo, giọng nói nhìn như hời hợt, lại tràn đầy ý uy hiếp.
Có lẽ biết mình chỉ có một con đường chết, nghe được lời uy hiếp kia, Tư Đồ Hạo Thiên chẳng chẳng những không có cảm thấy sợ hãi, ngược lại hắn nở ra nụ cười khinh thường:
Hả?
Nghe được Tư Đồ Hạo Thiên nói thế, người kia không khỏi ngẩn ra, sau đó như có suy nghĩ mà nhìn Tư Đồ Hạo Thiên:
Tư Đồ Thần dưỡng dục ngươingươi mười mấy năm, thậm chí còn tính toán giang sơn truyền cho ngươi, ngươi tự cho là thông minh bị hắn đuổi ra Đông Hải bang, hôm nay lại hận hắn như thế, không cảm thấy là quá máu lạnh sao?
Máu lạnh?
Tư Đồ Hạo Thiên lạnh lùng nở nụ cười:
Lần này, người kia không có lên tiếng, dường như đang phán đoán tính chân thật lời nói của Tư Đồ Hạo Thiên.
Mắt thấy người kia không nói lời nào, vẻ mặt Tư Đồ Hạo Thiên tỏ ra giễu cợt.
Người kia đột nhiên cười, hắn đi thẳng vào vấn đề.
Đồ Hạo Thiên nghe vậy, đầu tiên là ngẩn ra, sau đó giống như là nhìn xem quái vật:
Ngươi...Ngươi nói để cho ta thay thế vị trí của Tư Đồ Thần?
Không những thế, ta còn có thể làm cho người trở thành cường giả Bán Bộ Tiên Thiên.
Vẻ mặt người kia ngạo nghễ mà nói.
Tư Đồ Hạo Thiên bị dọa
------oOo------