Nguồn:
read.st
Trong đêm Lý Thế Dân nghe được tin vui lập tức ngự thuyền đến ngay. Sáng sớm hôm đó Lý Thế Dân và Hiệt Lợi ở giữa doanh địa hai bên, trên bờ Vị Thủy cử hành lễ giết bạch mã để kết minh, hòa ước chính thức có hiệu lực.
Các tướng sĩ Đại Đường đều vui mừng như điên cuồng, không khí sôi nổi cuồng nhiệt. Lý Thế Dân để biểu hiện thành ý đã ra lệnh rút quân khỏi thành Vũ Công, hành động do Ma Thường, Tuyên Vĩnh, nguyên là tướng lĩnh của Thiếu Soái quân tiến hành. Đi theo còn có Ôn Ngạn Bác để đến doanh địa của Kim Lang quân tiếp xúc với người của Hiệt Lợi, sắp xếp việc quay về phương bắc của Kim Lang quân và tiếp nhận tặng phẩm của Đại Đường.
Khi mọi việc đã định, Lý Thế Dân nói:
Chúng nhân dừng ngựa trên một ngọn đồi bên ngoài thành Vũ Công ngắm nhìn từng đội từng đội cờ xí liên miên không dứt rút khỏi tiền tuyến, sĩ khí ngất trời không khỏi cảm thấy an ủi.
Uất Trì Kính Đức, Trưởng Tôn Vô Kỵ, Đoạn Chí Huyền, Lý Thần Thông, Phong Đức Di, Bạt Dã Cương, Tống Pháp Lượng, Hư Hành Chi, Đỗ Như Hối, Phòng Huyền Linh, Lý Thế Tích cùng toàn bộ văn võ đại thần hai mươi mấy người hộ tống Lý Thế Dân, Khấu Trọng, Từ Tử Lăng ba người, ai ai cũng mặt mày tươi rói, vì có thể bức lùi được Kim Lang quân mà vui mừng khôn xiết, lại càng thấy rõ hòa bình thống nhất đã nằm trong tầm tay.
Huyền giáp tinh binh khôi giáp sáng ngời, thủ hộ bốn phía, quân kỳ giơ cao bay phất phới trong gió, hiển thị khí thế như mặt trời chính ngọ của quân Đại Đường, từ nay đã là bá chủ một phương, thiên hạ không ai dám đối đầu nữa.
Đoạn Chí Huyền vừa đến thành Vũ Công lúc này hướng về phía Khấu Trọng nói:
Lý Thế Dân cười nói:
Từ Tử Lăng đánh mắt cho Khấu Trọng. Khấu Trọng một tay khẽ vuốt Vô Danh đang đậu trên vai, cười nói:
Lý Thế Dân khổ não nói:
Từ Tử Lăng mỉm cười ngắt lời y:
Các tướng đứng sau đều không nhịn được cười, đều cảm nhận được một cách sâu sắc tình nghĩa sâu đậm của ba người tuyệt không vì Lý Thế Dân trở thành cửu ngũ chí tôn mà giảm đi chút nào.
Lý Thế Dân cười khổ:
Khấu Trọng cười ha hả:
Hai người tâm ý tương thông, đồng thanh cáo lui. Cả hai cất tiếng cười rộ, quất ngựa chạy xuống đồi, Lý Thế Dân không còn cách nào, chỉ đành nhìn theo bóng hai người nhanh chóng phi về phía Vị Thủy. Hai gã mắt nhìn các chiến sĩ đồng thanh hô lớn, tiếng hô vang vọng trong thành Vũ Công, lan ra cả thảo nguyên. Vô Danh từ trên vai Khấu Trọng vỗ cánh bay lên, bay trước hướng về phía Vị Thủy.
o0o
Hai gã ven theo bờ bắc sông Vị Thủy mặc sức phi mau, chạy về phía chiếc cầu bắc ngang Vị Thủy, chạy tới mười mấy dặm mới cho ngựa chậm lại, cả hai đều cảm thấy thống khoái, cảm giác được cái vui “Vô quan nhất thân khinh” (không có quan chức toàn thân nhẹ nhàng).
Khấu Trọng và Từ Tử Lăng cưỡi ngựa sát nhau, mắt nhìn về phía sông Vị Thủy đang cuồn cuộn chảy về phía đông than:
Trong lòng Từ Tử Lăng đang nghĩ đến Sư Phi Huyên, thuận miệng hỏi:
Khấu Trọng nói:
Từ Tử Lăng gật đầu:
Khấu Trọng trầm ngâm nói:
Từ Tử Lăng cười nói:
Khấu Trọng cười ha hả:
Từ Tử Lăng mỉm cười:
Khấu Trọng trách:
Từ Tử Lăng cười khổ:
Khấu Trọng ngắt lời gã:
Khấu Trọng ngửa mặt cười dài, Từ Tử Lăng cười khổ, trong tiếng cười hai gã thúc ngựa tăng tốc, trời đất vùn vụt trôi qua, hai gã dọc theo Vị Thủy phi nhanh đến Trường An.
o0o
Khấu Trọng về đến Hưng Khánh cung, bỏ mặt nạ thần y xấu xí ra cưỡi ngựa nhập cung. Vệ binh vui vui vẻ vẻ chạy ra đón, lớn tiếng chào Thiếu Soái.
Gã xuống ngựa thị vệ tranh nhau hầu hạ gã, chỉ sợ không đủ chu đáo. Khấu Trọng khoác lấy cổ ngựa vừa vỗ nhẹ vừa cười nói:
Bọn thị vệ biết gã tính cách dễ gần, không hề phân biệt tôn ti nên yên tâm cất tiếng cười lớn.
Khấu Trọng nhìn lên trời, Vô Danh đang lượn vòng trên Hoa Ngạc Lâu, gã ngạc nhiên nói:
Vệ sĩ đáp:
Khấu Trọng vỗ trán:
Một vệ sĩ khác nói:
Khấu Trọng ngạc nhiên cười khổ, đại lộ Chu Tước hiện giờ cây kim cũng khó lọt qua, ta e rằng phải leo lên nóc nhà mà đi thì mới được.
Vệ sĩ cung kính nói:
Khấu Trọng ngạc nhiên:
Vệ sĩ nhỏ giọng nói:
Tiếng xe vang lên, một chiếc xe ngựa được gần ba mươi cấm vệ quân tiền hô hậu ủng từ cửa cung tiến lại.
Khấu Trọng cúi về phía trước nói:
Rèm xe được vén lên, hiện ra gương mặt như hoa như ngọc của Trầm Lạc Nhạn và Tống Ngọc Trí.
Tống Ngọc Trí vui mừng nói:
Trầm Lạc Nhạn ngồi bên cạnh huých nàng một cái yêu kiều cười nói:
Đoạn hướng về phía Khấu Trọng nói:
Khấu Trọng đã sớm mở cửa xe ân cần đỡ Tống Ngọc Trí xuống, sau đó mới đưa tay vẫy chào Trầm Lạc Nhạn. Nhìn xe ngựa khuất bóng ngoài cửa cung, Khấu Trọng nắm lấy bàn tay Tống Ngọc Trí, cảm giác hạnh phúc ấm áp lan khắp toàn thân, gã nhẹ giọng nói:
Gương mặt tươi cười của Tống Ngọc Trí đỏ ửng, khẽ gật đầu, nàng nhẹ nhàng nói:
o0o
Từ Tử Lăng nhẹ nhàng nâng tấm màn chia cách phong ngủ và phòng khách, vô cùng cẩn trọng bước đến cạnh giường. Tư thái nằm ngủ như hoa hải đường mùa xuân của Thạch Thanh Tuyền hiện rõ trong mắt gã, gương mặt còn ngấn lệ đẹp đến nỗi khiến người mê say. Hai tay nàng vẫn ôm cứng linh vị của mẹ, đột nhiên khóe miệng hiện lên nét cười nói mớ:
Nàng khẽ xoay người, nhưng vẫn không tỉnh lại.
Từ Tử Lăng tâm thần đều say, chăm chú nhìn mỗi biến hóa nhỏ nhất trên mặt nàng, nhớ đến lúc nàng thổ lộ tâm tình ở nơi tiểu cốc, cảm giác như điện giật xúc động lòng người. Tình ái là gì? Gã không hề có một đáp án rõ ràng. Gã chỉ biết ái tình phát sinh tựa như băng tuyết, đến vô cùng đột ngột, không phải sức người có thể cản được.
Đột nhiên gã phát giác mình đang ôm nàng vào lòng.
Thạch Thanh Tuyền giật mình tỉnh lại, nồng nhiệt ôm lại gã.
Từ Tử Lăng ghé sát tai nàng, thoải mái nói:
o0o
Khấu Trọng và Tống Ngọc Trí tay trong tay thả bộ dọc theo Long trì, bên ngoài cung thi thoảng lại vang lên tiếng pháo tựa như nhắc nhở bọn họ những ngày hạnh phúc đã trở thành sự thật trước mắt.
Khấu Trọng mỉm cười:
Tống Ngọc Trí liếc gã một cái nói:
Khấu Trọng thầm giật mình, xấu hổ nói:
Tống Ngọc Trí mặt mày vui vẻ nói:
Khấu Trọng ngẩn ra:
Nét mặt thanh tú của Tống Ngọc Trí như đang nhớ lại chuyện xưa, chầm chậm nói:
Khấu Trọng tiếp lời:
Tống Ngọc Trí giận nói:
Khấu Trọng lập tức khuất phục, cười hề hề:
Tống Ngọc Trí vui vẻ nói:
Khấu Trọng mừng rỡ:
Tống Ngọc Trí liếc gã một cái:
Khấu Trọng vui mừng nói:
o0o
Đột nhiên từ phía đại lộ Chu Tước truyền đến tiếng reo hò hoan hô kinh thiên động địa, Đại Đường thiên tử Lý Thế Dân khải hoàn trở về rốt cuộc đã vào thành.
Khấu Trọng vội vã lên lầu, vừa rồi gã ở ngoài cửa gặp được Từ Tử Lăng, biết rằng Thạch Thanh Tuyền đã đến liền bảo Từ Tử Lăng thay gã trò chuyện với Trí Trí còn mình thì một bước hai bậc chạy vội lên lầu để nhìn cho sướng mắt.
Thạch Thanh Tuyền đứng tựa và cửa sổ phía bắc, lặng yên nhìn cảnh pháo hoa bắn đầy trời trên hoàng thành. Cảnh pháo hoa rực rỡ khiến cho cung Thái Cực ở phía sau càng hùng vĩ đẹp mắt hơn, uy nghiêm nhưng đầy sinh khí và rộn rã. Tám tòa tháp pháo nằm cao cao trên quảng trường Hoành Quán ở ngoài cửa Thừa Thiên được đốt lên đùng đoàng, cùng với tiếng pháo là khói lửa bốc thẳng lên trời hòa với tiếng reo hò hoan hô của quân dân toàn thành.
Khấu Trọng nhìn bóng lưng ưu mỹ và tư thái yêu kiều của Thạch Thanh Tuyền cứ ngỡ là người trời, trong lòng mừng cho Từ Tử Lăng. Gã đứng phía sau nàng vái chào thật thấp nói:
Thạch Thanh Tuyền bật cười khúc khích, không quay người lại nhẹ giọng:
Khấu Trọng thầm nghĩ thì ra Thạch Thanh Tuyền lại thân thiết dễ gần như vậy, liền cười hề hề nói:
Thạch Thanh Tuyền nói tự nhiên như không:
Khấu Trọng trầm ngâm nói:
Thạch Thanh Tuyền uyển chuyển xoay người lại, vui vẻ cười nói:
Hai mắt Khấu Trọng sáng lên, kịch chấn nói:
o0o
Vải gấm đỏ được kéo xuống, tấm chiêu bài khắc bốn chữ vàng “Trinh Quán tiền trang” được mọi người mong đợi đã được đưa ra. Dưới ánh mặt trời sáng lạng , tấm biển lấp lánh rực rỡ khiến người khó mà không nhìn, lại càng thể hiện rõ quy cách to lớn của tổng tiền trang hai tầng khí thế bàng bạc.
Tiểu Lăng Trọng và Tiểu Hạc Nhi phụ trách châm pháo, hai tòa tháp pháo được đặt ở hai bên bên ngoài viện. Tiếng pháo lập tức đùng đoàng vang lên cùng với ánh lửa huy hoàng bắn thẳng lên trời, quần chúng đứng bên ngoài xem náo nhiệt cùng hoan hô, không khí vô cùng náo nhiệt.
Văn võ đại thần trong thành Trường An, các phú thương những nhân vật có mặt mũi đều đến, cùng với các tướng lĩnh nguyên thuộc Thiếu Soái quân, Tống gia quân và Giang Hoài quân. Đại điển khai trương của tiền trang Trinh Quán trước nay chưa từng có, một nửa đại lộ Chu Tước xếp đầy xe ngựa do cấm vệ quân duy trì trật tự, mọi việc đều được tiến hành rất thuận lợi.
Pháo đã đốt xong, trong tiếng reo hò từ khắp nơi, Lý Thế Dân chủ trì nghi thức bước lên đài phát biểu trước tân khách đứng đầy ngoài sân và cả bên ngoài cửa viện.
Khấu Trọng, Từ Tử Lăng, Tống Lỗ, Bạt Phong Hàn, Hầu Hi Bạch, Tuyên Vĩnh, Tra Kiệt, Bốc Thiên Chí, Lý Tịnh, Trần Lão Mưu, Hư Hành Chi cùng tập trung ở góc đông bắc ngoại viện, các nữ quyến thì sợ người đông, tránh vào phía sau uống trà trò chuyện, Tiểu Hạc Nhi thì dẫn tiểu Lăng Trọng ra hậu viện chơi đùa.
Lúc đầu bọn Khấu Trọng nghe Lý Thế Dân nói chỉ là những lời chúc mừng thông thường đối với tiền trang nên không lưu ý lắm, còn ghé đầu nhỏ giọng nói chuyện riêng.
Tiếp đó thiên tử Đại Đường Lý Thế Dân chợt thay đổi cách nói:
Những lời này nói rất khẳng khái hiên ngang, từng câu từng chữ đều rõ ràng khiến Khấu Trọng Từ Tử Lăng không khỏi chú ý lắng nghe.
Lý Thế Dân lại nói:
Toàn trường đều yên ắng đến mức tiếng kim rơi cũng nghe được. Quần chúng tụ tập trên đường cũng bị không khí trong viện cảm nhiễm, lại càng muốn nghe được những lời Lý Thế Dân nói nên đều yên tĩnh hẳn.
Lý Thế Dân lộ ra nét mặt tươi cười đầy tự tin, mỉm cười nói:
Từ Tử Lăng và Khấu Trọng nhìn Lý Thế Dân ở trên đài, mỗi cử chỉ động tác, mỗi một lời nói đều tràn đầy sức thu hút của một vị hoàng đế thống lĩnh thiên hạ, trong lòng nổi lên một cảm giác an ủi và xao động.
Lý Thế Dân giơ tay nói:
Mọi người không cần biết diễn thuyết đã hết chưa đã reo hò ầm ỹ, tiếng hô “Hoàng thượng vạn tuế” vang rền trong ngoài viện.
Khấu Trọng đưa tay nắm lấy tay Từ Tử Lăng, trong lòng cả hai đều biết Lý Thế Dân mượn cơ hội này, nêu ra lời diễn thuyết quan trọng nhất sau khi đăng vị, cũng là quốc sách trị vì thiên hạ, chính là nói cho bọn họ nghe, thể hiện lòng cảm kích đối với bọn họ.
Khi Lý Thế Dân bước trên con đường thắng lợi, thông qua Huyền Vũ môn đăng ngôi hoàng đế, trở thành cửu ngũ chí tôn trong thiên hạ, như rồng bay trên trời, thời kỳ thái bình thịnh thế trước nay chưa từng có đã bắt đầu. Trong thiên hạ không còn gì có thể cản được dòng thác khao khát hòa bình sau cơn đại loạn của nhân dân. Còn bọn họ thì có thể thoát khỏi mọi phân tranh thù địch trên thế gian, hưởng thụ hạnh phúc mà sinh mệnh đã ban cho họ.
o0o
Sau khi Khấu Trọng và Từ Tử Lăng rời khỏi Trường An Lý Thế Dân lập tức triển khai toàn diện hành động quân sự thống nhất thiên hạ. Mục tiêu đầu tiên là tiêu diệt Tiêu Tiễn chiếm cư ở bình nguyên Giang Hoài. Theo đúng như kế hoạch ban đầu tập kết đội thuyền ở Ba Thục, do Lý Thanh đốc sư thuận dòng xuôi về phía đông phá quân Lương thế như chẻ tre, tiến tới vây Ba Lăng. Tiêu Tiễn cầu viện Lâm Sĩ Hoành nhưng hắn lại bị đại tướng dưới cờ của Tống gia là Vương Trọng Tuyên, Trần Trí Phật và Âu Dương Thiến kềm chân, không cách gì chi viện được. Tiêu Tiễn khốn thủ cô thành, bị bức phải đầu hàng. Nhà Lương mất.
Tiêu Tiễn bại, Lâm Sĩ Hoành lại càng không chống nổi một đòn, bị uy thế như gió mạnh quét lá của Đại Đường nhanh chóng bình định. Phương nam đã định Lý Thế Dân chuyển sang khai đao với những chướng ngại khác của việc thống nhất như Lương Sư Đô. Trước tiên dùng khinh kỵ đánh phá các nông trại của Sóc Phương khiến địch nhân không đủ lương thực, quân dân ly tâm. Trinh Quán năm thứ hai, do Sài Thiệu làm chủ soái chia binh vây bắt Lương Sư Đô. Hiệt Lợi muốn đến chi viện nhưng gặp phải tuyết lớn, đại quân Hiệt Lợi bị cản trở, dê ngựa bị lạnh chết vô số chỉ đành có lòng mà không có sức ngồi nhìn Sài Thiệu tấn công Sóc Phương. Lương Sư Đô đại bại chiến tử. Đại nghiệp thống nhất đại công cáo thành.
Tháng mười một Trinh Quán năm thứ ba, kỳ hạn ba năm đã hết. Hiệt Lợi tiên phát chế nhân, tiến về phía tây xâm lược, tấn công các châu quận Hà Tây, bị quân Đường phản kích, đánh mãi không dứt.
Lý Thế Dân hiểu được không thể hòa hoãn với Hiệt Lợi được nữa, nhân cơ hội Hiệt Lợi đang tập trung vào Hà Tây phái Lý Tịnh, Sài Thiệu, Lý Đạo Tông, Tiết Vạn Triệt và Lý Tích năm đại tướng xuất binh hơn mười vạn, chia thành năm đường tập kích tới tận sào huyệt của Hiệt Lợi ở Tương Thành.
Tháng giêng Trinh Quán năm thứ tư, Lý Tịnh lĩnh ba ngàn tinh kỵ mặc giáp nhẹ xuất phát từ Mã Ấp, vòng qua Định Tương cho đến Ác Dương Lĩnh ở phía bắc địch quân, chặn hậu lộ của địch nhân. Tiếp đó ung dung tập kích Định Tương vào ban đêm, một trận phá địch. Hiệt Lợi thua chạy đến Bạch Đạo, bị Lý Tích chặn đánh giữa đường, thương vong thảm trọng. Hiệt Lợi rút đến Thiết Sơn giả vờ cầu hòa bị Lý Tích tương kế tựu kế đuổi cùng giết tận. Hiệt Lợi bị bắt, mối họa nhiều năm của Trung thổ đã được giải trừ triệt để.
Chiến dịch này uy chấn Tái ngoại, rửa sạch tiếng xấu Trung thổ quân uy không tốt từ sau khi nhà Hán mất tới giờ. Các thủ lĩnh của các dân tộc xin tôn Thái Tông làm Thiên Khả Hãn. Lý Thế Dân thuận theo ý của họ, xưng là Thiên Khả Hãn.
Lý Thế Dân trong vòng bốn năm ngắn ngủi đã hoàn thành đại nghiệp an định bên trong dẹp loạn bên ngoài. Bên trong thì chăm lo việc nước, theo phương châm đã hứa với Khấu Trọng và Từ Tử Lăng mà làm. Trong vòng bốn năm, thiên hạ đại trị.
Đầu thời kỳ Trinh Quan, chỉ có chưa đến ba trăm vạn hộ, một tấm lụa một đấu gạo. Đến năm thứ tư một đấu gạo khoảng bốn năm tiền, cửa không cần đóng, trâu ngựa thả ngoài đồng, người đi mấy chục dặm không cần đem theo lương thực, người vật đều đông đúc. Tứ di hàng phục đến một trăm hai mươi vạn người. Kẻ tử tội chỉ có hai mươi chín người, hiệu xưng thái bình.
Đối ngoại võ công hiển hách, đức phục tứ di, đối nội cai trị nghiêm minh, dân sinh giàu có là cảnh thái bình thịnh thế hiếm có xưa nay.
(Hết hồi 799)
------oOo------