Nguồn:
read.st
Đi về hướng Đông Nam được hơn hai mươi ngày, đôi huynh đệ đồng cam cộng khổ Khấu Trọng và Từ Tử Lăng đến được Dư Hàng, một quận lớn bên sát bờ biển.
Sau khi ăn lưng lửng bụng, Khấu Trọng mới nói:
Từ Tử Lăng thở dài than:
Sau đó gã lại thở dài nói tiếp:
Hai mắt Khấu Trọng chợt sáng lên:
Từ Tử Lăng hớn hở hỏi:
Khấu Trọng vỗ ngực nói:
Từ Tử Lăng ngạc nhiên nói:
Khấu Trọng đưa mắt liếc nhìn về phía một chiếc bàn phía tả, thấp giọng nói:
Từ Tử Lăng đang lo âu phiền muộn, đến nhìn cũng chẳng thèm nhìn, chỉ thúc giục:
Khấu Trọng mỉm cười, đắc ý chỉ tay vào đầu mình nói:
Sau khi thanh toán, hai gã rời khỏi tửu lầu, hỏi đường đến nơi bán muối, rồi lập tức lên đường.
Từ Tử Lăng vẫn lo lắng nói:
Khấu Trọng bật cười ha hả nói:
Hai gã đi được nửa thời thần thì đến được một bến cảng ngoài thành, chỉ thấy biển cả mênh mông, trải dài như vô hạn trước mắt.
Cả hai lần đầu tiên nhìn thấy biển lớn, há miệng trợn mắt, ngạc nhiên vô cùng.
Khấu Trọng thở hắt ra một hơi nói:
Bằng vào thủ đoạn của chúng ta, biết đâu lại có thể trở thành một vị hoàng đế, nạp một lúc mười vị quý phi, lúc ấy có phải là vui chết đi được hay không?
Từ Tử Lăng phóng tầm mắt nhìn ra xa, chỉ thấy thuyền lớn thuyền nhỏ nhiều vô số kể, cột buồm san sát như rừng, hàng ngàn trạo phu đang gồng mình vận chuyển hàng hóa lên xuống, thương nhân lữ khách đi lại liên miên bất tuyệt, khung cảnh thập phần nhiệt náo và bận rộn.
Đoạn gã đưa mắt nhìn Khấu Trọng đang mê mẩn trước cảnh tượng trên bến tàu, nói:
Hai gã chen vào dòng người như nước, không chỉ gặp được các nhân vật giang hồ mà còn thấy cả công sai trà trộn bên trong.
Hai gã không biết nơi đây đã có bảng vàng truy nã hai gã hay chưa, nên nhìn thấy công sai liền len lén tránh mặt.
Một lát sau thì hai gã tìm đến được con phố bán muối sầm uất nhất, hơn mười gian tiệm lớn xếp dọc theo con đường sát bờ biển, sau lưng các tiệm là bến cảng, thuyền bè san sát chở muối lên xuống.
Cả mười gian tiệm đều chật cứng người, bên trong các bao muối chất cao như núi, rẻ đến nỗi bán mà như cho không, thậm chí chẳng cần tiền cũng có thể vào lấy một bao nửa bao vác đi.
Hai gã thấy "trận thế" ác liệt như vậy, bất giác cảm thấy hơi run. Sau một hồi tranh luận, cuối cùng Từ Tử Lăng bị đẩy lên "đánh trận đầu". Sau một hồi vất vả, gã mới chen vào trước mặt một vị tiên sinh cầm bàn toán đứng sau bàn tính tiền.
Từ Tử Lăng ho khan mấy tiếng rồi hỏi:
Lão tiên sinh không thèm ngẩng đầu lên, lạnh lùng nói:
Từ Tử Lăng á khẩu không nói tiếng nào, Khấu Trọng liền từ phía sau chen lên gọi:
Lão tiên sinh tựa như không hề biết đến sự tồn tại của hai gã, toàn thần chú ý vào chiếc bàn toán trên tay.
Một gã đại hán đứng dựa vào bàn tính tiền, lạnh lùng nhìn hai gã hỏi:
Từ Tử Lăng gật đầu nói:
Vị lão tiên sinh kia liền húng hắng nói:
Lão Lưu nháy mắt với hai gã một cái rồi chen ra bên ngoài. Ra đến ngoài phố, mới nhìn kỹ hai gã một lượt rồi nói với vẻ hơi châm chọc:
Khấu Trọng và Từ Tử Lăng từ nhỏ đã trưởng thành nơi đầu đường xó chợ, lẽ nào không biết mình gặp phải hạng người nào? Hai gã chỉ lắc đầu, chực bỏ đi.
Lão Lưu liền đổi sắc mặt, bước lên chặn đường lại, gằn giọng nói:
"Bình!".
Khấu Trọng đánh luôn một quyền vào giữa bụng hắn.
Lão Lưu lập tức cong người xuống như một con tôm, tiếp đó ôm bụng quỳ gục xuống đất, sau đó thì cả người ngã lăn ra, ngay cả rên la cũng không thành tiếng nữa.
Những người đứng gần đều lần lượt tránh ra xa.
Từ Tử Lăng nhìn nắm tay Khấu Trọng, thở hắt ra một hơi hỏi:
Khấu Trọng cũng ngây người nhìn nắm tay của mình, ngạc nhiên nói:
Từ Tử Lăng thấy ít nhất cũng có hơn một trăm cặp mắt đang nhìn vào bọn gã, mà lão Lưu đang nằm dưới đất sinh tử còn chưa rõ, vội kéo tay Khấu Trọng chen vào đám người tự động tránh ra nhường đường.
Hai gã đang định đến một cửa tiệm khác tìm vận may thì chợt nghe sau lưng có người gọi:
Hai gã biết phiền phức đã đến, đành quay đầu lại.
Chỉ thấy ba gã thanh y đại hán đang bước tới theo hình chữ phẩm, hán tử đi đầu niên kỷ ước chừng ba mươi, tướng mạo thô hào, thần thái động tác đều lộ ra vẻ đã quen hoành hành bá đạo.
Có điều lúc này trên mặt y lại nở một nụ cười rất tươi, ôm quyền nói:
Chi bằng chúng ta tìm một nơi nào đó để lão ca này làm trọn cái nghĩa chủ nhà có được không?
Hai gã nghe vậy đều cảm thấy rất có thể diện, nhưng cũng đều biết rằng nếu dây dưa với người trong Hắc Đạo, sau này tất sẽ chẳng tốt đẹp gì.
Từ Tử Lăng lắc đầu đáp:
Đàm Dũng bước lên một bước nói:
Hai gã nghe mà tim như trùng xuống, Đại kế phát tài lẽ nào lại như mỹ mộng thành không?
Đàm Dũng cười cười nói:
Khấu Trọng và Từ Tử Lăng đưa mắt nhìn nhau, rồi cùng đi theo gã đến một quán nhỏ gần đó Đàm Dũng giới thiệu cho hai gã hai tên thủ hại theo bên mình, một người tên Tạ Phong, một người tên Trần Quý, sau đó mới chậm rãi hỏi xuất thân lai lịch của hai gã.
Y hỏi câu nào, Khấu Trọng liền nhất nhất đáp câu ấy, đương nhiên là thuận miệng mà sáng tạo ra, hoàn toàn không phải sự thật. Nếu luận võ công, gã e rằng còn chưa xứng gọi là võ lâm cao thủ, song nếu luận nói dối thì ngay cả võ lâm cao thủ như Đỗ Phục Uy cũng đã từng bị gã gạt qua, tên Đàm Dũng này là hạng người nào? Ngờ nghệch tin rằng hai gã là huynh đệ, tên gọi Phó Trọng và Phó Lăng, võ công đều là gia truyền, hiện giờ đang là hai tên tiểu lưu manh không sợ trời đất, đi khắp nơi tìm cơ hội phát tài.
Đàm Dũng vừa ý hỏi tiếp:
Từ Tử Lăng vỗ ngực nói:
Đàm Dũng hoài nghi nói:
Khấu Trọng kiêu ngạo đáp:
Đàm Dũng bật cười ha hả nói:
Đối với tác phong hành sự của nhân vật trong hắc đạo, Khấu Trọng còn rõ hơn mười ngón tay của chính bản thân mình. Chỉ thấy gã cười hì hì, ghé miệng vào tai Đàm Dũng thấp giọng nói:
Đàm Dũng ngây người ra như khúc gỗ, lão giang hồ như y trong tình cảnh này cũng không biết nói gì, bởi vì đây chính là nguyên nhân chủ yếu mà y muốn lôi kéo bọn Khấu Trọng và Từ Tử Lăng. Không ngờ lại bị Khấu Trọng nói toẹt ra như vậy.
Khấu Trọng nói rồi đứng dậy vỗ vai Từ Tử Lăng:
Đàm Dũng chợt sực tỉnh, gọi giật lại:
Hai gã còn tưởng y thẹn quá hóa giận, nên lập tức phòng bị cẩn thận.
Tạ Phong và Trần Quý cũng mắt lộ hung quang nhìn hai gã, chuẩn bị động thủ.
Đàm Dũng thở dài một hơi, cười khổ nói:
Khấu Trọng chợt ngắt lời y:
Từ Tử Lăng cười lên ha hả nói:
Bọn ba người Đàm Dũng nghe xong đều ngẩn người, sự giảo hoạt lão luyện không tương xứng với tuổi tác của hai tên tiểu tử này đích thực làm người ta kinh ngạc.
Khấu Trọng kéo Từ Tử Lăng đứng dậy, ôm quyền hành lễ rồi không để ý đến bọn Đàm Dũng nữa, quay người bước ra ngoài.
Ra đến ngoài phố, cả hai gã đều cảm thấy buồn bã trong lòng, bất giác lại đi về phía bến tàu.
Lúc này trên biển chợt xuất hiện một chiếc thuyền lớn tiến tới. Từ trong bến tàu, hai chiếc quan thuyền từ từ tiến ra như để nghênh đón chiếc thuyền lớn kia vậy.
Cự thuyền làm hai gã chú ý bởi ngoại hình và kỳ hiệu của nói đều tràn đầy phong vị của dị quốc.
Chiếc thuyền từ từ cập bến, có thể thấy trên thuyền người đi kẻ lại tấp nập vô cùng, nhưng vì khoảng cách khá xa, nên hai gã cũng không nhìn rõ lắm.
Đợi đến lúc một viên quan huyện dẫn theo bốn gã công sai tiến lên thuyền, hai gã mới thu hồi mục quang.
Khấu Trọng vỗ vai Từ Tử Lăng than:
A... ta có diệu kế rồi! Đêm nay chúng ta sẽ mò tới đây, ăn trộm một xe muối.
Con bà nó chứ...
Từ Tử Lăng cũng động tâm nói:
Khấu Trọng thấy gã cũng đồng ý, cả mừng nói:
Từ Tử Lăng nói:
Khấu Trọng cười hì hì nói:
Từ Tử Lăng sớm đã quen với trò này của gã, nói ra chẳng qua chỉ là để đùa vui mà thôi. Khấu Trọng đối với gã luôn luôn ái hộ, chăm lo hết lòng, nhưng lúc nào cũng muốn chiếm chút tiện nghi, đang định mở miệng thì chợt thấy Khấu Trọng tròn mắt nhìn về phía tả, sắc mặt đại biến.
Từ Tử Lăng vội vàng nhìn theo, chỉ thấy bộn đám chừng bốn năm mươi tên lưu manh ác hán, tay cầm đủ thứ vũ khí, đang tiến về phía hai gã. Kẻ dẫn đầu không ngờ chính là tên họ Lưu khi nãy, chặn đứng hoàn toàn đường thoát của hai gã Khấu, Từ.
Bến tàu lập tức hỗn loạn, gà bay chó chạy khắp nơi, còn có cả mấy tên công sai cũng chạy nháo nhác, tình cảnh tựa như không hề có chút vương pháp nào vậy.
Khấu Trọng thở dài nói:
Từ Tử Lăng chưa từng gặp phải trận trượng như vậy bao giờ, nhất thời ngây người ra, chỉ lắc lắc đầu không nói.
Tiếp đó là một tiếng hét lớn vang lên, hai tên tiểu tử quay đầu chạy thẳng vềp hía biển.
Đám đại hán cũng hò hét vang dội, đuổi theo sát phía sau, tình thế đã hỗn loạn lại càng thêm hỗn loạn.
Hai gã hiển nhiên là chạy nhanh hơn lũ đại hán, lướt qua đống hàng hóa chất cao và cả rừng người đang chen chúc tựa hồ điệp xuyên hoa, trong nháy mắt đã đến được bờ biển.
Khấu Trọng kéo Từ Tử Lăng đứng lại, đổi hướng chạy về phía chiếc cự thuyền, nếu như là sứ tiết của nước khác đến thăm, tự nhiên sẽ có nhân vật có máu mặt xuất hiện, đám ác hán này sẽ không dám đuổi theo tới đó.
Chớp mắt, hai gã đã chạy được chừng hơn trăm trượng, đến trước chân cầu thang lên chiếc tàu lớn. Tình hình nguy cấp, cả hai gã không còn nghĩ ngợi gì nữa, liều mạng nhảy lên thuyền.
Chiếc thang này cao chừng năm trượng, khi sắp lên đến khoang tàu thì chợt có bốn năm thanh trường kiếm chĩa ra, cùng với đó là một tiếng quát lớn:
Hai gã quay đầu lại nhìn, chỉ thấy đám ác hán kia đã đuổi đến sát chân cầu thang.
Tình cảnh hai gã lúc này thật đúng là tiền vô lộ tẩu, hậu hữu truy binh, biện pháp duy nhất chỉ có nhảy xuống biển mà thôi.
Đang lo lắng chưa biết phải làm sao thì chợt một giọng nữ dịu dàng hòa nhã vang lên:
Có người ứng đáp:
Trường kiếm liền thu về.
Hai gã như được hưởng hoàng ân mưa móc, vội vội vàng vàng chạy lên.
Vừa đặt chân lên thuyền thì mấy người vừa nãy đã động thủ. Bốn bạch y võ sĩ cao lớn đã tiến lên chộp mấy tên lưu manh đi đầu ném bay xuống biển.
Những tên khác sợ hãi, vội quay đầu chạy trối chết về phía bến tàu, không dám đuổi theo lên thuyền nữa.
Trên sàn thuyền ngoại trừ bốn bạch y võ sĩ ra thì không còn ai nữa, cũng không thấy vị phu nhân vừa lên tiếng lúc nãy đâu.
Hai gã thở phào một tiếng, rồi quay xuống nhìn bọn lão Lưu vẫy tay châm chọc.
Chợt một giọng nữ vang lên từ phía sau:
Cả hai giật mình đánh thót, quay người lại nhìn, bốn con mắt lập tức sáng lên. Thì ra đó là một cô tỳ nữ xinh đẹp vô cùng, đang mỉm cười nhìn bọn gã.
Người ta đã cứu mình, bản thân tự nhiên là nên nghe đối phương phân phó.
Khấu Trọng giả vẻ văn nhã thư sinh, phủi phủi tay áo, khom người nói:
Tỳ nữ bật cười, nhẹ nhàng chuyển mình đi phía trước hai gã.
Hai gã đùn đẩy nhau đi theo sau nàng, nhìn theo bóng người ngọc mà thầm cảm thấy đúng là trời không tuyệt đường con người. Lão thiên gia đúng là rất hậu ái bọn gã.
Bước vào khoang thuyền, hai gã thấy một hành lang nhỏ dẫn thẳng về phía trước. Hai bên có ba cánh cửa, nhưng tuyệt không thấy một bóng người. Không khí thần bí bao trùm khắp nơi.
Tỳ nữ dẫn bọn gã đến gần cánh cửa cuối cùng phía bên trái, nếu đi thì chính là cầu thang để dẫn xuống tầng dưới.
Hai gã đang hiếu kỳ nhìn ngó xung quanh thì tiểu tỳ đẩy cửa, lễ phép nói:
Hai gã vội cử bộ bước vào trong. Vừa bước qua cánh cửa, cả hai đã ngây người ra trong giây lát.
Thì ra căn phòng này rộng rãi phi thường, nhưng ở giữa lại có một tấm màn phân ra làm hai. Phía gần cửa ra vào bốn góc đều có đèn dầu, đặt một bộ trường kỷ, trên tường còn có mấy bức tranh. Nhìn cách bày bố cũng biết chủ nhân đã bỏ ra không ít tâm tư vào đây.
Bởi bên này tấm màn sáng hơn bên kia rất nhiều, nên trừ phi bỏ tấm màn đó đi, bằng không thì không thể nhìn rõ được những gì đằng sau tấm màn đó.
Nhưng nếu từ bên kia nhìn ra, thì chắc chắn là có thể thấy hết mọi động tịnh ở bên ngoài tấm màn này.
Tỳ nữ khách khí nói:
Đợi hai gã ngồi xuống, tỳ nữ mới quay người bước ra ngoài, tiện tay đóng luôn cửa lại.
Hai gã ngồi đối diện với tấm màn, ngửi thấy một mùi u hương thoang thoảng từ phía bên kia truyền lại, trong lòng đều hơi cảm thấy lâng lâng.
Khấu Trọng và Từ Tử Lăng đang đưa mắt nhìn nhau không hiểu chuyện gì thì một giọng nữ thanh thoát vang lên:
Khấu Trọng nhận ra đây chính là thanh âm của vị phu nhân lúc nãy, liền cung kính đáp:
Từ Tử Lăng sợ hắn hồ ngôn loạn ngữ, vội tiếp lời:
Vị phu nhân kia nhẹ nhàng hỏi tiếp:
Khấu Trọng cười hì hì nói:
Một tiếng "hừ" nhẹ vang lên từ bên trong tấm màn, ngắt lời của gã. Đây rõ ràng không phải là thanh âm của vị phu nhân kia.
Hai gã cảm thấy rất ngạc nhiên, đến giờ mới biết ngoài bị phu nhân đó ra, bên trong màn còn có một vị nữ tử khác, hơn nữa thân phận tuyệt đối không kém so với vị phu nhân đó.
Nhưng tại sao người đó lại không vừa ý với câu trả lời của Khấu Trọng?
Thanh âm của phu nhân lại cất lên:
Từ Tử Lăng biết bà ta đang hỏi mình, liền nhún vai nói:
Vị phu nhân kia thở dài một tiếng nói:
Khấu Trọng nói:
Ngữ khí của vị phu nhân chuyển từ nhẹ nhàng mềm mỏng sang lạnh băng:
Từ Tử Lăng ngạc nhiên nói:
Khấu Trọng chợt nghĩ đến Lý Tịnh, cười hì hì nói:
Vị phu nhân liền nhạt giọng nói:
Hai gã ngạc nhiên thốt lên:
Cửa phòng bật mở, tỳ nữ lúc nãy bước vào, mặt chẳng có chút biểu tình, lạnh lùng nói:
Hai gã thấy nàng ta như biến thành một con người khác, biết rằng có cầu tình cũng chỉ bị người ta mắng cho mà thôi, đành phải ưỡn ngực đi theo ra ngoài.
Bên cạnh chiếc thang lên xuống thuyền, bốn bạch y võ sĩ chống kiếm đứng thẳng, mặt mũi hằm hằm như muốn đuổi khách.
Trên bến tàu, bọn lão Lưu vẫn đứng đó cung hầu đại giá của hai gã, nhưng không dám mắng chửi như lúc nãy, hiển nhiên là sợ mấy võ sĩ kia sẽ ra tay.
Nơi đây dường như còn không có vương pháp hơn cả Dương Châu.
Khấu Trọng kéo kéo gấu áo Từ Tử Lăng, thấp giọng nói:
Từ Tử Lăng gật đầu đồng ý. Hai gã liền hét lên một tiếng, quay người chạy như bay sang phía mạn thuyền bên kia, tung người nhảy thẳng xuống biển.
Tỳ nữ nhìn theo bóng hai gã khuất dần dưới làn nước, trên khóe miệng khẽ lộ một nụ cười, tựa hồ như sớm đã biết hai gã sẽ làm vậy, chỉ là không lên tiếng cản trở mà thôi.
------oOo------