Nguồn:
read.st
Hai gã đích thực bị Đỗ Phục Uy ép chạy hơn trăm dặm đường, khi trời sang thì đã đến được Tây An quận.
Quận này cũng là một trong những thành lớn bên dòng Trường Giang, bởi chưa gặp phải chiến hoả phong ba, nên cư dân đông đúc hơn những nơi khác rất nhiều, thêm vào đó là số nạn dân từ khắp nơi đổ về đây lánh nạn, nên không khí nhiệt náo vô cùng.
Đỗ Phục Uy hai tay chắp sau lưng, mặt không lộ chút biểu tình đi phía trước, không biết y cảm thấy ngại ngùng hay vinh dự về bộ mặt như ôn thần khiến người người đều phải tránh xa của mình.
Khấu Trọng đánh mắt cho Từ Tử Lăng, thị ý phải nhẫn nại, đoạn bước lên phía trước hỏi Đỗ Phục Uy:
Đỗ Phục Uy cười nhạt nói:
Khấu Trọng le lưỡi ra, giả bộ kinh hãi lùi lại bên cạnh Từ Tử Lăng, nhún vai thấp giọng nói:
Đỗ Phục Uy quay đầu lại trợn mắt nhìn gã một cái, ánh mắt sắc bén lạnh lùng tràn ngập sát cơ khiến Khấu Trọng sợ hãi không dám nói thêm gì nữa.
Thân hình Đỗ Phục Uy vốn cao còn hơn hai gã tầm hai thốn, thêm vào đầu đội mũ cao, đi giữa đám đông thật chẳng khác gì hạc giữa bầy gà, khiến người trên đường đều để ý.
Ba người bước lên một tửu lầu lớn nhất trong thành, chỉ thấy người ngồi chật kín, muốn tìm một chiếc bàn trống e rằng còn khó hơn lên trời.
Đỗ Phục Uy kéo giật một gã tiểu nhị lại, lấy ra hai xâu tiền đặt vào tay hắn.
Tên tiểu nhị liền không biết từ đâu lấy ra một chiếc bàn xếp vào cạnh cửa sổ rồi cung cung kính kính thỉnh ba “phụ tử” ngồi xuống.
Sau khi trà, bánh được đưa lên, Đỗ Phục Uy nhấp một ngụm rồi dừng lại nhìn hai gã đang ăn uống ừng ực, nhạt giọng nói:
Khấu Trọng thấp giọng nói:
Đỗ Phục Uy không cho là vậy nói:
Khấu Trọng lắc đầu nói:
Từ Tử Lăng cố nhịn cười nhưng không được, chút nữa thì phun cả bánh đang ăn trong miệng ra, nhưng thoạt nhìn thấy thần sắc Đỗ Phục Uy bất thiện, vội vàng che miệng cúi thấp đầu xuống.
Khấu Trọng chẳng chút để ý đến nhãn thần lạnh lùng hung hãn của Đỗ
Phục Uy, cười hì hì nói:
Đỗ Phục Uy nghe xong thì ngẩn người ra.
Trước đây y từ một tên thảo mãng bình thường, trở thành bá chủ hắc đạo một phương, sau rồi dẫn theo thuộc hạ đến đầu nhập dưới trường Vương Bạc ở Trường Bạch Sơn, về sau lại thoát ly Vương Bạc, tự lập làm tướng quân, tung hoành khắp vùng Giang Hoài, chưa từng biết bại là gì. Giờ đây ngay cả Lịch Dương thành cũng nằm trong tay y, uy danh đã chấn động khắp thiên hạ. Trước giờ chưa từng có kẻ nào dám giáo huấn y như vậy, hơn nữa là một tên tiểu tử miệng còn hôi sữa mẹ. Có điều sau khi y nghe xong lại cảm thấy vô cùng mới mẻ, đặc biệt là Khấu Trọng câu nào cũng gọi y bằng cha, nếu vì vậy mà tức giận với gã, quả thật là hơi mất phong độ, nhất thời cũng không biết phản bác lại thế nào.
Khấu Trọng còn chưa hết ý, vừa ăn nhồm nhoàm vừa nói tiếp:
Đạo Kỳ, ngay cả ni cô của Từ Hàng Tịnh Trai e rằng cũng phải sợ cha nữa.
Đoạn gã đưa mắt nhìn nét mặt Đỗ Phục Uy, “ô” lên một tiếng rồi tiếp tục nói:
Không biết cái á huyệt đó có thật hay không nhỉ?
Đỗ Phục Uy quét mắt một lượt, thấy Khấu Trọng không ngừng nâng cao âm lượng, bèn lắc đầu cười khổ nói:
Đột nhiên y vòng tay xuống bàn bóp mạnh vào đùi Từ Tử Lăng, năm ngón tay như năm gọng kềm cứng ngắt khiến gã đau đến nỗi phun cả mỹ thực đang nhai trong miệng ra ngoài.
Khấu Trọng giơ tay biểu thị ý đầu hàng nói:
Hài nhi giờ đã hiểu cái gì gọi là cường quyền không có công lý rồi, cha giáo huấn thật là hay!
Đỗ Phục Uy đích thực có chút cảm giác hết cách đối phó với tên tiểu tử này, nhưng vấn đề lớn nhất là bây giờ vẫn chưa phải lúc sát nhân diệt khẩu, y bèn thu tay lại, nhạt giọng đe dọa:
Khấu Trọng cười hì hì một lúc, sau đó lại ngửa mặt cười ha ha, cười một hồi lâu rồi mới cúi đầu xuống cắm cúi ăn.
Đỗ Phục Uy tức đến suýt chút nữa thì nổ cả phổi, nhưng bởi vừa nãy y chỉ nói không cho hai gã nói, chứ không cấm hai gã cười, nên cũng không tiện trừng trị hai gã được.
Hai tên tiểu quỷ đưa mắt nhìn nhau, để lộ nụ cười thắng lợi trên môi.
Sau khi rời khỏi tửu quán, Khấu Trọng và Từ Tử Lăng miệng ngậm tăm, người đung đưa đi theo sau Đỗ Phục Uy, thỉnh thoảng lại **ng vai vào nhau đùa nghịch, tựa hồ như không hề để ý đến khốn cảnh đang đợi mình ở trước mắt.
Đỗ Phục Uy không nói tiếng nào, đi đến chợ mua hai con ngựa, để hai gã cưỡi một con rồi cảnh cáo:
Hai gã cung kính gật đầu, dáng vẻ khiến cho người ta phải bật cười.
Đỗ Phục Uy cùng hai gã tính toán một hồi, rồi ra lệnh cho hai gã đi trước dẫn đường, còn mình đi sát theo sau, đề phòng hai gã chạy trốn.
Trong nháy mắt, họ đã ở trên con đường quan đạo bên ngoài thành, Từ Tử Lăng để ngựa thả bước chạy, chẳng mấy chốc đã khống chế hết sức tự nhiên.
Khấu Trọng thấy Đỗ Phục Uy đã bị bỏ lại đằng sau ít nhất là năm trượng, liền ghé miệng sát tai Từ Tử Lăng nói:
Đồng thời lại dùng tay viết vào lưng Từ Tử Lăng:
Từ Tử Lăng cũng thở dài than:
Hai gã đã có kinh nghiệm khi đi với Phó Quân Sước, tự nhiên biết khoảng cách vài trượng như vậy, tuyệt đối không thể giấu được đôi tai linh mẫn của một người có võ công cao như Đỗ Phục Uy.
Khấu Trọng nhíu mày nói:
Từ Tử Lăng thẩm khen Khấu Trọng cơ trí, nói theo:
Cũng may là mẹ đã dạy chúng ta pháp môn để tự đoạn tâm mạch, cùng lắm là lập tức tự tận, kết thúc cái cuộc sống khổ sở này đi là xong!
Khấu Trọng vội giả vẻ kinh hãi nói:
Đoạn gã ngừng lại giây lát để lấy hơi rồi thở dài nói tiếp:
Từ Tử Lăng nghe gã nói càng lúc càng xa, sợ rằng bị Đỗ Phục Uy nghe ra điều gì sơ hở, vội vàng nói:
Khấu Trọng giả vờ quay đầu lại nhìn, chỉ thấy Đỗ Phục Uy đang cúi đầu suy nghĩ, biết rằng diệu kế đã thành một nửa, vội vàng ngậm miệng lại, sự đắc ý trong lòng thật khó mà hình dung cho được.
Đến buổi hoàng hôn, ba người đến một trấn lớn tên gọi Nam Trực, Đỗ Phục Uy tìm một gian khách sạn nhỏ, thuê một một gian phòng rồi dẫn hai gã đi sang quán ăn gần đó ăn cơm tối, thần thái “từ bi” hơn rất nhiều.
Quán ăn có chừng hơn mười chiếc bàn, chỉ có chừng một nửa là có người ngồi, xem ra đều là những “phú hộ” ở vùng này.
Ba người tìm một góc tương đối sạch sẽ ngồi xuống, gọi một chút thức ăn và rượu. Đỗ Phục Uy nhẹ nhàng nói:
Khấu Trọng đã nhẹ vào chân Từ Tử Lăng, thở phào một hơi nói:
Đỗ Phục Uy tuy là bậc điểu hung trong hắc đạo, sát nhân không chớp mắt nhưng đối với Khấu Trọng cũng chẳng có cách nào, đành phải cố làm ra vẻ rộng lượng, bật cười khanh khách nói:
Khấu Trọng làm ra vẻ miễn cưỡng cười hùa theo, nhưng không hề lên tiếng phản bác.
Từ Tử Lăng thấp giọng nói:
Khấu Trọng chen miệng vào nói:
Đỗ Phục Uy bị hai gã làm cho dở khóc dở cười, khổ não nói:
Khấu Trọng nghiêm mặt nói:
Đỗ Phục Uy vốn là một lão yêu tinh gian hoạt, mỉm cười nói:
Hai gã biết y đã trúng kế, liền đưa mắt nhìn nhau đắc ý. Khấu Trọng thở dài nói:
Từ Tử Lăng nói:
Đỗ Phục Uy thấy một đám nam nữ bước vào quán ăn, trong đó có một lão giả khí độ bất phàm, hiển nhiên là cao thủ, gật đầu nói:
Hai gã Khấu, Từ liền nhìn theo ánh mắt của y, cả bốn con mắt liền sáng rực lên.
Đám người bước vào cả già lẫn trẻ tổng cộng năm người. Trên người đều đeo đao hoặc kiếm, người khiến hai gã cùng sang mắt lên là một vị nữ lang tuổi chừng mười sáu, mười bảy, dáng vẻ xinh đẹp phi thường, tựa như một nụ hoa tràn trề sức sống vậy.
Lão giả đó thân hình vừa mập vừa thấp, thần thái uy mãnh, vừa bước vào cửa đã đưa mắt nhìn Đỗ Phục Uy.
Ba người còn lại đều là thanh niên tuổi chừng hai mươi, hai mốt, thân hình tráng kiện, một trong ba người đó dáng vẻ anh tuấn phi phàm, so với hai người còn lại thì hơn về mọi mặt. Người này cùng nữ lang sánh vai bước vào, thái độ thân thiết vô cùng.
Thiếu nữ thấy hai gã dùng ánh mắt của bọn vô lại nơi đầu đường xó chợ, hai tròng mắt đảo không ngừng, mặt hoa khẽ lộ vẻ tức giận, quay mặt đi nép sát người vào bên chàng thanh niên cao lớn tuấn tú kia, tiếp tục bước vào bàn.
Hai gã thấy mình được nàng thiếu nữ kia chú ý, trong lòng cảm thấy cao hứng phi thường, nhìn nhau cười hì hì.
Đỗ Phục Uy thấy vậy, trong lòng bất chợt trào dâng cảm giác thân thiết.
Y vốn xuất thân cùng đinh, từ nhỏ đã phải trộm cắp, cướp giật mà sống qua ngày, chính y cũng không nhớ mình đã vì trêu chọc mỹ nữ mà bị đánh đến thừa sống thiếu chết bao nhiêu bận. Về sau luyện thành võ công thì mới đến lượt y đi áp bức kẻ khác. Gần hai mươi năm nay bởi tham tập võ công thượng thừa nên đã cố kìm nén sắc tâm, không còn gian dâm phụ nữ nữa. Hôm nay y lại thấy hai gã như vậy, bất chợt nhớ lại chuyện ngày xưa, liền thấp giọng nói:
Hai gã giật mình đánh thót, nhất tề lắc đầu cự tuyệt.
Từ Tử Lăng trịnh trọng nói:
Đỗ Phục Uy đột nhiên phát giác mình bắt đầu thích hai tên tiểu tử này, y giơ ngón tay cái lên nói:
Hai gã thẩm nhủ: “ngươi chỉ muốn nịnh chúng ta, chỉ là muốn có được cái phương pháp mở bảo khố chẳng hề tồn tại kia mà thôi!”, vì vậy tự nhiên là không nhận lĩnh tình cảm này, nhưng ngoài mặt vẫn lộ vẻ cao hứng say mê vô cùng.
Khấu Trọng thấy thiếu nữ kia “danh hoa hữu chủ”, lại sợ nàng ta vì bọn chúng rồi **ng chạm với Đỗ Phục Uy mà rước hoạ vào thân, liền cố nén sự xung động nhất thời lại, quay sang Đỗ Phục Uy hiếu kỳ hỏi:
Đỗ Phục Uy lần thứ hai nghe thấy bọn chúng tự ý đổi tên Vũ Văn Hóa Cập thành Vũ Văn Hóa Cốt, mỉm cười nói:
Chưa từng gặp nhau giao thủ, làm sao biết được ai cao ai thấp?
Vì bảo khố, mà y cũng phải nửa thật nữa giả dỗ dành hai gã.
Từ Tử Lăng nói:
Đỗ Phục Uy cười lạnh nói:
Khấu Trọng gật đầu hùa theo:
Đỗ Phục Uy thấy gã làm ra vẻ người lớn, liền bực mình nói:
Hai gã đang cao hứng nghe truyện giang hồ, bị Đỗ Phục Uy mắng như vậy đều cảm thấy cụt hứng vô cùng, tiu nghỉu cúi đầu xuống ăn cơm.
Đỗ Phục Uy ở trước mặt thủ hạ thì uy quyền cực lớn, có thể nói không ai là không vừa kính vừa sợ y, chẳng ngờ hai tên tiểu tử này lại coi y như là cha ruột vậy, làm cho y không biết phải đối phó thế nào, trong nhất thời lại mềm lòng. Chỉ nghe y nói:
Nói đến đây, y chợt thấy hai tai của lão nhân ngồi ở đó cách ba bàn khẽ động, hiển nhiên là đang lắng nghe ba “phụ tử” y nói chuyện, trong lòng liền thầm cảnh giác. Nên biết rằng y đã sử dụng nội công ngưng tụ thanh âm lại không cho tán ra ngoài, nếu đối phương vẫn còn nghe được, vậy thì người này cũng có thể liệt vào hạng cao thủ nhất lưu trên giang hồ rồi.
Nếu đổi lại lúc bình thường, nói không chừng y sẽ xuất thủ thăm dò, nhưng lúc này y đang có yếu sự bên mình, đâu còn hứng thú quan tâm đến những chuyện khác nữa, nên liền ngưng lại không nói tiếp nữa, đợi hai gã “con nuôi” ăn xong rồi thanh toán tiền, rời khỏi quán ăn.
Khấu Trọng và Từ Tử Lăng vỗ vỗ bụng, đứng dậy đi theo y.
Khi hai gã đi qua bàn của thiếu nữ kia, nàng ta liền đột nhiên thò chân ra, ngáng vào giữa hai chân Từ Tử Lăng, động tác chuẩn xác vô cùng, sau đó vận lực hất nhẹ.
Từ Tử Lăng kêu lên một tiếng kinh hãi, cả người ngã bổ về phía trước, lao thẳng vào lưng Khấu Trọng làm cả hai ngã lăn lông lốc dưới đất.
Cả hai bên đều không ai ngờ tới chuyện này xảy ra, lão giả vội quát lớn:
Đỗ Phục Uy cả đời hoành hoàng bá ngược, y không **ng đến người nào thì đã là phúc trạch mấy đời của kẻ đó rồi, giờ đây không ngờ lại có người trước mặt y dám làm nhục người mà y đang bảo hộ, chuyện này y làm sao mà nhịn cho nổi.
Chỉ thấy y bất chợt xoay người lại, hai mắt sáng rực hàn quang, sát cơ trùng trùng.
Thiếu nữ tên gọi Vô Song bị Đỗ Phục Uy nhìn cũng hơi sợ hãi, nhưng hiển nhiên là thường ngày được nuông chiều nên đã kiêu ngạo thành tính, ra vẻ chẳng để ý gì đến họ Đỗ nói:
Khấu Trọng và Từ Tử Lăng lồm cồm bò dậy, kinh hãi chạy tới kéo tay Đỗ
Phục Uy ra khỏi tiệm ăn.
Nào ngờ Đỗ Phục Uy chẳng hề di chuyển, chỉ lạnh lùng nhìn chằm chằm vào thiếu nữ kia.
Khấu Trọng biết y sắp xuất thủ, vội van cầu nói:
Lão giả kia cũng vội đứng dậy ôm quyền nói:
Đỗ Phục Uy lạnh lùng nói:
Ba gã thanh niên liền đứng bật dậy, tay đặt lên cán binh khí, làm cho những thực khách khác đều sợ hãi chạy nép hết vào một góc nhà.
Gã thanh niên dung mạo tuấn tú cất giọng kiêu ngạo nói:
Hai gã thanh niên còn lại và thiếu nữ kia liền lộ vẻ đắc ý cùng một nụ cười giễu cợt trên môi, hiển nhiên là rất tự hào về danh tiếng của Lương Sư Đô.
Đỗ Phục Uy thần tình vẫn như cũ, như chẳng hề để ý đến Lương Sư Đô là ai vậy:
Khấu Trọng và Từ Tử Lăng cũng từng nghe qua danh tiếng của Ưng Dương Phái, biết được đây là một đại môn phái rất có danh tiếng ở Phương Bắc, đều thầm đoán Lương Vũ Minh chắc cũng có chút bản lãnh, nói không chừng có thể tạo cơ hội cho bọn gã thừa cơ chạy trốn, nên cũng không ngăn cản Đỗ Phục Uy nữa mà lùi dần ra cửa.
Lão giả đưa tay ngăn bọn Lương Vũ Minh lại không cho rút binh khí ra, trầm giọng nói:
Đỗ Phục Uy nhạt nhẽo nói:
Lão giả đột nhiên đứng thẳng người dậy, râu tóc dựng ngược, thần thái uy mãnh vô song. Chỉ nghe lão cười lên ha hả nói:
“Có chút quan hệ” là tiếng lóng trên giang hồ, có thể chỉ địch nhân mà cũng có thể chỉ bằng hữu.
Đỗ Phục Uy ngửa mặt cười dài, rồi đột nhiên ngưng bặt, hai mắt bắn ra những tia nhìn lạnh lẽo tràn đầy sát cơ, lạnh lùng nói:
Trầm Nãi Đường biến sắc, ngay cả hai tay đại cao thủ danh chấn võ lâm là Lương Sư Đô với Trầm Thiên Quần cũng không làm cho kẻ đứng trước mặt y tơ hào rung động, vậy lai lịch của y nhất định là rất lớn. Lão chẳng kịp suy tính nhiều, vội thoái lui một bộ, bạt xuất đại đao, cao giọng quát:
Lương Vũ Minh cậy vào một chút võ học gia truyền, trước giờ luôn cao ngạo tự thị, không coi ai vào đâu, lại thêm có tiểu tình nhân bên cạnh, y làm sao mà nhịn nổi thái độ cao ngạo của Đỗ Phục Uy. Chỉ thấy y bổ người lên phía trước Trầm Nãi Đường, sử ra kiếm pháp trứ danh của Ưng Dương Phái, Phiên Ưng Kiếm Pháp, kiếm ảnh trùng trùng điệp điệp nhằm ngực Đỗ Phục Uy mà công tới, đích thực không phải hạng tầm thường.
Trầm Nãi Đường cũng có lòng tin với y, nên liền dịch người sang một bên, giúp y trợ trận.
Đỗ Phục Uy không ngờ lại quay đầu lại phía hai gã Khấu, Từ cười cười rồi nói:
Lúc này kiếm của Lương Vũ Minh chỉ còn cách ngực Đỗ Phục Uy chưa đầy ba thốn, đột nhiên biến chiêu, hóa hư thành thực, mũi kiếm chếch lên cổ họng họ Đỗ, quả nhiên chiêu thức độc ác phi thường.
Khấu Trọng và Từ Tử Lăng trợn mắt ra nhìn, vừa muốn Lương Vũ Minh một kiếm giết chết Đỗ Phục Uy cho xong, nhưng lại vừa không muốn y chết ở đây, trong lòng mâu thuẫn vô cùng.
Đỗ Phục Uy lúc này mới có phản ứng, chỉ thấy y khẽ lùi lại một chút, hai ống tay áo phất lên.
“Đinh!”.
Một tiếng như kim loại va chạm nhau vang lên.
Chúng nhân đang cảm thấy kỳ lạ thì toàn thân Lương Vũ Minh đột nhiên run rẩy không ngừng, trường kiếm thì đã oằn lại từ lúc nào không hay, không môn để trống hoàn toàn.
Đỗ Phục Uy dấn người lên trước một bước, tung cước đá bay Lương Vũ Minh lên không, rồi rơi bịch xuống đất, quả nhiên là muốn y phải đoạn tử tuyệt tôn.
Trầm Nãi Đường thấy sự tình xảy ra, liền đoán ngay ra được đối phương chính là hắc đạo bá chủ danh chấn võ lâm, Tụ Lý Càn Khôn Đỗ Phục Uy.
Nguyên lai Đỗ Phục Uy thường đeo một đôi bảo hộ cánh tay, giấu trong tay áo, vừa có thể đả thương người, đồng thời thu thập binh khí cũng rất có hiệu quả.
Y vừa ra tay đã dụng đến binh khí thành danh, hiển nhiên là đã có ý định giết người diệt khẩu từ trước.
Trầm Nãi Đường biết được đối thủ là Đỗ Phục Uy, nào dám khinh xuất, vội hét lớn một tiếng, đại đao vung lên, cùng lúc thân người cũng lao tới, đao hoành ngang chém vào vai trái Đỗ Phục Uy.
Đỗ Phục Uy chỉ hừ lạnh một tiếng, miếng hộ giáp từ trong ống tay áo bắn vọt ra, đập trúng vào lưỡi đao của Trầm Nãi Đường, cước thế vẫn không hề thay đổi.
Lương Vũ Minh biết chuyện chẳng lành, vội giở hết bản lĩnh, tả chưởng đánh mạnh xuống đỡ cước, đồng thời lùi nhanh về phía sau.
“Bình!”.
Lương Vũ Minh hự lên một tiếng, tuy y đã ngăn được một cước của Đỗ Phục Uy, nhưng lại không ngăn được luồng khí kình khủng khiếp truyền sang người, miệng thổ ra một búng máu tươi, cả người bay ngược về phía sau.
Trầm Nãi Đường sau khi quá chiêu với Đỗ Phục Uy cũng bị thoái lui nửa bước, chỉ nghe lão quát lớn:
Nào ngờ Vô Song và huynh đệ Mạnh Xương, Mạnh Nhiên ba người, thấy Lương Vũ Minh bị đánh bay ngược về sau, liền không hẹn mà cùng đưa tay ra đỡ lấy, cả ba chỉ thấy Lương Vũ Minh nặng tựa ngàn cân, tuy đã đỡ được y, nhưng luồn lực đạo khủng khiếp kia vẫn đẩy cả bốn ngã nhào, làm chiếc bàn phía sau vỡ ra làm bốn năm mảnh, người và thức ăn thức uống trên bàn đổ ụp vào nhau, trông thật nhếch nhác vô cùng.
Đỗ Phục Uy cười gằn một tiếng, hai ống tay áo phất lên, tấm hộ vệ bên trong thoắt ẩn thoắt hiện, đánh cho Trầm Nãi Đường không còn đủ khí lực đểp hản công.
Cũng may là Trầm Nãi Đường công lực thâm hậu, võ công cũng chẳng phải hạng thường, nên vẫn chi trì được một khoảng thời gian.
Lúc này Khấu Trọng và Từ Tử Lăng đã lùi ra đến cửa tiệm, hai gã đưa mắt nhìn nhau, cùng lúc quay người bỏ chạy.
Đỗ Phục Uy đâu thể ngờ hai gã nhi tử ngoan ngoãn vừa gọi y là cha này lại thừa cơ chạy trốn, vừa tức giận vừa nóng ruột sợ hai gã chạy mất, công thế nhất thời cũng giảm đi đáng kể, khiến cho Trầm Nãi Đường tranh lại được không ít tiên cơ.
Y thấy Trầm Nãi Đường công lực trầm ổn, ít nhất cũng phải mười chiêu nữa mới giết được đối phương, lại cân nhắc thiệt hơn, dự định bắt hai gã tiểu tử về trước rồi mới quay lại sát nhân diệt khẩu. Nghĩ đoạn liền hét lớn một tiếng, gia tăng công thế đẩy Trầm Nãi Đường thoái lui hai bước, tung mình bay ra ngoài cửa.
Lúc này bọn Trầm Vô Song đã đỡ Lương Vũ Minh đứng dậy, còn tưởng rằng Trầm Nãi Đường vừa đại triển thần uy đẩy lui địch nhân, nào ngờ Trầm Nãi Đường vừa ổn định thân hình thì lại lảo đảo thoái lui thêm ba bộ nữa, miệng thổ ra một búng máu tươi lớn.
Trầm Vô Song vội để Lương Vũ Minh cho hai gã sư huynh dìu đỡ, bổ người lao đến nắm lấy cánh tay Trầm Nãi Đường kinh hãi nói:
Trầm Nãi Đường hít sâu một hơi thanh khí, dùng tay áo lau máu dính trên khóe miệng, trầm giọng nói:
------oOo------