Nguồn:
read.st
"Tạch tạch... đùng đùng"
tiếng pháo nổ giữa sân và tiếng hoan hô vang dội đánh thức Khấu Trọng và Từ Tử Lăng dậy. Khấu Trọng nhảy xuống đất, bước tới cửa sổ nhìn ra ngoài, kêu lên:
Từ Tử Lăng càu nhàu mấy câu, quay người vào ngủ tiếp, mặc kệ không để ý tới Khấu Trọng.
Khấu Trọng bước lại cạnh giường, thở dài nói:
Từ Tử Lăng phì cười nói:
Khấu Trọng như không có chuyện gì nói:
Từ Tử Lăng nhỏm dậy điềm nhiên nói:
Hai gã lừ mắt nhìn nhau, quay ngoắt người không them nhìn đối phương, nhưng chỉ được một lúc là ôm bụng cười sặc sụa, điểm khác biệt duy nhất chỉ là trong tiếng cười của Từ Tử Lăng có cả nước mắt, bởi vì đã động đến vết thương còn chưa lành của gã.
Khấu Trọng thở hổn hển nói:
Từ Tử Lăng thò tay sờ đầu gã nói:
Khấu Trọng ngạc nhiên nói:
Từ Tử Lăng cười khanh khách nói:
Nói tới đây gã chợt nhớ cảm giác lúc cùng mỹ nhân lưng đối lưng cùng nhau cự địch.
Khấu Trọng cười hì hì nói:
Tiếng gõ cửa vang lên. Giọng nói của Tiểu Quyên ở bên ngoài vang lên:
Chỉ nghe ả gọi hai gã dậy với ngữ điệu vui vẻ chưa từng có, là biết ả đang hưng phấn tới độ nào rồi. Hai gã đưa mắt nhìn nhau, cùng nhận ra niềm hân hoan trong mắt đối phương, chỉ cần nghĩ đến đã làm tiểu nữ tỳ khả ái này vui vẻ tới mức này bao nhiêu vất vả cực nhọc của tối hôm qua hai gã đều cảm thấy rấtđáng. Hai gã vốn xuất thân hàn vi, vì vậy thường cảm thấy rất thân thiết và có hào cảm với những tì bộc gia đình.
Tiểu Quyên không đợi hai gã trả lời, lại tiếp tục nói:
Tiểu Quyên mới đi khỏi, Khấu Trọng mới chau mày nói:
Từ Tử Lăng trầm ngâm:
Khấu Trọng cười khổ nói:
Từ Tử Lăng thở dài:
Khấu Trọng kéo gã ra khỏi giường nói:
oOo
Hôm đó Thương Tú Tuần và Liễu Tông Đạo đều không theo đoàn tùy tùng về thành, người dẫn đầu đòan binh khải hoàn là quản gia Thương Chấn, y hiển nhiên vẫn còn chưa biết chuyện liên quan tới Uyển Nhi, tự hào tiếp nhận sự hoan nghênh của dân hai bên đường.
Trở về lần này nhiệm vụ chủ yếu là sắp xếp cho người bị thương và an tang cho những chiến sĩ tử trận, từ đây có thể tưởng tượng chiến tranh vẫn đang tiếp diễn bên ngoài thành, dường như Thương Tú Tuần vẫn muốn tiếp tục truy kích bại binh của tứ đại khấu.
Hoàng hôn ngày hôm đó, hai gã mò tới tiểu lâu của Lỗ Diệu Tử vị thiên hạ đệ nhất xảo tượng này tinh thần phấn chấn lạ thường, chỉ tay vào đôi Phi Thiên Tần Độn đặt trên bàn nói:
Hai gã gật đầu không ngớt, luôn miệng khen tuyệt.
Lỗ Diệu Tử cười ha hả nói:
Nói đoạn lão đưa tay nhặt đôi thần độn trên bàn lên vung tay ném ra ngoài vách đá sâu muôn trượng bên ngoài cửa sổ.
Hai gã ngạc nhiên nhìn nhau.
Lỗ Diệu Tử chậm rãi nói:
Hai gã tuy có chút không nỡ, nhưng cũng biết Lỗ Diệu Tử chỉ là nghĩ tốt cho mình nên đều gật đầu vâng dạ.
Lỗ Diệu Tử dõi mắt nhìn ra cảnh tượng mặt trời xuống núi hung tráng mỹ lệ bên ngoài cửa sổ, tức cảnh sinh tình nói:
Hai gã nghe xong đều chau mày suy nghĩ.
Gương mặt Lỗ Diệu Tử hiện lên thần tình như đang hồi ức lại quá khứ, chậm rãi nói:
Khấu Trọng nói:
Lỗ Diệu Tử cười cười nói:
Khấu Trọng chẳng hề xấu hổ nói:
Lỗ Diệu Tử gật đầu nói:
Từ Tử Lăng cười khổ nói:
Rồi gã và Khấu Trọng mỗi người một câu kể lại những chuyện đã xảy ra cho Lỗ Diệu Tử nghe, khi nói tới đoạn Loan Loan có thể khiến cho nội thể không còn một chút chân khí nào, thần sắc Lỗ Diệu Tử trở nên ngưng đọng.
Cuối cùng Khấu Trọng đắc ý nói:
Lỗ Diệu Tử trầm ngâm một hồi, sau đó nghiêm mặt nói:
Từ Tử Lăng hiếu kỳ hỏi:
Khấu Trọng nghĩ ngợi nói:
Lỗ Diệu Tử vỗ bàn nói:
Từ Tử Lăng như đã hiểu ra nói:
Lỗ Diệu Tử hân hoan nói:
Hai gã đồng thanh nói:
Lỗ Diệu Tử gật đầu nói: "đây có lẽ là cuốn kỳ thư hư ảo vô định nhất trong tứ đại kỳ thư, đời nào cũng có truyền ngôn về nó, song lại chưa từng có ai được xem qua, tường tận thế nào ta cũng không được rõ lắm, vì vậy các con cũng đừng mong biết gì thêm.
Khấu Trọng chau mày nói: " giả thiết là Chúc Ngọc Nghiện và Loan Loan thực sự đã luyện thành Thiên Ma Công, vậy ngoại trừ người của Từ Hàng Tịnh Trai ra còn có ai có thể đối địch với bọn họ nữa?
Lỗ Diệu Tử điềm nhiên nói:
Từ Tử Lăng và Khấu Trọng tròn mắt nhìn nhau không nói lên lời.
Hồi lâu sau Khấu Trọng mới gãi đầu nói:
Lỗ Diệu Tử phì cười nói:
Tiếp đó lại cao hứng vỗ tay nói:
oOo
Tới gần sáng, Khấu Trọng và Từ Tử Lăng mới về phòng, ngủ chưa đựơc ba canh giờ thì đã bị Lan Cô đánh thức, có điều lần này là hảo ý, thì ra thị đã chuẩn bị phòng mới cho hai gã.
Đó là khu dành cho đại sư phó trong nhà bếp, nằm ở phía nam Phi Mã Viên, tổng cộng có bốn căn nhà riêng biệt.
Hai gã chỉ mong mỗi gã được một gian phòng tàm tạm, chẳng ngờ nằm ngoài dự kiến, Lan Cô lại dẫn hai gã đến trước cửa một căn rồi nói:
Khấu Trọng và Từ Tử Lăng mới lần đầu tiên có được một căn nhà riêng, trong lòng dâng lên một cảm giác kỳ lạ.
Lan Cô bất ngờ dịu dàng nói:
Tiếp đó lại nheo mắt nói:
Hai gã bừng tỉnh hiểu ra nguyên nhân là vì bọn gã đã trở thành hồng nhân thường xuyên được trương chủ triệu kiến nên thị mới cố ý làm đủ thứ việc để lấy lòng.
Lan Cô lại nói:
oOo
Hoàng hôn hôm ấy hai gã mang theo hành lý và tài sản nhỏ bé của mình dọn vào mỗi gã một phòng, rồi trở ra ngồi ngoài gian phòng khách rộng rãi.
Khấu Trọng vươn vai nói:
Từ Tử Lăng chậm rãi cười cười nói:
Khấu Trọng lườm gã một cái rồi nói:
Từ Tử Lăng bật cười nói:
Khấu Trọng nhảy dựng lên hát vang:
Thấy Khấu Trọng hưng phấn như vậy, Từ Tử Lăng cũng cười thầm trong bụng, thoải mái ngả người ra sau ghế, mắt ngắm nhìn cảnh vật bên ngoài cửa sổ , trong lòng lại nghĩ đến cuộc nói chuyện tối qua với Lỗ Diệu Tử.
Vị thiên hạ đệ nhất xảo công này đích thực là kiến đa thức quảng, bác học đa tài, chẳng những đã đọc vạn quyển sách mà còn từng đi vạn dặm đường, đối với bọn gã mà nói quả là lợi ích không ít. Chính vì lão là người phi thường thế nên hành sự lúcnào cũng nằm ngoài dự liệu của người khác, làm người ta phải kỳ qoái khó hiểu.
Chợt trong lòng gã dâng lên một cảm giác kỳ lạ, sau đó thì nghe tiếng bước chân truyền tới. Trong đầu Từ Tử Lăng lập tức hiện lên gương mặt của Lạc Phương, trong lòng lấy làm kỳ qoái, không hiểu sao mình không hề chú ý phân biệt tiếng bước chân của Lạc Phương mà tự nhiên lại nhận ra được như vậy.
Lạc Phương thần thái vui vẻ hứng khởi bước vào trong sảnh khách:
oOo
Khấu Trọng đi qua thạch lâm, nói rõ mục đích đến cho vệ sỹ canh cửa của Lý Tú Ninh. Không lâu sau thì gã được dẫn vào gian khách sảnh mà hôm đó Lý Tú Ninh và Uyển Nhi nói chuyện. ngoài hoa viên, một đôi hồ điệp xinh đẹp đang nô đùa với gió, tiếng bước chân của Lý Tú Ninh lớn dần, cuối cùng vang lên sau lưng gã :" Đa tạ"
Khấu Trọng thản nhiên nói: "ta có thể đi chưa?".
Lý Tú Ninh trầm mặc hồi lâu mới nghe giọng nói: " huynh có còn nhớ cái lần ta dùng trủy thủ chế ngự huynh bên ngoài cửa sổ không?".
Khấu Trọng nhớ lại những hồi ức tươi đẹp ngày trước, đó là một đêm sáng trăng, gã và Từ Tử Lăng cầm cuốn sổ bí mật của Đông Minh Phái đi gặp Lý Thế Dân lĩnh công, khi bò qua phòng của Lý Tú Ninh nghe thấy âm thanh mê người của nàng mới không nhịn được thò đầu vô ngắm, sau khi nàng phát giác liền rút trùy thủ ra chỉ ngay vào cổ họng gã. Đó là sát na mà gã nhất kiến chung tình, cũng là sát na mà gã bắt đầu cuộc tình đầu thảm bại của mình, làm sao mà gã quên cho được.
Khấu Trọng cười gượng gạo nói: "làm sao mà không nhớ chứ, muốn quen đi một lúc cũng không quên được, vì vậy bây giờ ta mới phải đi, bằng không cho dù phải biến thành cá hun khói ta cũng không chịu đi mất."
Lý Tú Ninh bật cười khúc khích nói: "nếu huynh thật sự là cá hun khói thì ta sẽ cắn ngay một miếng rồi nuốt chửng để huynh sau này không đi đâu được nữa. Hãy nói cho Tú Ninh biết, có phải chính vì nguyên nhân này mà huynh cự tuyệt lời mời của nhị ca không?."
Khấu Trọng vẫn quay lưng lại với nàng nói: "Đừng nói với ta là đến giờ này công chúa mới đoán ra được nguyên nhân này đấy." Nụ cười của gã càng lúc càng chua chat.
Lý Tú Ninh thở dài nói: "Khấu Trọng à! Tú Ninh đâu xứng đáng để cho huynh quá yêu như vậy chứ! Trên thế gian này không biết có bao nữ tử còn tốt hơn Tú Ninh gấp vạn lần đang chờ huynh đó! Khấu Trọng à, hãy nghẩnh đầu lên nhìn trời cao có được không?"
Nàng uyển chuyển bước tới bên cạnh gã, chỉ tay lên bầu trời đầy sao nói: "Mỗi ngôi sao đại biểu cho một cơ duyên, vì vậy cơ duyên là vô cùng vô tận, cũng giống như bầu trời sao hằng hà vô số kia vậy. Sự tương ngộ của Khấu Trọng và Tú Ninh cũng là một trong các cơ duyên đó, nhưng ngoài nó ra còn rất nhiều cơ duyên khác, có thống khổ cũng có hoan lạc, thậm chí có cả cơ duyên khiến người ta vừa khiến người ta vừa đau khổ vừa sung sướng. Huynh là người phàm, tự nhiên sẽ có những taongộ phi phàm, không nên vì một cơ duyên đã qua đi mà đau lòng."
Khấu Trọng làm một chuyện mà gã mong muốn nhất và cũng là một chuyện mà gã biết là ngu ngốc nhất, quay đầu lại nhìn nàng. Chỉ thấy mỹ nữ tuyệt thế này đang ngẩng đầu nhìn trời sao, song mục lộ ra thần sắc khát vọng như mộng ảo, quyến rũ đến mê người.
Khấu Trọng lẩm bẩm nói: "Vấn đề là Tú Ninh ở trong lòng Khấu Trọng ta như vầng minh nguyệt, những ngôi sao kia dù sáng tới mấy khi so với minh nguyệt cũng đều trở nên ảm đạm vô quang mà thôi."
Lý Tú Ninh quay sang nhìn gã, nhưng khi ánh mắt của nàng vừa chạm tới ánh mắt của gã, cả hai liền lập tức nhìn lảng ra chỗ khác, dường như đều không thể chịu đựng nổi cảm giác khi phải đối diện với đối phương, tình thế trở nên vi diệu hết sức.
Khấu Trọng ngẩng đầu buồn bã nói: "Những chuyện như vậy càng nói càng luẩn quẩn, tốt nhất ta nên đi sớm một chút."
Lý Tú Ninh giật mình: "nghe Tú Ninh nói thêm hai câu nữa được không?"
Khấu Trọng nhún chân bay vút ra cửa sổ, trở lại vẻ tiêu sái bất cần như trước, khóe miệng nở ra một nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời buổi sớm mai, thản nhiên nói: "Nếu Ninh công chúa muốn thay lệnh huynh chiêu dụ hai chúng ta thì xin miễn đi".
Lý Tú Ninh tròn mắt nhìn gã hồi lâu, giẫm chân nói: "Huynh sắp làm Tú Ninh giận rồi đó".
Khấu Trọng đặt tay lên bậc cửa sổ, như muốn nhún mình nhảy vào trong phòng, chán nản nói: ⬘Thảm rồi, lần này ta thật không nên tới đây mới đúng, mỗi một lời nói, một động tác của nàng đều khiến bệnh tương tư của ta nặng thêm, đến giờ chỉ e đã nguy kịch lắm rồi."
Lý Tú Ninh cúi đầu thấp giọng nói: "Coi như Tú Ninh cầu xin huynh được không, Khấu Trọng hãy quên Tú Ninh đi".
Khấu Trọng quay người bỏ đi, vẫy tay lại phía sau coi như lời tạm biệt với nàng, sau đó thì biến mất trong rừng, để lại Lý Tú Ninh đang nức nở khóc trong phòng, cuối cùng nàng cũng vì Khấu Trọng mà khóc ra giọt lệ tình đầu tiên.
------oOo------