Nguồn:
read.st
Trải qua biến cố lớn như thế, bất cứ ai cũng đều thấy mệt mỏi. Dù biết rõ có mấy chục con Phệ Kim Thú quý giá đang ẩn bên dưới hầm mỏ sập xệ, hơn nữa chúng cũng không chết dễ dàng như vậy, nhưng cả Vân Huyên và Nguyễn Tâm Ngữ đều không muốn gây hấn với đám Phệ Kim Thú đó nữa.
Nguyễn Tâm Ngữ lấy ra một cái túi Càn Khôn nhỏ đưa cho Dương Khai.
Dương Khai ngạc nhiên.
Nguyễn Tâm Ngữ mỉm cười.
Dương Khai suy nghĩ một lúc, rồi nói:
Chắc là mấy khoáng sản quý đã được tinh luyện.
Sao ngươi biết?
Nguyễn Tâm Ngữ liền ngớ người.
Dương Khai lắc đầu mỉm cười:
Hắn phân tích xong, ánh mắt Vân Huyên liền rực sáng.
Nguyễn Tâm Ngữ cũng nhìn hắn với cặp mắt khác:
Rồi nàng nhếch miệng cười:
Dương Khai ngẫm một chút, rồi vứt túi Càn Khôn trở lại:
Nguyễn Tâm Ngữ mừng rỡ đón lấy. Vốn dĩ nàng cũng có ý này, nhưng vì mị yêu là do Dương Khai giết, nên nàng không tiện giành giật.
Vân Huyên mở miệng định nói gì đó nhưng rồi lại thôi.
Dương Khai đứng dậy. Câu nói này của hắn khiến Vân Huyên phải đăm chiêu, nàng nhìn hắn vẻ ngờ vực.
Nơi này là vùng rìa ngoài địa bàn của Độc Ngạo Minh, cách khu rừng khoảng hai, ba ngày đi đường có một tòa thành không nhỏ, trên đường đi họ đã đi qua tòa thành đó rồi.
Nửa ngày sau, ba người họ ra khỏi rừng. Dừng chân tại một tiểu thôn gần đấy, Dương Khai thuê cỗ xe ngựa, cho Vân Huyên và Nguyễn Tâm Ngữ ngồi trong xe, còn hắn làm mã phu, cưỡi xe tiến về tòa thành phía trước.
Cử chỉ săn sóc dịu dàng này khiến Nguyễn Tâm Ngữ thay đổi cách nhìn về hắn, cả Vân Huyên cũng thi thoảng mỉm cười.
Hai nàng trò chuyện hồi lâu, Vân Huyên kiệt sức liền ngả đầu đánh một giấc. Nguyễn Tâm Ngữ nhàn rỗi quá bèn chạy ra ngoài ngồi cạnh Dương Khai, nàng đưa tay chống cằm, nghiêng đầu nhìn đăm đăm vào Dương Khai đang chăm chú quất roi ngựa.
Dương Khai bị nàng nhìn chằm chằm, đâm ra khó chịu.
Nguyễn Tâm Ngữ nhoẻn miệng cười.
Ngươi bị thương nặng đến thế, sao mới nửa ngày đã khỏe như vâm rồi?
Khả năng hồi phục của ta mạnh hơn người thường một chút.
Thấy rồi.
Nguyễn Tâm Ngữ khẽ gật đầu.
Tuổi trẻ thật là tuyệt.
Ngươi già lắm hay sao?
Dương Khai cười cợt nhả, quay lại nhìn nàng.
Nguyễn Tâm Ngữ tự cười mình.
Dương Khai vừa hỏi vậy, Nguyễn Tâm Ngữ lập tức trầm mặc, gương mặt thoáng buồn.
Dương Khai cũng biết hình như mình đã hỏi chuyện không nên hỏi, vội nhún vai:
Nguyễn Tâm Ngữ lắc đầu, khẽ giọng:
Đáng lẽ ra là người một nhà... Ngươi có biết thân phận của Vân Huyên là gì không?
Ta chỉ biết thân phận cô ta không đơn giản thôi.
Dương Khai thuận miệng đáp, bất kể là Mã đại sư của Bí Bảo điện hay cao thủ Siêu Phàm Cảnh Tôn Doanh, đều tỏ ra khá ôn tồn với Vân Huyên, thậm chí có thể nói là cung kính, đệ tử Độc Ngạo Minh bình thường không thể khiến họ phải như vậy được.
Nguyễn Tâm Ngữ lặng lẽ ngoảnh lại, thấy Vân Huyên vẫn đang ngủ say, bèn nói:
Dương Khai ngạc nhiên nhìn nàng.
Ta nói thật đó, cha Vân Huyên chính là minh chủ Độc Ngạo Minh.
Vậy tại sao...
Có thân phận như vậy, lẽ ra Vân Huyên không phải chạy xông chạy xáo, mà được sống trong nhung lụa mới phải, nhưng cử chỉ ngày thường của nàng lại không hề có phong thái của đại tiểu thư.
Nguyễn Tâm Ngữ khẽ hít một hơi.
Vì là ngươi, ta mới cho ngươi biết, ngươi chớ có đi rêu rao khắp nơi đấy.
Ta giống loại người đó sao?
Dương Khai trừng mắt nhìn nàng.
Nguyễn Tâm Ngữ nghiêm túc nhìn hắn, gật đầu kể:
Tựa hồ như đang nhớ về những hồi ức hạnh phúc, Nguyễn Tâm Ngữ cười rạng rỡ, kể lại quá trình của rất nhiều nhiệm vụ.
Những chuyện này, Dương Khai nghe chỉ thấy nhàm chán, nhưng hắn không cắt lời nàng.
Giọng Nguyễn Tâm Ngữ chợt trầm xuống hẳn.
Trong một lần làm nhiệm vụ, công tử không may bỏ mạng, đội viên trong tiểu đội cũng bị giết gần hết, chỉ còn lại một người ngoắc ngoải, gần giống với tình hình lần này.
Vân Huyên rất quan tâm đệ đệ mình, vì cái chết của công tử, Vân Huyên đã đổ hết trách nhiệm lên đầu minh chủ, nếu không phải minh chủ khăng khăng bắt công tử rèn luyện từ cấp thấp, thì chàng đã không gặp nạn. Từ đó về sau, Vân Huyên tuyên bố từ bỏ thân phận đại tiểu thư, và gia nhập Độc Ngạo Minh, bắt đầu từ cấp bậc thấp nhất như đệ đệ mình...
Mắt Nguyễn Tâm Ngữ hơi hơi đỏ, giọng nghẹn ngào.
Dương Khai vẫn thờ ơ, không tỏ chút thái độ gì.
Nguyễn Tâm Ngữ thở dài.
Ngươi có biết tại sao Vân Huyên không hận ngươi vì đã đoạt mất trinh trắng của mình không? Thậm chí còn không muốn truy cứu trách nhiệm ở ngươi nữa.
Tại sao vậy?
Vì lúc đệ đệ tỷ ấy chết, cũng tròn hai mươi tuổi, và có tu vi Thần Du Cảnh thất tầng!
Nguyễn Tâm Ngữ nở một nụ cười thê lương, nói thêm vào:
Dương Khai khẽ hít vào một hơi, ngẫm một lúc rồi chợt hỏi:
Nguyễn Tâm Ngữ kinh ngạc, sững sờ một lúc rồi mới khẽ gật đầu:
Ngươi quả nhiên rất nhạy bén. Không sai, lúc đó ta là một đội viên trong tiểu đội của công tử. Nhờ công tử sả thân cứu mạng, ta mới được sống. Chính vì chuyện này mà giữa ta với Vân Huyên mới có mâu thuẫn. Nhưng ta biết, tỷ ấy không hề trách ta, mà chỉ không dám đối mặt với ta. Nhìn thấy ta, tỷ ấy sẽ nhớ đến công tử.
Ngươi thích hắn à?
Dương Khai nhếch miệng cười.
Nguyễn Tâm Ngữ liền đỏ mặt, trừng mắt nhìn hắn:
Hỏi cái này làm gì? Đã là chuyện cũ cả rồi.
Vậy ngươi lại còn kể với ta mấy chuyện này nữa.
Dương Khai lắc đầu.
Nguyễn Tâm Ngữ tức tối trừng hắn, thầm chửi tên tiểu tử khốn kiếp này giả ngốc làm lơ, rõ ràng hắn đã biết tỏng hết trong bụng, vậy mà ngoài mặt còn làm như không có gì.
Dương Khai nghiêm mặt lại, nghĩ một lúc mới lắc đầu bảo:
Ta sẽ không gia nhập Độc Ngạo Minh đâu. Ngươi không phải nghĩ cách để khuyên ta. Tuy ta rất thông cảm với cảnh ngộ của Vân Huyên, cũng rất khâm phục sự kiên trì và nỗ lực của cô ta, nhưng ta có việc riêng cần phải làm.
Tên khốn này!
Nguyễn Tâm Ngữ quát lên.
Chiếm được món hời lớn đến thế, mà muốn cao chạy xa bay thật ư?
Ta chiếm món hời nào cơ?
Ngươi còn bảo không có, ngươi đã làm thế... làm thế với Vân Huyên rồi...
Làm gì?
Ngươi thừa biết.
Nguyễn Tâm Ngữ tức kinh khủng, thầm nghĩ một tên tiểu tử tài giỏi như vậy sao lại vô liêm sỉ đến thế, bản lĩnh nói dối không chớp mắt cũng chẳng tầm thường.
Nguyễn Tâm Ngữ tuyên chiến:
Dương Khai nhìn nàng một cái u ám, rồi bật cười quái đản.
Nguyễn Tâm Ngữ liền sởn tóc gáy, bất giác níu chặt y phục mình, giọng rung rẩy:
Dương Khai ngước lên nhìn trời, giọng âm trầm:
Nguyễn Tâm Ngữ liền thất sắc, chợt nhớ ra, với bản lĩnh của hắn mà muốn đối phó với nàng, thì nàng chẳng có đến nửa sức phản kháng lại.
Ở nơi hoang vu hẻo lánh này, nếu bị hắn lạm dụng rồi giết chết, e là chẳng ai phát hiện ra.
Đang lúc lo thấp thỏm, trong xe chợt vọng lại giọng nói yếu ớt của Vân Huyên:
Nguyễn Tâm Ngữ giật mình, lè lưỡi nhìn Dương Khai rồi vội vàng chui vào trong.
Một lát sau, nàng lại dìu Vân Huyên trở ra, cùng ngồi phía trước, hít thở không khí trong lành của buổi đêm.
Vân Huyên rầu rĩ nhìn Dương Khai.
Dương Khai nghiêm nghị gật đầu.
Vân Huyên nắm chặt áo mình, cảm thấy hơi lạnh.
Nói thế nào thì lần này ta vẫn phải đa tạ ngươi.
Tỷ điên à?
Nguyễn Tâm Ngữ kinh ngạc nhìn nàng.
Nguyễn Tâm Ngữ nhíu mày, bụng nghĩ, cũng phải, nếu không có Dương Khai, thì lần này quân của Độc Ngạo Minh đã chết sạch rồi.
Dương Khai lắc đầu.
Vân Huyên cười gượng gạo, không nói thêm gì nữa, một lúc sau nàng khẽ giọng:
Tâm Ngữ, dìu ta vào trong đi, ngoài này hơi lạnh.
Ừ.
Nguyễn Tâm Ngữ gật đầu, rồi nhíu Vân Huyên trở vào trong. Một lát sau, từ trong xe thoáng nghe thấy hơi thở đồng đều, Dương Khai ngoái lại nhìn, chỉ thấy hai cô nương này đã ôm nhau ngủ thiếp đi, thần thái bình lặng.
------oOo------