Nguồn:
read.st
Thanh âm vừa vang lên, một nhân ảnh đột nhiên xuất hiện trước mắt Dương Khai. Người này không nói lời nào, một chưởng đánh vào vai Dương Khai, một lực đạo vô cùng lớn truyền đến khiến Dương Khai đau đớn kêu lên một tiếng rồi bay thẳng ra ngoài.
Đám người Lý Vân Thiên đại kinh thất sắc, vội vàng lao lên đỡ lấy Dương Khai.
Dương Khai giãy giụa đứng dậy, vừa ho nhẹ vừa đưa mắt quan sát người vừa đến, chỉ thấy lúc này có một thanh niên đứng cạnh Ngụy Trang, sắc mặt hung ác đang nhìn chằm chằm vào mình một cách nham hiểm, một tay đỡ lấy Ngụy Trang đang lảo đảo, miệng hỏi:
Ngụy Trang nhìn chằm chằm vào Dương Khai bằng ánh mắt thù hằn, thân hình hơi lảo đảo, lắc đầu nói:
Không sao!
Không sao thì tốt, tại hạ tới trễ rồi!
Người thanh niên này không kìm được thở ra một hơi. Thực lực của y tuy cao hơn Ngụy Trang, nhưng dù sao cũng chỉ là người của thủ hạ của Đại trưởng lão nên luận về thân phận, địa vị đương nhiên là không bằng Ngụy Trang.
Ngụy Trang cười nhạt, dò hỏi một cách kỳ quái:
Sắc mặt Tào Chính Văn lạnh lùng, miệng trả lời:
Ngụy Trang cười ha hả, giơ tay chỉ vào Dương Khai nói:
Có người để dựa dẫm, Ngụy Trang đâu còn vẻ khom lưng cầu toàn như lúc nãy nữa.
Tào Chính Văn lớn tiếng quát:
Ngụy Trang không ngừng cười nhạt:
Tào Chính Văn nghe vậy liền gật đầu:
Hai người kẻ xướng người bè, phối hợp với nhau vô cùng ăn ý, trong giây lát liền chụp cho Dương Khai cái tội hành hung giết người.
Lý Vân Thiên gào lên:
Tào Chính Văn vẫn lạnh lùng hừ một tiếng:
Triệu Hổ nói:
Nếu ngươi không tin, ngươi có thể hỏi các sư huynh đệ xem náo nhiệt ở đây, đám người bọn ta cũng có thể làm chứng. Hơn nữa, việc này là do Ngụy Trang gây sự trước, Dương sư huynh chỉ bị liên lụy thôi.
Có người làm chứng, kẻ nào làm chứng?
Ngụy Trang nghiêng đầu, cười nhạt nhìn khắp bốn phía.
Các đệ tử Lăng Tiêu Các lập tức như ong vỡ tổ, từng người một nhanh chóng bỏ trốn khỏi hiện trường. Bọn họ ít nhiều đều đã nghe qua chuyện tranh giành của các vị trưởng lão, đương nhiên là họ không đủ can đảm mà can thiệp vào cảnh trước mắt. Bất kể đắc tội với bên nào thì sau này họ cũng sẽ không thể sống yên ổn ở Lăng Tiêu Các.
Lý Vân Thiên thấy cảnh đó, cắn răng giận giữ, nhưng vẫn ngang ngạnh nói:
Tào Chính Văn lắc đầu nói:
Các ngươi tụ tập quần chúng ẩu đả, vốn đều có tội, làm sao có thể làm chứng được?
Tụ tập quần chúng ẩu đả?
Triệu Hổ nhảy dựng lên, giận dữ hét;
Rõ ràng là Ngụy Trang sai thuộc hạ đến khiêu chiến với bọn ta, tụ tập ẩu đả ở đâu? Tào Chính Văn, đừng có tưởng là đệ tử của Chấp Pháp Đường thì muốn làm gì thì làm. Lăng Tiêu Các còn chưa tới phiên ngươi làm chủ.
To gan!
Tào Chính Văn lớn tiếng quát:
Chấp Pháp Đường chính là đại diện cho quy định của tông môn Lăng Tiêu Các, luôn công bằng chính trực, ngươi dám cả gan nghi ngờ quyền uy của Chấp Pháp Đường, lại thêm một tội nữa!
Ngươi đã muốn vu oan thì lo gì không tìm thấy tội danh?
Dương Khai xua tay ngăn cuộc khẩu chiến của bọn Lý Vân Thiên, nhìn Tào Chính Văn cười nói:
Công bằng chính trực? Hôm nay xem như ta đã hiểu thế nào là công bằng chính trực rồi.
Hừ!
Tào Chính Văn lạnh lùng quát:
“Phật phật”. Tiếng tay áo phần phật truyền tới, hơn chục tên đệ tử của Chấp Pháp Đường từ bốn phía lao ra. Những người này thực lực thấp nhất đều là Khai Nguyên cảnh ngũ tầng trở lên, đám người của Lý Vân Thiên làm sao là đối thủ được? Tất cả đều bị ấn ngã xuống đất, bị khống chế một cách thuần thục. Dương Khai không phản kháng, bởi hắn biết dù có phản kháng thì cũng không làm được gì.
Tên tiểu nhân Ngụy Trang đắc ý, đi đến trước mặt Dương Kha, cười lạnh lùng.
Tào Chính Văn ra lệnh, đám đệ tử Chấp Pháp Đường áp giải đám người Lý Vân Thiên đi.
Nhìn thoáng qua thấy Tô Mộc vẫn nằm bất tỉnh dưới đất. Tào Chính Văn cau mày, y không coi Dương Khai và và đám người của Lý Vân Thiên ra gì, nhưng thân phận của Tô Mộc đặc biệt, y không dám động vào. Suy nghĩ một lát, y nói:
Đem Tô sư đệ đến chỗ Nhị trưởng lão.
Vâng!
Một tên đáp, bước ra khỏi hàng, ôm Tô Mộc đang nằm trên đất dậy, vội vàng rời đi.
Tào Chính Văn hạ giọng.
Ngụy Trang nheo mắt, cắn chặt răng:
Tào Chính Văn chần chừ:
Trang thiếu gia, sự việc hôm nay không nhỏ, chắc chắn sẽ kinh động đến Trưởng Lão Hội, nếu lúc này mà động thủ, sợ sẽ không ổn lắm. Chi bằng đợi Trưởng lão làm cho xong quyết sách rồi động thủ sau cũng chưa muộn.
Nhưng ta nuốt không trôi cục tức này!
Sắc mặt Ngụy Trang giận giữ.
Yên tâm, tại hạ sẽ thay thiếu gia dạy cho hắn một bài học, để hắn biết kết cục của việc đắc tội với thiếu gia.
Đừng đánh chết, ta muốn tự tay xử lý hắn.
Như thiếu gia mong muốn!
Đám người Dương Khai bị giam giữ trong sâm ngục của Lăng Tiêu Các. Không khí ẩm ướt âm u, hàn khí rất nặng, đâu đâu cũng thấy chuột với muỗi, khắp nơi chỉ toàn một mùi hôi thối nồng nặc, hoàn cảnh tồi tệ vô cùng.
Sâm ngục là nơi Lăng Tiêu Các giam giữ các đệ tử phạm tội. Đám người của Lý Vân Thiên chưa bao giờ tưởng tượng có ngày mình sẽ rơi vào hoàn cảnh này. Trong lòng ai nấy cũng đều có chút tư vị.
Lý Vân Thiên ngồi cạnh Dương Khai, hạ giọng xin lỗi.
Dương Khai cười ung dung:
Việc này không liên quan đến các đệ, là ta không nhịn được nên nhảy vào. Ta không thể để mặc chó trong nhà cắn nhau như vậy.
Chó cắn nhau…
Lý Vân Thiên suýt bị sặc, lời này chẳng phải là mắng luôn cả bọn mình sao?
Dương Khai khẽ cười nói.
Lý Vân Thiên suy nghĩ khá đơn giản.
Dương Khai trở mình, đổi tư thế cho thoải mái rồi nói:
Lý Vân Thiên khẽ thở dài:
Việc này có liên quan đến Chưởng môn của chúng ta.
Hả? Hãy nói đi.
Lý Vân Thiên nói:
------oOo------