Nguồn:
read.st
Ho khan một trận khiến sắc mặt La Băng Vân dâng lên một trận ửng hồng dị thường, phối trên sắc mặt nhợt nhạt hiện tại của nàng càng phát ra một hồi thương tiếc. Nàng khẽ lắc đầu, một lúc lâu mới điều chỉnh lại hô hấp, miễn cưỡng lộ ra một bộ dáng tươi cười:
Nói tới đây lại khẽ ho khan hai tiếng.
Thấy thần sắc La Băng Vân dần dần khôi phục lại bình thường, lúc này La Quỳnh mới dần dần an tâm, nhìn dáng vẻ thương hại hiện tại của La Băng Vân, La Quỳnh lại khẽ vuốt lưng nàng, vừa lo lắng lại mang theo vài phần ngữ khí tức giận nói:
Nghĩ lại một màn kinh hồn ngày hôm qua, trong mắt La Băng Vân cũng hiện lên một tia thất sắc, sắc mặt càng thêm tái nhợt. Bất quá nhớ tới La Dật bất kể sinh tử tới cứu chính mình, trong lòng lại mọc lên một tia ấm áp. Nhưng thật ra cũng không uổng công nhiều năm qua như vậy thương yêu hắn.
Nghĩ tới đây, La Băng Vân xoay người hướng phía La Dật đang dựa người ngoài cửa, thần sắc mang theo vài phần cảm tình ấm áp nói:
La Dật cũng lộ ra một dáng cười ôn hòa.
“Ta không bảo vệ ngươi, còn ai tới nữa?” Một câu nói cũng khiến cho La Băng Vân nhất thời sửng sốt.
Những lời này... Những lời này chẳng phải là tại sơ giác kỹ đầu năm chính mình nói qua một phen với La Dật sao? Hắn...
Một cỗ tình cảm ấm áp đột nhiên bốc lên trong lòng, sống mũi La Băng Vân thấy cay cay, hai tròng mắt hất thời đã ươn ướt.
Vội vàng cúi đầu, giả ý trong mắt vương bụi, nhẹ nhàng lau đi nước mắt nhung hai tròng mắt vẫn ửng đỏ lên.
La Quỳnh ở một bên thấy La Băng Vân và La Dật tỷ đệ tình thâm như vậy, trong lòng cũng có chút cảm động. Nhẹ nhàng thở dài một hơi rồi lộ dáng tươi cười.
La Băng Vân kích động tâm tình, thế nhưng lại nghĩ tới tình huống nguy hiểm ngày hôm qua lại không tránh khỏi lo lắng cho La Dật, nhẹ nhàng lắc đầu dặn dò một hồi.
Nhưng La Dật cũng cười khẽ một tiếng:
“Ta...” La Băng Vân ngẩn ngơ, sau đó cũng trầm mặc xuống. Một lúc lâu sau mới khẽ thở dài một tiếng, nhẹ lắc đầu, ánh mắt mềm mại nhìn về phía La Dật nói:
La Dật cười gật đầu:
La Dật quay đầu nhìn về phía La Quỳnh. Nghe xong một lời của La Dật, cảm tình của La Quỳnh đối với hắn cũng đề thăng không ít. Lập tức cười khẽ gật đâu. La Dật thấy vậy liền xoay người đi ra ngoài.
Nhưng La Băng Vân ở sau lại ngẩn người nhìn La Dật, một lúc lâu sau, sắc mặt tái nhợt cũng dần hiện lên một dáng tươi cười vui mừng thỏa mãn.
Có đệ đệ như vậy còn cầu gì hơn nữa?
...
Một ngày đêm thời gian cứ như vậy dần dần trôi qua.
Quả nhiên giống như La Vũ dự đoán, sáng sớm hôm sau Vân Khê Đảo đã hiện lên trước mắt mọi người.
Mặt trời chưa lên, chỉ thấy phía xa xa nơi đường chân trời hiện lên một vầng sáng mờ màu hỏa hồng.
Trên biển rộng, dõi tầm mắt nhìn bốn phương, khắp nơi đều là mặt biển lấp lánh ánh bạc. Một tòa đảo nhô lên khỏi mặt nước biển bị bao vây bởi tầng tầng sương mù dày đặc xuất hiện trước mắt chúng đệ tử La gia.
La Vũ nhìn đảo nhỏ trong màn xương mù phía xa xa, lộ ra bộ vẻ tươi cười nói.
La Vũ vừa nói vừa giới thiệu cho La Dật đang đứng ở một bên.
La Dật đưa mắt nhìn lại, qảu nhiên chính như lời La Vũ nói, đảo này bốn phía tràn ngập một tầng hơi nước nồng nặc. Từ vị trí này nhìn lại chỉ có thể thấy hơi nước tầng tầng lớp lớp, phảng phất tựa như những tầng lụa mỏng vây quanh đảo nhỏ, hoàn toàn không thấy rõ được hình ảnh bên trong.
Bất quá nếu quan sát phần ảnh mờ che lấp mặt biển có thể thấy được hòn đảo này thế nhưng không hề nhỏ.
“Ô! Ô! Ô! —— ô! ~~~”
Chính vào lúc này, thuyền số hai ở phía trước đột nhiên truyền đến một hời kèn lệnh bén nhòn, ba ngắn một dài.
Tiếng thanh âm hồn hậu của một người vang lên từ trên khoang tàu. La Dật hiếu kỳ nhìn lại, người này chính là phó thuyền trưởng thuyền số ba, không biết từ khi nào đã đứng ở ngay trước khoang tàu.
La Dật chú ý nhìn về phía dưới mặt nước dưới thuyền.
Quả nhiên hải vực phía trước ngày càng lộ rõ. Những con sóng ngoài khơi đánh vào đã có một chút cuộn lên, nghĩ đến phía trước hẳn là có bãi đá ngầm.
La Vũ tự nhiên đã có kinh nghiệm, cười một hồi rồi nói với La Dật.
La Dật cũng gật đầu.
Chính vào lúc này, tiếng thanh âm của La Hành truyền đến. La Dật quay đầu lại đã thấy trong tay La Hành dẫn theo một bộ cáng cứu thương vẫy gọi La Dương.
La Dương cũng là một thành viên trong tiểu tổ số ba, vóc người có chút lực lưỡng, tu hành chính là hậu thổ quyết, đã đạt được tầng thứ năm hậu kỳ, thực lực không hề tầm thường.
La Dương cười hàm hậu nói:
“Tốt!” Sau đó liền đi lại hướng La Hành.
...
Thời gian trôi qua rất nhanh, tuy nói thủy thủ đều đã quen thuộc hoàn cảnh nơi đât, hơn nữa đội thuyền sở chế từ thiên niên thiết mộc nên cực kỳ kiên cố, thế nhưng dù sao cũng là khu đá ngầm, tốc độ phải chậm lại không ít. Đợi đến khi mặt trời hoàn toàn nhô lên khỏi mặt biển, đội chiến thuyền của La gia mới tiến nhập vào trong màn sương mù dày đặc xung quanh đảo.
------oOo------