Nguồn:
read.st
La Thuận khẽ thở dài một tiếng, lắc đầu:
Nói xong lại một lần nữa quay người nhìn xác thuyền số một, sau đó mới hít sâu một hơi nói:
Nói xong, La Thuận lấy ra từ trong lòng một gói nhỏ màu trắng, đưa cho La Vũ:
Ánh mắt La Vũ lộ ra một tia cảm kích, nhẹ nhàng gật đẩu rồi tiếp nhận.
La Thuận nói xong, nhìn những người khác trong tiểu tổ số ba thoáng gật đầu, sau đó liền nhanh chân nhắm hướng buồng nhỏ trên tàu bước đi.
Xà vân lân thú chỉ kịp công kích thuyền số một đã bị La Thiên Hưng chém giết. Mười chiến thuyền còn lại ở cách đó rất xa, bởi thế nên vẫn chưa bị tổn hại nào lan đến.
Không bao lâu, La Thuận dẫn theo hai người trở lại boong tàu.
Thông qua La Thuận giới thiệu mới biết được hai người trung niên này chính là thuyền trưởng và phó thuyền trưởng thuyền số ba. Mấy người La Vũ không dám chậm trễ, vội vã hành lễ. Hai người thuyền trưởng và phó thuyền trưởng cũng chỉ khẽ thở dài một tiếng, thoáng lắc đầu.
Hai người này cũng đều là cường giả tầng tám, hướng đám người La Vũ gật đầu một cái, tiếp đến phó thuyền trưởng liền xuất ra một chum chìa khóa để bọn họ tự chia phòng. Cuối cùng mọi người liền nhắm hướng khoang thuyền bước đi.
Sắc trời đã tối hẳn, bầu trời vẫn đầy sao như trước, nhưng lúc này chúng đệ tử La gia lại không hề có tâm tư thưởng thức cảnh trời đêm giữa biển rộng.
Trong một gian phòng trên thuyền số ba, mọi người trong tiểu tổ số ba đều tập trung tới nơi này. Bất quá phòng ốc quá nhỏ cho nên mọi người đều ở bên ngoài cửa chờ đợi. Biểu tình tất cả đều có chút lo lắng.
Không bao lâu sau, ba người La Vũ, La Quỳnh và La Dật từ trong phòng bước ra.
La Hành nhanh lên tiếng hỏi.
La Vũ thở phù một hơi dài:
Hoàn hảo, tuy rằng thân thể vẫn còn thụ thương nhưng công hiệu của ngưng huyết tán không tầm thường, đã cầm được máu rồi. Chỉ đợi hai ngày nữa tới đảo, lúc đó có thể trị liệu một phen tốt hơn. Tuy rằng xương vẫn chưa bị tổn thương nên không ngại nhưng huyết quản lại bị thương nặng, mất máu quá nhiều bởi vậy vẫn còn trong giai đoạn hôn mê... Nhưng với thực lực thể chất của Băng Vân, tin chắc không bao lâu nữa liền có thể khôi phục lại ý thức.
Vậy là tốt rồi... Tốt rồi...
La Hành nghe vậy, lúc này mới buông một hơi thật dài.
La Vũ nhìn về phía La Dật một bên, biểu tình có phần suy nghĩ, ánh mắt chớp sáng nói:
La Dật đang trầm tư, nghe vậy liền lấy lại tinh thần, sau đó nhẹ lắc đầu:
La Vũ nghe vậy gật đầu, ánh mắt một lần nữa chớp động nhìn La Dật, cười nói:
Nói đến đây hắn cũng không nói gì thêm nữa.
Nhưng đôi mắt La Dật thoáng lóe lên, cũng nhẹ nhàng lắc đầu:
Nói xong cũng không nói gì thêm nữa.
Hắn biến chính mình lộ ra tốc độ, tự nhiên sẽ khiến một vài người chú ý đến. La Vũ thân là đích hệ, cố tình tìm hiểu cũng là điều La Dật định liệu trước. Bất quá lúc đó tình huống nguy cấp, hắn cũng không có thời gian suy nghĩ gì nhiều, lúc này cũng chỉ có thể lặng im không nói mà thôi. Hắn cũng đoán mấy người La Vũ đều là người thông minh, biế đến đâu là đủ...
Quả nhiên, thấy biểu tình La Dật như vậy, trong đáy mắt La Vũ liền xẹt qua một tia suy nghĩ sâu xa.
La Vũ thoáng nhíu mày, nhưng suy nghĩ một chút cũng đành buông tha không có tiếp tục truy cứu.
Hắn biết nếu là một mặt truy vấn, bất quá chỉ gây nên phản cảm cho đối phương mà thôi. Thông minh như hắn tự nhiên minh bạch lúc này nên dừng ở đây, khong cần tiếp tục tìm hiểu sâu hơn nữa.
La Quỳnh ở một bên vẫn không nói chuyện đột nhiên mở miệng.
Biểu tình của nàng có chút lo lắng liếc mắt nhìn về gian phòng phía sau... Nàng và La Băng Vân quan hệ không sai, hơn nữa thân là con gái, để nàng chiếu cố La Băng Vân là cực kỳ thỏa đáng.
Mọi người tự nhiên không có dị nghị, đều khẽ gật đầu đồng ý.
La Hành giận dữ chửi ầm lên một tiếng.
Sâu trong mắt La Dật thoáng lóe lên, biểu tình có chút trầm mặc.
Trên thực tế vừa rồi hắn cũng đang trầm tư suy nghĩ tới vấn đề này.
Sự tình dị thường tất phải có nguyên nhân của nó. La Dật không phải loại người hàm hồ thích dùng từ vận khí để giải thích nguyên do sự cố. Hắn có lý do tin tưởng, trong chuyện này chắc chắn phải có nguyên nhân gì đó mà người ta còn chưa biết.
La Dật cau mày, đôi mắt không ngừng lấp loáng tinh mang nhưng cuối cùng vẫn là một tia bất đắc dĩ.
------oOo------