Nguồn:
read.st
Bến cảng này cực kỳ náo nhiệt, đưa mắt nhìn lại khó có thể thấy được giới hạn. Hôm nay, vị trí hiện tại của La gia chỉ là một chỗ nhỏ trong đó mà thôi. Xa xa chỉ sợ vượt trên mấy ngàn thước vuông, tính ra cũng tới hàng ngàn người. Từ bên trong đoàn người đông nghị, những tiếng on gong, lớn nhỏ rầm rĩ không ngừng vang lên, tổng thể nhìn lại cực kỳ phồn vinh, không ít phần nhân khí.
Đứng hai bên đường lớn có rất nhiều tiểu thương, các mặt hàng buôn bán đa dạng không giống nhau. Có khí là thực vật, cũng có khi là đủ các loại vũ khí... Đao thương côn bảng, không chỗ nào không thấy, thực sự là rất đa dạng.
La Hành nhìn quanh bốn phía, cũng lộ ra vẻ cảm khái.
La Quỳnh ở một bên không khỏi quay sang trắng mắt nhìn:
Ngươi nói cái gì cổ quái thú vị, theo ý ta căn bản biến thái, xấu xa?
Ngươi còn không biết xấu hổ? Năm ngoái đầu xích viêm xà còn non mà ta mất mấy trăm lưỡng mới mua được chính là bị ngươi cấp một kiếm biến thành băng... Ta còn không có tìm ngươi bồi đây!
La Hành nghe vậy nhất thời trừng mắt hướng La Quỳnh.
La Quỳnh hừ lạnh một tiếng.
La Hành bày ra một bộ đau lòng không dám tin tưởng. La Quỳnh nhất thời hạnh mục trừng trừng, ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống một ai đó...
La Vũ ở một bên dỡ khóc dở cười, vội vàng nói:
Nhìn ra, La Vũ ở trong tiểu tổ này uy vọng không thấp, nghe thấy hắn nói vậy, La Quỳnh mới căm giận hừ một tiếng, hung hăng trừng mắt nhìn La Hành, mà La Hành lại hồn nhiên không thèm để ý, hỳ hỳ cười, tìm tới bên người La Dật.
La Dật cười, gật đầu, cảm khái nói:
Đúng vậy, cảng Đông Sa này quả nhiên rất lớn... Cũng không biết là tiêu hao bao nhiêu nhân lực vật lực mới có thể đạt được loại quy mô như này...
Cảng Đông Sa là điểm giao tiếp giữa nội hải vực và ngoại hải vực của Đại Hoa quốc, tiểu thương tới đây bán dạo nhiều không xuể, tự nhiên phải phồn hoa rồi. Loại quy mô như hiện tại, thế nhưng phải kinh doanh hơn nghìn năm mới có thể đạt được đó...
La Hoành ha hả cười nói.
La Dật thở hộc ra một hơi dài, tại Địa Cầu, một gia tộc có trên trăm năm lịch sử có lẽ đã cực kỳ nổi danh rồi. Nhưng mà tại thế giới này, động một cái là thế gia hơn ngàn năm truyền thừa, cảng khẩu kinh doanh hơn ngàn năm... Xem ra thế giới này cũng không có đoạn lịch sử nào gặp biến cố, hơn nữa loại hình thức này hẳn là đã bảo tồn không chỉ nhường ấy năm. Nói một chút rồi mấy người cười cười hướng phía đội tàu của La gia phóng đi.
...
Không bao lâu, tất cả đám người La gia đều đến đông đủ, một mảnh người đông nghị đứng trên bãi đất trống trước đội tàu, những người này ít nhất đều là cường giả tầng thứ năm. Một đám người lớn như vậy đứng ở chỗ này, tự nhiên liền phát ra một cỗ khí tức trầm trọng tràn ngập, khiến đám người xem xung quanh phải lần nữa lui về phía sau một ít, để lộ ra một khoảng đất trống rộng hơn nữa.
Bên trong đội nghũ, La Dật cưỡi ngựa, ánh mắt có chút cổ quái ngưng lại đội tàu bên bờ, nhíu nhíu mày, lộ ra vài phần kinh ngạc.
La Dật hiếu kỳ hỏi ra.
La Vũ đứng một bên nghe vậy cười nói:
Biểu tình La Vũ rất có mấy phần tự hào, cười nói:
Trên biển rộng không thể so với lục địa, nếu đội thuyền bị lật úp, phải nhanh chóng tìm đất đặt chân, bằng không cho dù là cao thủ cấp mười cũng kiên quyết không có khả năng tiếp tục sinh tồn trên biển rộng. Không nói tới yêu thú, chỉ bằng việc thiếu nước ngọt cùng thực vật đã đủ gây trí mạng rồi!
La Dật nghe vậy có chút kinh ngạc:
Cư nhiên so với tinh thiết còn muốn kiên cố hơn?
Đúng vậy!
La Vũ gật đầu.
La Dật thở dài một hơi, biểu tình mang theo vài phần sợ hãi nhìn về mấy chiếc thuyền lớn.
La Dật lắc đầu, sau đó mới hiếu kỳ hỏi tiếp:
Nói như vậy thuyền này có thể đối kháng lại công kích của yêu thú dưới cấp tám?
Đó là tự nhiên.
La Hành ở một bên cướp lời La Vũa, ha ha cười đắc ý nói:
------oOo------