Nguồn:
read.st
La Thuận chỉ cảm thấy đại não mình thiếu phản ứng quá rồi... Cục diện rõ ràng là phải chết, không biết vì sao trong nháy mắt lại nghịch chuyển lớn như vậy?
Toàn thân La Thuận run lên, bỗng ngẩng đầu... Thân hình một người bịt mặt mặc áo xám hiện lên trong mắt hắn...
Người bịt mặt mặc áo xám kia chỉ thoáng dừng lại tại chỗ trong chốc lát, liếc mắt nhìn qua La Thuận, sau đó đạm mạc xoay người...
Đang lúc dại ra, La Thuận nhất thời hồi phục lại tinh thần, vội vã gấp giọng hô.
Người bịt mặt mặc áo xám thoáng dừng lại, khẽ quay nghiêng đầu, cất giọng khàn khàn khó nghe tới cực điểm:
Giọng nói khó nghe của đối phương hiển nhiên nằm ngoài dự liệu của La Thuận, khiến hắn không khỏi sửng sốt.
Nhưng ngay lập tức, La Thuận liền hồi phục tinh thần, vội vã khom người nói:
La Thuận nói xong liền vội vã khom mình, cung kính hành lễ. Vài tên đệ tử đứng phía sau hắn là thành viên tiểu tổ số mười một còn lại, lúi này cũng khôi phục tinh thần, vội vã khom mình hành lễ, nói:
Trong mắt người bịt mặt áo xám chợt lóe, lập tức cũng đạm mạc gật đầu.
Xoay người, thân hình hóa thành một đạo ảnh xám, lẫn vào trong đám cỏ dại, biến mất không còn thấy nữa.
Một lúc lâu sau...
Cao thủ!
Ít nhất cũng là cường giả đã ngoài tầng tám!
Tốc độ hắn cực nhanh... Hơn nữa khi sử dụng loại thân pháp này sẽ hiệu ứng cùng với tiếng sấm... Thật là một thân pháp lợi hại!
Vì sao hắn muốn cứu chúng ta? Chẳng lẽ là trưởng bối trong tộc?
Không quá có khả năng, nếu như là trưởng bối trong tộc, hẳn không cần che mặt mới đúng...
Vậy hắn là ai?
Sau khi người bịt mặt áo xám rời đi, các thành viên của tiểu tổ mười một bắt đầu suy đoán, trong mắt mọi người đều lộ ra vẻ hoảng sợ... Một màn vừa rồi, thực sự vượt quá xa sức tưởng tượng của họ rồi.
Quang mang màu xám chỉ vừa lóe lên, chin tên đệ tử Tống gia đồng loạt toi mạng... Đây là thủ đoạn gì? Tốc độ gì?
Một gã đệ tử La gia khẽ thở dài một hơi, trong mắt có phần hướng tới.
Một gã đệ tử La gia khác gật đầu phụ họa.
Một thiếu nữ quay đầu nhìn về phía La Thuận, nghi hoặc hỏi. Mấy người còn lại nhất thời đều chuyển ánh mắt nhìn về phía La Thuận. - A?
La Thuận vẫn trong trầm tư liền khôi phục lại tinh thần, thoáng ngẩn người, lắc đầu nói:
Nói xong, hắn cúi đầu, trong mắt hiện lên một tia bi thống, sau đó mới trầm giọng nói:
Noi xong, La Thuận cắn chặt răng, bàn tay cũng nắm chặt lại, trong đôi mắt càng bùng lên hàn ý và sát khí nhè nhẹ:
La Thuận nói khiến các thành viên còn lại của tiểu tổ mười một trầm sắc mặt xuống, rồi cũng lập tức thu liễm biểu tình trên mặt... Cúi đầu, nhìn về mấy cỗ thi thể trên mặt đất...
Sinh mệnh sao mà yếu đuối? Chỉ mới nửa tiếng đồng hồ trước, mọi người còn đi chung với nhau, cười đùa vui vẻ. Nhưng hiện tại, bọn họ đã biến thành những khối thi thể lạnh lẽo, cũng không còn tỉnh lại được nữa.
Bầu không khí dần lắng đọng, mưa to, hạt mưa tí tách rơi...
...
Tiềm hành được một đoạn thời gian, La Dật ngừng cước bộ, thay áo xám che mặt, lập tức cũng quay đầu, nhìn thoáng qua phía sau. Hắn thấp giọng lẩm bẩm:
Nói xong những lời này, La Dật mới hít sâu một hơi, lập tức nhắm mắt nghe ngóng chốc lát, nhận thức chuẩn một phương hướng...
La Dật suy nghĩ trong lòng, thân hình cũng lập tức tiềm hành về phía phương hướng đã nhận thức trước...
Vừa rồi muốn cứu người, La Dật trực tiếp sử dụng thực lực tầng thư chin phối hợp với Lôi Bộ, trong nháy mắt liền kết thúc chiến đấu. Thế nên hắn còn cần yêu thú tầng thứ tám giúp hắn tôi luyện vũ kỹ một chút, đồng thời cũng muốn làm ổn định thực khí vừa mới đột phá, chuẩn bị sẵn sang buổi tối phục dụng Hổ Long Đan.
Thân hình hắn hóa thành ảnh xám, sau một lát liền biến mất vô tung vô ảnh...
...
Ban đêm, Vân Khê Đảo buổi đêm rất khó nhìn thấy được trời sáng đầy sao, không phải vì mưa phùn lất phất tạo thành một tầng sắc xám thì chính là một mảnh mây đen kéo theo lôi điện và cơn mưa xối xả... Vân Khê Đảo vào buổi đêm cũng vì thế liền biến thành một nơi hoàn hảo để giết chóc. Vô số yêu thú kiếm ăn đêm đều chui ra khỏi sào huyệt của mình, hỗ trợ công kích, tập sát, cắn nuốt...
Trong chỗ huyệt động lúc ban ngày, La Dật đang khoanh chân ngồi trên một phiến đá thật lớn, thần sắc chớp động nhìn viên đan dược trong tay.
Hổ Long Đan, đan dược nhất phẩm sơ kỳ, là đan dược kỳ diệu có hiệu lực giúp võ giả Hậu Thiện lập tức đề cao một tầng cấp...
La Dật nhìn đan dược trong tay, hít sâu một hơi.
Thực khí yêu cầu từ tầng chin đến tầng mười, đâu phải từ tầng hai lên tầng ba có thể so sánh được? Có thể nói hoàn toàn cướp đoạt tạo hóa... Nhưng viên Hổ Long Đan này lại có được tác dụng cổ quái bực này. Có điều khi dụng, nó chỉ có thể gia tăng một tầng, từ tầng chin lên tầng mười được, nhưng từ tầng hai cũng chỉ lên được tầng ba, đây chính là chỗ cổ quái của nó.
La Dật thở dài một hơi, thầm nghĩ.
Sử dụng tại tầng thứ chin sơ kỳ, hẳn là có chỗ giới hạn. Nếu như hắn không thể đạt được tầng chin sơ kỳ, như vậy trừ khi bản thân không còn cách nào khác, hắn mới sử dụng tới viên đan dược này, đơn giả là hắn biết rõ bản thân đang phải đối mặt với điều gì.
------oOo------