Nguồn:
read.st
Lão già bình tĩnh nhìn Tề Bắc, sâu trong đôi mắt mờ đục lúc này không còn sự mỏi mệt nữa, ngược lại lóe ra một mảnh quang mang óng ánh.
Khóe miệng Lão già lộ ra vẻ mỉm cười, dùng ánh mắt thưởng thức nhìn Tề Bắc.
Lão già lắc đầu, cắt đứt lời Tề Bắc mà nói:
Nam Mô Nhai trên mặt lộ ra một tia cười lạnh.
Cửu U chi chương?
Nam Mô Nhai ngữ khí trầm trọng nói nói.
Tề Bắc nghe được thì trợn mắt há mồm, thì ra là vẫn còn có bí ẩn tới mức này.
Ánh mắt Nam Mô Nhai nhìn chằm chằm Tề Bắc, gằn từng chữ nói.
Tề Bắc mới vừa nói một chữ, mặt Nam Mô Nhai liền biến sắc. Thân thể càng trở nên trong suốt, hắn thở dài một tiếng rồi nói:
Dứt lời, cả người Nam Mô Nhai đột nhiên hóa thành một đoàn bạch quang. Đoàn bạch quang sau nhiều lần biến hóa cuối cùng biến thành một thư tịch, tỏa ra những tia Thánh Quang. Đồng thời xuất hiện một khối lệnh bài ngũ giác màu lam nhạt cùng một tờ giấy màu xám tro phía trên vẽ đầy thần bí ký hiệu không biết làm bằng chất liệu gì bay xuống. Tề Bắc sửng sốt một hồi lâu, rồi mới chậm rãi đưa tay tới chạm vào thư tịch đang từ từ rơi xuống, thư tịch liền hóa thành một đạo bạch quang chui thẳng vào trong mi tâm của hắn. Còn trang giấy màu xám tro tự phiêu rơi thẳng vào lòng bàn tay của hắn. Trong lúc bất chợt, thân thể khẽ Tề Bắc run lên, chỉ cảm thấy như mọi nơi tràn đầy quái thú, quỷ hồn, oán linh. Bọn chúng lao về hắn muốn ăn trái tim, linh hồn của hắn. Một nỗi sợ hãi khủng khiếp bao trùm trong tâm trí, càng lúc càng khủng bố hơn, kéo hắn tiến vào vô tận vực sâu sợ hãi. Đúng lúc này, trong lòng bàn tay trái Tề Bắc, Thần Long ấn ký đột nhiên phát ra kim quang lên chói mắt, giống như mặt trời giữa đêm đen, đem tất cả sợ hãi cảm xúc xua tan đi.
Tề Bắc cười nhạt, đem Cửu U Chi Chương và lệnh bài kia thu vào tay. Lúc này, Tề Bắc nhìn về thi thể đầy huyết nhục của Vô Thiên Tôn Giả không khỏi có chút cảm khái mơ hồ. Đường đường là Hắc Ám Thánh Ma Pháp Sư cũng chết dưới tay hắn như vậy, hơn nữa là chết một cách rất khó coi. Tề Bắc nhặt lên Khô Lâu quyền trượng của Vô Thiên Tôn Giả lên, sau đó hắn lục lọi tìm kiếm trên thi thể, đem tất cả đồ trang sức đeo tay và một cổ não lấy đi. Nói giỡn chứ những thứ trên người Thánh Ma Pháp Sư có món nào không phải là bảo bối đâu? Đợi sau này hảo hảo nghiên cứu một chút là được. Tề Bắc ước lượng thời gian rồi ra phóng ra bên ngoài. Hiện tại hắn cực kỳ suy yếu, nếu Lan Lăng hầu vừa vặn tới chặn đường thì cũng không phải chuyện đùa đâu. Tề Bắc chui ra khỏi lòng đất, phát hiện phòng ngủ của Lan Lăng hầu vẫn không có một bóng người, không khỏi thở phào nhẹ nhõm. Tề Bắc đang định chuồn đi thì đột nhiên ngừng lại, đưa mắt nhìn về hàng con rối trần truồng trong lồng sắt.
Tề Bắc cười tà ác một tiếng. Trường kiếm màu đen trong tay xuất ra, trực tiếp chặt những thứ đang vươn dài kia đi, rầm rầm rụng đầy đất.(DG: mỗi cái nặng vài kí đấy nhé) (Biên: chắc là có gắn bi sắt đấy ) Tề Bắc ra khỏi phòng ngủ, móc một chiếc bình màu đen cầm lên tay. Nắp bình vừa mở, một luồng khí vô hình vô sắc vô mùi vị bay ra. Không lâu sau, trong Lan Lăng hầu phủ lại truyền đến tiếng gầm giận dữ của Cự Dương Tượng.
Không xong, Cự Dương Tượng phá lồng sắt, a...
Người đâu mau tới! Hai đầu Cự Dương Tượng nổi điên rồi, mau giết chúng đi.
Lan Lăng hầu phủ trở nên hỗn loạn, thủ hộ cường giả bay tới bay lui vô ích. Còn tên thủ phạm Tề Bắc thì thừa dịp loạn mà trốn khỏi Lan Lăng hầu phủ.
Sau khi ra khỏi Hầu phủ, Tề Bắc thay đổi trang phục, trở về làm Ngũ Thiếu của Nặc Đức gia tộc. Hắn thản nhiên về Nặc Đức phủ, tiến vào viện tử của mình. Lúc này bóng đêm đang từ từ lui bước, đoán chừng nữa một lúc nữa trời sẽ sáng.
Nghe được động tĩnh, Huyễn Ảnh khoác một trường bào mở cửa đi ra. Tề Bắc mở miệng cười. Đột nhiên thân thể hắn mềm nhũn ngã vào người Huyễn Ảnh.
Huyễn Ảnh nhẹ giọng kinh hô một tiếng, vội vàng tiến lên đỡ lấy Tề Bắc, mới phát hiện, gương mặt tuấn tú của Tề Bắc trắng bệch như giấy, trán tràn đầy mồ hôi hột.
Tề Bắc mỏi mệt nói, trở lại viện tử của mình, hắn cũng không cần phải cố gắng giữ tỉnh táo nữa. Hai lần sử dụng Thần Long đệ nhất biến rút gần hết nội lực trong cơ thể hắn rồi. Sau khi chạy ra khỏi Lan Lăng hầu phủ cũng hao tốn không ít khí lực khiến hắn vừa về đến cửa phòng đã không còn một chút sức lực nào nữa. Huyễn Ảnh đỡ lấy Tề Bắc dìu vào trong phòng, đi về phía giường lớn.
Ngay lúc tới sát giường, Tề Bắc ngã vật xuống kéo theo cả người Huyễn Ảnh, vừa vặn nằm gọn trên người hắn.
"Bại hoại, không phải là cố ý à? " Huyễn Ảnh nghĩ như thế nhưng bên tai lại nghe được tiếng hít thở trầm trầm của Tề Bắc. "Đúng là heo vừa nằm xuống giường liền tiến vào rồi mộng đẹp." Huyễn Ảnh khẽ mỉm cười, từ trên người Tề Bắc bò dậy. Nàng cẩn thận quan sát hết một lượt, trong lòng thoáng đau xót. Nàng thoáng nhìn thấy ở cổ hắn có một vết máu, không chút nghĩ ngợi liền lật xiêm y hắn lên quan sát liền có thể nhìn thấy bên trong đã nhuộm đỏ máu. Nhìn lại tay chân của hắn, khắp nơi cũng chi chít các vết thương, không biết buổi tối qua hắn rốt cuộc đã làm cái gì?
Trong lúc ngủ say, thân thể và ý thức Tề Bắc buông lỏng đến cực hạn. Bên trong đan điền trống trơn xuất hiện một tia nội lực màu vàng, bắt đầu tự hành tiến hành tuần hoàn. Bên trong vòng tuần hoàn, đại lượng năng lượng đấu khí xung bị dẫn vào cơ thể, tiến vào tập trung trong đan điền. Năm vòng đấu khí kia xoay tròn mỗi lúc một nhanh. Bất chợt, một đoàn đấu khí lao ra khỏi năm vòng đấu khí kia tạo thanh vòng khí thứ sáu. Bất tri bất giác, Tề Bắc đã tiến vào đẳng cấp chiến sĩ trung cấp đỉnh phong.
------oOo------