Nguồn:
read.st
Cách thành Tây Linh hơn ngàn dặm về phía Tây Nam là phạm vi thế lực của Thiết Bối Thú Nhân tộc.
Thiết Bối Thú Nhân đã từng là một đại tộc trong Thú Nhân tộc, nhưng bây giờ đã nhỏ yếu rồi. Có năm tòa thành trì, vẫn luôn duy trì thái độ trung lập với cuộc phân tranh của tam đại thế lực Thú Nhân đế quốc.
Trong một tòa thành trì trung ương, trong một phòng nham thạch to lớn, một thanh niên Thiết Bối Thú Nhân thân hình cao lớn, ngực đầu lông dài đen nhánh, lưng cứng như sắt thép, ngồi đối diện lão giả nói.
Lão giả Thiết Bối Thú Nhân đằng đằng sát khí nói.
Thanh niên hỏi.
Ánh mắt lão giả lóe lên, đang định mở miệng, bất chợt trong thành khô giết rung trời, tiếng kêu thảm thiết liên tiếp vang lên.
Một binh lính Thiết Bối Thú Nhân kinh hoàng chạy vào báo cáo.
Thanh niên giận dữ hét lên, xách một cây đại đao định xông ra.
Lão giả lạnh lùng nói.
Thanh niên Thiết Bối Thú Nhân bi thương nói.
Lão giả Thiết Bối Thú Nhân than nhẹ.
Thanh niên đi tới bên người phụ thân, đợi hắn mở miệng.
Lão giả Thiết Bối Thú Nhân nói.
Huyết mạch cuồng hóa và huyết mạch thiên miêu!
Mấy chữ này làm thanh niên Thiết Long ngây dại, hắn biết đây là huyết mạch Thú Thần cường hãn cỡ nào. Gia tộc Thú Thần không biết bao nhiêu năm không xuất hiện huyết mạch thiên miêu rồi.
Thanh niên Thiết Bối Thú Nhân lấy lại tinh thần, vội hỏi.
Lão giả nói.
Phụ thân, con…
Đi mau, đi đi!
Lão giả Thiết Bối Thú Nhân quát lớn.
Thiết Long cắn răng một cái, chạy về phía sau phòng. Nơi đó có một bí đạo, nối ra ngoài thành.
Lão giả Thiết Bối Thú Nhân đứng thẳng lưng, cầm lấy quyền trượng tượng trưng quyền lực thủ lĩnh, đi ra ngoài.
….
Lãnh Tùy Phong vào phủ thành chủ, hắn cứ ngồi lì ra đó, không đi loạn, cũng không nói chuyện với ai, mỗi ngày cứ xếp bằng như pho tượng đá vậy, mưa gió bão bùng cũng thế mà thôi.
Chỉ là, thành chủ Tề Bắc không nói gì, những người khác cũng không nói gì được.
Một ngày kia, Ly Đông Lai hưng phấn chạy đến phủ thành chủ, thấy Tề Bắc thì lớn tiếng nói:
Ngũ thiếu, có chuyện lớn.
Chuyện gì, hấp ta hấp tấp.
Tề Bắc hỏi
Thịt béo trên mặt Lý Đông Lai run nhung nhúc.
Tai ương Hắc Ám thật ra chính là mây đen che lấp mặt trời, âm khí lan tràn, dẫn đến người có thể chất không tốt mắc các loại bệnh tật.
Tình huống như thế, những năm qua phát sinh không ít, Tề Bắc cũng không thấy có gì ngạc nhiên.
Tề Bắc hỏi.
Ly Đông Lai vừa nói vừa trải rộng bản đồ, là bản đồ các quốc gia xung quanh Kim Diệp hoàng triều
Ly Đông Lai vừa nói vừa vẽ vài vòng trên bản đồ.
Ánh mắt Tề Bắc dần thay đổi, vẻ mặt trở nên nghiêm túc.
Ly Đông Lai nối hết các địa điểm phát sinh tai ương Hắc Ám, thế mà lại thành một vòng tròn.
Nói cách khác, tai ương Hắc Ám mười năm một lần, một trăm năm mới có mười lần nhưng cũng có quy luật.
Nhưng lúc này, ánh mắt của Tề Bắc lại nhìn chằm chằm vào trung tâm của vòng tròn này, đó chính là Kim Diệp hoàng đô.
Ly Đông Lai thấy ánh mắt Tề Bắc nhìn chằm chằm vòa Kim Diệp hoàng đô, thấp giọng nói:
Tề Bắc cũng nghĩ như vậy, hắn cũng hoài nghi, nguyên nhân gây ra tai ương Hắc Ám này đang ở hoàng đô, điều này làm hắn hơi bất an.
Tề Bắc vỗ vai Lý Đông Lai nói.
Ly Đông nhất thời lâng lâng như con cóc uống rượu, giống như nhận được sự khích lệ của Tề Bắc là phần thưởng lớn nhất cho hắn vậy.
…
…
Cửa thành Tây Linh, Độc Nhãn đang mang một doanh Thần Long quân trở về sau thao luyện.
Đúng lúc ấy, thành vệ quân trên cổng thành chỉ về phương xa quát to:
Độc Nhãn quay đầu lại nhìn, lửa giận đùng đùng. Quân đội Thú Nhân còn dám tới quấy rầy thành Tây Linh, thật là buồn cười.
Hơn một trăm kỵ binh cũng dám lớn lối, nhìn là muốn dạy dỗ một trận rồi
Độc Nhãn quát lớn.
Bốn trăm Thần Long quân cùng rống to, đi theo sau Độc Nhãn như bay, nhịp bước đều đều xông lên phía trước.
Dùng bộ đánh kỵ, cũng chỉ có Thần Long quân làm được.
Rất nhanh, Độc Nhãn dẫn Thần Long quân tới gần kỵ binh Thú Nhân. Lúc này hắn mới phát hiện, đằng trước kỵ binh Thú Nhân là một Thú Nhân cả người đẫm máu đang lảo đảo chạy tới bên này.
Thì ra, những kỵ binh này đang đuổi giết tên Thú Nhân đó.
Vốn Độc Nhãn không muốn xen vào nữa.
Nhưng trong đám kỵ binh kia lại có kẻ lớn tiếng nói:
Độc Nhãn đột nhiên thay đổi chủ ý, bỗng nhiên hắn xông lên trước, nhấc Thú Nhân té ngã trên đất lên, sau đó lại vòng trở lại.
Độc Nhãn lớn tiếng quát.
Hơn một trăm thiết kỵ Thú Nhân ngừng lại cách Độc Nhãn trăm thước, có một tên bước ra, là một gã Xích Nhãn hổ nhân, hắn tức giận nói:
Các ngươi cất giấu binh lính làm phản của Thú Nhân chúng ta, đây là khiêu khích với đại quân bộ tộc Bỉ Mông bọn ta. Ngươi hãy giao người ra đây, nếu không…
Thần Long quân, dàn trận, chuẩn bị tiến công!
Độc Nhãn chẳng thèm nhìn tên đội trưởng này, lớn tiếng ra lệnh.
Trường thương Thần Long quân đâm chéo ra, đằng đằng sát khí, phảng phất trước mặt không phải trăm tên kỵ binh, mà chỉ là trăm con thỏ chờ bị làm thịt vậy.
Đội trưởng Thú Nhân có thể thấy thành Tây Linh có kỵ binh lao ra, cắn răng nói:
Rất nhanh, Độc Nhãn mang tên thanh niên Thú Nhân hôn mê đến phủ thành chủ.
Tề Bắc không nhìn thanh niên Thú Nhân hôn mê, mà lại lạnh lùng nói với Độc Nhãn.
Độc Nhãn ưỡn ngực nói.
Tề Bắc nói.
Độc nhãn nói lớn.
Tề Bắc sửng sốt một chút, không khỏi nở nụ cười. Hắn có quy định, sau khi dẫn quân huấn luyện đủ hạng mục cần thiết thì có thể tự ý tăng cường.
Độc Nhãn vốn là đoàn trưởng dong binh vào nam ra bắc, biết không ít thủ đoạn hại người, không ngờ lại còn dùng vào luyện binh.
Lúc này, Tề Bắc mới nhìn tới thanh niên Thú Nhân cả người đầy máu, nhìn thấy cái lưng sáng đặc biệt của hắn, biết rõ đó là Thiết Bối Thú Nhân.
Hắn cũng nghe nói Thiết Bối Thú Nhân trung lập, cũng không biết sao lại bị quân đội Bỉ Mông đuổi giết.
Tề Bắc sai người băng bó kỹ vết thương cho Thiết Bối Thú Nhân này. Người này cũng sống dai, bị thương như vậy nhưng vẫn còn chịu được.
Hỏa Liệt trời sinh cẩn thận, mở miệng nói.
Thiết Đầu nói.
Độc Nhãn nói.
Tề Bắc trầm ngâm chốc lát:
Đúng lúc này, nhịp tim và hô hấp của thanhh niên Thiết Bối Thú Nhân cũng biến hóa, Tề Bắc biết hắn sắp tỉnh.
Thanh niên Thú Nhân mở mắt, còn chưa thấy rõ ai ở đây đã gầm nhẹ một tiếng nhảy lên, phát động công kích theo bản năng. Vết thương vừa băng bó lại vỡ ra, máu tươi nhuộm đỏ.
------oOo------