Nguồn:
read.st
Tề Bắc vừa nói, kim quang trên người chợt lóe, hắn thúc dục Thần Long lạc ấn, nhất thời một cỗ áp lực không lồ bao phủ. Ngoại trừ Yêu Nhiêu, tất cả mọi người đều cảm thấy khó thở.
Yêu Nhiêu vẫn không hiểu được ý nghĩ xấu xa trong câu nói của Tề Bắc, nàng chỉ hừ lạnh một tiếng.
Tề Bắc cười hắc hắc nói.
Trong nháy mắt, hai người đã đi ra xa, lưu lại người hai phe nhìn nhau, sau một lát cũng không hề để ý đến đối phương nữa.
Nhưng từ lúc Tề Bắc cùng Yêu Nhiêu chém gió phun mưa với nhau, đám đệ tử Thông Thiên Sơn thực sự khiếp sợ. Chúng cho rằng Tề Bắc thật sự là đối thủ cùng cấp bậc với Yêu Nhiêu. Như vậy, đứa nào còn dám cười nhạo hắn? Cho tiền cũng không ai dám cười nhạo công chúa Minh Nguyệt.
Cũng không phải là đệ tử Thông Thiên Sơn ngu dốt, mà là Tề Bắc liều mạng phát ra khí thế, quả thật quá dọa người.
Phía xa xa, Minh Nguyệt công chúa đi ra từ phía sau một cây đại thụ, trong đôi mắt đẹp tràn đầy khiếp sợ và phức tạp.
Nàng có thể thấy rõ ràng, trong đôi mắt Yêu Nhiêu nhìn Tề Bắc, tràn đầy vui mừng và vẻ dịu dàng. Cùng là nữ nhân, nàng có thể đoán được phần nào hàm ý từ đôi mắt đó.
Yêu Nhiêu là trưởng lão trẻ tuổi nhất của Thông Thiên Sơn, thực lực đạt tới Ma Pháp Sư Thiên Phẩm. Thế nhưng nàng lại có tình cảm sâu sắc với tên Tề Bắc vô sỉ, khốn khiếp. Loại tình cảm này không phải là thân tình gì gì đó…, đây tuyệt đối là tình yêu nam nữ.
Minh Nguyệt công chúa ngồi dựa vào gốc cây đại thụ, nhất thời cảm giác trong lòng mình tràn ngập hỗn loạn.
Cảm giác lúc này của nàng tựa như một món đồ chơi của riêng mình, đột nhiên bị người khác cướp đi.
….
….
Yêu Nhiêu cùng Tề Bắc một trước một sau đáp xuống một bãi cỏ trong rừng.
Tề Bắc liền xông liên muốn ôm Yêu Nhiêu vào lòng để thỏa sức sờ mó.
Yêu Nhiêu đứng im nhìn Tề Bắc một hồi. Đột nhiên nàng vung tay lên, một luồng gió nhẹ hóa thành sợi giây quấn lấy tay cùng eo của Tề Bắc, trực tiếp kéo tới.
Vẻ mặt Tề Bắc đau khổ lải nhải.
Yêu Nhiêu gõ lên cái đầu trọc của Tề Bắc một cái, rồi trực tiếp cởi bỏ xiêm y của hắn.
Tề Bắc nói.
Yêu Nhiêu không quan tâm đến lời vo ve của Tề Bắc, liếc nhìn qua phần bụng một chút. Lại tiếp tục trực tiếp cởi cái quần của hắn xuống từ phía sau.
Rồi lại quay về đứng trước mặt Tề Bắc, nét mặt của nàng tràn đầy khiếp sợ.
Tế Bắc liếc mắt.
Yêu Nhiêu điên cuồng nói.
Tề Bắc nói.
Yêu Nhiêu nhìn hắn chằm chằm, đến cả chớp mắt cũng không có.
Tề Bắc đột nhiên ngẩn ra, nhớ lại giấc xuân mộng kia, có lẽ nào…
Tề Bắc bật thốt lên.
Nụ cười của Yêu Nhiêu nhất thời trở nên đỏ bừng như máu, chẳng lẽ trong ảo cảnh của Long Phượng Cốc, nàng thật sự bước vào giấc mộng của hắn.
Nhưng nếu như là mơ, làm sao lại có thể cảm nhận được thân thể của đối phương phản ứng chân thực như thế?
Mặc dù tại Vong Linh sơn mạch, hai người đã từng xếp hình, nhưng này là thần trí Tề Bắc mơ hồ, Yêu Nhiêu suy nghĩ hỗn loạn, trừ cái động tác như pít tông nhồi kia. Đoán chừng cũng chẳng có gì tốt đẹp để nhớ, làm sao chú ý trên thân thể đối phương có nối ruồi hay cái bớt á và bla bla thứ khác.
Nhưng với giấc xuân mộng kia, thật không giống với lúc trước, hai người đều là tình nguyện, linh hồn và thể xác một lần dung hợp hoàn mỹ, đối với thân thể đối phương có đặc điểm gì cũng nằm sâu trong trí nhớ.
Yêu Nhiêu vung tay lên, đem ma pháp phong hệ từ trên người Tề Bắc triệt hồi.
Tề Bắc nhún nhún vai, hắn cũng không biết sau đó rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra, từ trong thế giới đó thoát ra, hắn cũng mơ hồ mà làm một hồi xuân mộng. Rồi sau đó giống như có cái gì đó trong Long Phương ảo cảnh hiện lên, làm đầu óc hắn choáng váng, cũng là trùng hợp gặp được Minh Nguyệt công chúa, hắn đem Minh nguyệt công chúa thành một nhân vật nữ chính của giấc xuân mộng khác, mà Minh Nguyệt công chúa cũng xem hắn là ảo ảnh.
Lúc này, Yêu Nhiêu nói đến trước đây có nhìn thấy cái Thiết Giáp Hỏa Long kia.
Tế Bắc nhớ tới mình đã giết chết Đại Long, ánh mắt buồn bã, từ trong không gian giới chỉ, hắn lấy ra đại long ma hạch. Đây là ma tinh hạch cấp chín, nhưng hắn chỉ muốn giữ nó bên mình vĩnh viễn là không làm gì cả.
Yêu Nhiêu đi đến trước mặt Tề Bắc, nhẹ nhàng tựa vào trong lòng hắn.
Tề Bắc vứt bỏ đi một tia chua xót, hắn muốn sống tốt, không muốn làm thất vọng phần nhân tình mà Đại Long dành cho hắn.
Yêu Nhiêu cười khanh khách, ngay hông Tề Bắc nghiến một cái, cách xưng hô này, người khác trông mong còn trông mong không đến đấy chứ.
Tề Bắc nói, thử nghĩ xem, đúng là kỳ diệu, thế giới lớn như vậy, nhưng bọn hắn hết lần này đến lần khác gặp nhau ở chỗ này, hơn nữa còn gặp nhau trong xuân mộng.
Yêu Nhiêu đang trong lòng Tề Bắc ngẩng đầu lên, vươn ngón tay ngọc ngà điểm nhẹ lên mặt hắn.
Yêu Nhiêu nhẹ nhàng thở dài nói.
Tề Bắc thản nhiên nói. (Dịch Giả: Ta thay câu bất hủ của thánh phồng tôm cho máu )
Yêu Nhiêu liếc nhìn Tề Bắc một cái.
Thánh cấp? Xem ra đụng đến yêu tinh này thật không đơn giản. Thông Thiên Sơn không hỗ là đứng đầu Ngũ Đại Thánh Địa, đúng là trâu bò.
Tề Bắc cười xấu xa nói, bay tay to từ lưng Yêu Nhiêu trượt dần đến cặp vú ngạo nghễ của nàng.
Yêu Nhiêu đẩy Tề Bắc ra, cười duyên rồi bay vút đi, trong chớp mắt hóa thành một luồng sáng xanh xa xa.
Tề Bắc vẫn sức long hổ mà bay đi.
Cũng không bao lâu, Yêu Nhiêu liền giảm tốc độ, để cho Tề Bắc kịp đuổi theo cường bạo nàng.
Kiểu rượt bắt này bất quá cũng vẫn là một loại tình thú.
Mà sau đoạn kích tính ấy, tất nhiên không cần nhiều lời thừa hơn nữa.
Chẳng qua sau khi kích tình, gặp rồi cũng phải chia ly.
Yêu Nhiêu đứng trước mặt Tề Bắc, ôn nhu ngắm nhìn khuôn mặt ngày càng thành thục. Hắn đang lấy tốc độ phi thường mà trưởng thành, đuổi kịp nàng chỉ là vấn đề về thời gian, nói không chừng sẽ cho nàng một niềm vui to lớn đây.
Nàng đưa tay sửa sang lại xiêm y cho Tề Bắc, sau đó rồi xoa nhẹ lên khuôn mặt của hắn, nói:
Đi đi, dù có khó khăn đến đâu, muội cũng sẽ chờ chàng.
Ngày ấy sẽ không xa.
Tề Bắc cười nói, vươn tay đặt lên bàn tay của Yêu Nhiêu, đột nhiên sau đó xoay người nhảy lên, trong nháy mắt đã biến mất trước mặt Yêu Nhiêu.
Đi tới Long Phượng Cốc, Diêm Phương Phỉ cùng Tiểu Hắc muội lại theo chân Bát sư thúc Ngự Thú Trang đi trước.
Tề Bắc nhìn về phương hướng của một đệ tử Thông Thiên Sơn, phát hiện công chúa Minh Nguyệt đã trở lại, chỉ là ánh mắt của nàng từ đầu đến cuối không có nhìn hắn.
Tề Bắc nói với Kim Cương, Huyễn Ảnh rồi rời Long Phượng Cốc.
Tát Linh Linh tất nhiên đi theo bên cạnh Tề Bắc. không có Tề Bắc, cái giao dịch của bọn họ có mà thực hiện vào mắt.
Trên đường, Tát Linh Linh đột nhiên mở miệng nói với Tề Bắc.
Tề Bắc sợ hết hồn, đều là do hắn lên lên quá đẹp trai, làm sao khiếu cô bé thích vậy chứ?
Tát Linh Linh nói, suốt những ngày qua, nàng đã bị khí độ cùng thực lực của Tề Bắc thuyết phục hoàn toàn. Dù sao trong gia tộc cũng không có chỗ cho nàng, nàng cũng không muốn lại đi lăn lộn trong mạo hiểm đội nữa, không bằng đi theo thành chủ đại nhân làm một phen sự nghiệp.
Con ngươi Tề Bắc xoay tít một vòng, mở miệng nói:
Cái này không thành vấn đề, nhưng cũng có điều kiện đấy…
Ngài đừng nói nữa, ta biết thành chủ đại nhân ngài muốn gì rồi, không phải là muội muội Tát Kỳ Nhi của ta sao? Ta và mọi người sẽ giật dây, ngài nếu có thể đả động trái tim của muội muội ta thì không còn gì tốt hơn rồi.
Tát Linh Linh nói.
Tề Bắc nghiêm nghị đầy chánh khí nói.
Tát Linh Linh mở miệng nói một cách tự nhiên, đối với nàng, tướng mạo bình thường hiển nhiên đã sớm bỏ qua.
Tề Bắc thu lại chánh khí, nhẹ giọng hỏi.
Tát Linh Linh cười rộ lên, thật ra thì nàng lớn lên bộ dạng nhìn cũng bình thường một chút, không tính là khó coi, chỉ có tiếng cười cởi mở thực có khả năng cuốn hút lòng người đấy.
Tát Linh Linh nói.
Ánh mắt thật đúng độc, Tề Bắc cũng không tiếp lời, nói:
Đoàn người vừa cười nói chuyện phiếm, vừa đi về phía trước.
Đúng lúc này, khóe mắt Tề Bắc đột nhiên thấy một ngọn núi giống như sừng linh dương.
Tề Bắc ngừng lại, ngọn núi này dấu hiệu có chút quen thuộc.
Kim Cương hỏi.
Tề Bắc suy nghĩ một chút, đột nhiên ánh mắt sáng ngời, móc ra bản đồ mà Mễ Kỳ cho hắn, lại đem nước thuốc như máu kia quét lên rồi đi tới.
Lập tức, đồ án trên bản đồ bắt đầu thay đổi.
Theo bản đồ biểu hiện, di chỉ của Địa Tinh văn minh theo lời Mễ Kỳ đang ở dưới chân núi đó.
Chẳng qua Tề Bắc rất nhanh liền gặp vấn đề, bọn họ đang ở vách đá mà bên dưới là thế giới địa tinh nằm trong lòng đất. Còn đám người phía sau bị truyền tống đi ra ngoài đang ở vùng phụ cận, còn chính hắn hiện tại lại bên trong Long Phượng Cốc.
Chỗ này gần Long Phượng Cốc như vậy, sẽ không phải là di chỉ Địa Tinh văn minh theo lời Mễ Kỳ cùng thế giới dưới lòng đất mà họ đã từng đến lại cùng một chỗ mà cửa vào thì khác sao?
Bất quá nếu đã thấy được, không bằng đi xem một chút, dù sao cũng không mất bao nhiêu thời gian.
Đoàn người Tề Bắc bay đến đỉnh núi, không nhìn thấy cái gì được gọi là di chỉ, đến chỉ thấy một thần điện tan hoang, trong thần điện mặc dù không có người, nhưng biểu hiện của nơi này chứng tỏ trước đó không lâu cũng không ít người ở chỗ này dạo qua.
Kỳ thật, Tề Bắc nhìn ra thần điện đổ nát này là chỗ dùng chân của các cường giả vào Long Phượng Cốc.
Địa Tinh văn minh đã mai một từ trăm vạn năm trước, mà tín ngưỡng chư thần cũng là trước khi chư thần chiến mười văn năm trước mới hoàn toàn tản ra, khắp nơi thành lập thần điện.
Chẳng qua tòa thần điện này cũng thật kỳ quái, dĩ nhiên chính là xây ở giữa vùng man hoang.
Đây là, ánh mắt Tề Bắc dừng lại trên thần tọa bị tổn hại, hăng hái xông lên đầu tiên, vung tay phủi đi tro bụi trên thần tọa sau đó đặt mông ngồi lên.
------oOo------