Nguồn:
read.st
hơn nữa nếu nối thêm một sợi tơ kim tuyến thật mảnh vào thì có thể tự do phóng ra thu vào, sau khi phóng ra còn có thể dùng ngón tay khống chế hướng tấn công của nó.
Lấy nhãn lực của Thang Phi Tiếu và Tần Tứ Nương, cho dù có nhìn ra mấy thứ này có thể ráp lại nhưng cũng không thể nhìn ra ảo diệu bên trong.
Đường Phong chi vào mấy hoa văn trên mặt đất nói:
bởi vì phải ráp lại, cho nên chỉ cần sai một chút thôi thì sẽ không thể ráp được.
Tứ Nương nghiêm túc gật đầu, cẩn thận xem xét bốn đồ án nửa ngày mới bắt đầu động thủ.
Qua hai hôm nay Tứ Nương cũng tích lũy được chút kinh nghiệm, có thể nói, lúc nàng giúp Đường Phong luyện chế mấy thứ này cũng là lúc rèn luyện khả năng khống chế cương khí của bản thân.
Viêm Nhật rời vỏ, chỉ trong nháy mắt Tứ Nương đã cắt khối Tinh thần thiết nguyên vẹn thành mười khối nhỏ.
Hai khối trong đó là để luyện chế thành thiết tuyến, việc này khá đơn giản và dễ dàng.
Còn lại tám khối là để luyện chế Chuyển Tâm Luân.
Sự tình tiến triển vượt khỏi dự kiến của Đường Phong, bởi vì ám khí bị chia làm bốn phần, hơn nữa mỗi phần đều không quá phức tạp, Tứ Nương luyện chế ra khá nhẹ nhàng, chỉ cần chú ý khống chế tỉ lệ là được.
bỏ ra hơn một canh giờ, Tứ Nương rốt cuộc cũng xong.
Thang Phi Tiếu nói:
Đường Phong vừa thưởng thức Chuyển Tâm Luân vừa hớn hở nói:
Không có, hai người trở về bồi Manh Manh đi, ngày mai chúng ta sẽ lên Khúc Đình sơn.
Mệt chết lão nương.
Tần Tứ Nương than.
Đợi sau khi hai người đó đi rồi Đường Phong mới ráp Chuyển Tâm Luân, lại giấu rất nhiều phi châm ở trong, bên ngoài cột thêm một sợi thiết tuyến.
Sau khi lắp ráp lại thì Chuyển Tâm Luân cũng chỉ lớn cỡ một cái ấm trà, hình tròn mảnh, là một thứ ám khí bên ngoài vô cùng sắc bén, vẻn vẹn có hai cái.
bởi vì làm từ Tinh thần thiết nên trên Chuyển Tâm Luân cũng có rất nhiều đốm sáng lóe lên, tuy thứ này khiến Đường Phong có chút không hài lòng, bởi vì dễ để lộ quỹ đạo ám khí của hắn, nhưng cũng đành vậy chứ biết sao.
Dùng vật liệu quý giá như thế, lại do một tay Tứ Nương chế ra, trên tính chất hai quả Chuyển Tâm Luân này cũng có thể coi là Cương binh, thậm chí còn hơn cả Cương binh.
Đường Phong đem cương khí chuyển vào trong Chuyển Tâm Luân, Chuyển Tâm Luân liền quay tròn trên không, Đường Phong ném về phía trước, chỉ thấy một mảnh tinh quang xoẹt một cái bay ra ngoài, Đường Phong giật nhẹ thiết tuyến trên tay, Chuyển Tâm Luân liền bay trở về.
Thiết kế của Chuyển Tâm Luân có thể nói là âm độc tới vô cùng, chẳng những có thể điều khiển từ xa, sau khi cắt trúng địch nhân còn có thể phóng ra phi châm.
Đem hai quả Chuyển Tâm Luân và mấy thứ cơ quan ám khí phòng thân khác để vào Mị ảnh không gian. Đường Phong mới vội trở về giúp Bạch Tiểu Lại giải độc.
Trong Yên Liễu các, Tứ Nương và Thang Phi Tiếu ngồi trên hai chiếc ghế thái sư trong sân nghỉ tạm, Manh Manh đã ngủ rồi, hai vợ chồng tranh thủ lúc rảnh rỗi ngồi đây nói chuyện tình tự.
Tiếu thúc một bên lén lút nhích tới gần Tứ Nương, một bên không ngừng ba hoa.
Tứ Nương mắng một câu:
Tiếu thúc giống như vừa có được ám chiỉ, cầm lấy bàn tay mềm mại của Tứ Nương không ngừng xoa nắn, trong lòng một mảnh kích động:
Gương mặt Tứ Nương đỏ ửng, trừng mắt liếc hắn một cái nhưng không phản bác gì.
Thang Phi Tiếu mừng rỡ, vội tiến lại hung hăng hôn một cái.
Hồi lâu Tứ Nương mới đột ngột đẩy Thang Phi Tiếu ra, oán trách nói:
Tiếu thúc mặt dày mày dạn nói:
Vừa nói vừa vươn tay sờ loạn trên người Tứ Nương.
Tứ Nương vội la lên:
Tiếu thúc nói:
Tứ Nương nói:
Tiếu thúc chết vẫn không từ bỏ, đưa tay kéo y phục của Tứ Nương, dưới ánh trăng, một bên vai mềm nhẵn của Tứ Nương đã lộ ra.
Tứ Nương trừng mắt liếc xéo Thang Phi Tiếu, cười quyến rũ:
Thang Phi Tiếu cười một tiếng dâm tiện:
Tiếu thúc càng nói hơi thở càng nặng nề, nghiễm nhiên đã biến thành một con trâu đực động dục.
Tứ Nương cười lạnh nhìn hắn. cũng không nhúc nhích. Tiếu thúc giở trò một chút đã kéo hết ngoại y của Tứ Nương xuống, lộ ra một cái yếm nhỏ màu đỏ bên trong.
Cái yếm chỉ che phần da thịt ở trước ngực và bụng của Tứ Nương, ánh trăng chiếu xuống làn da tráng mịn như nước càng tăng thêm mị lực của nàng, hô hấp của Tiếu thúc càng dồn dập hơn.
Tứ Nương mở miệng nhắc nhở.
Tiếu thúc đã ý loạn tình mê, ngạc nhiên nói:
Tứ Nương cười lạnh một tiếng, đột nhiên trên mặt lại phóng ra vẻ quyến rũ, nhìn phía ngoài cửa hô to:
Đường Phong vừa đi tới cửa lớn Yên Liễu các, nghe thấy lời này lập tức chạy vào, vẻ mặt hưng phấn nói:
Thang Phi Tiếu khoảng khắc đổ một thân mồ hôi lạnh, vội đưa tay kéo y phục của Tứ Nương lại che đi cảnh xuân lộ ra ngoài.
Đường Phong vọt tới trước mặt Tứ Nương, trừng lớn mắt, vẻ mặt nghi hoặc:
Tứ Nương cười quyến rũ. một bên nhìn chằm chằm Thang Phi Tiếu, một bên vươn ngón tay thon dài, chậm rãi nhấc một góc y phục che trước ngực mình lên.
Tiếu thúc lập tức bối rối, vội ấn lại, ngoài miệng van xin:
Tứ Nương cười ngọt ngào:
Thang Phi Tiếu ai oán:
Quay đầu nhìn lại phía Đường Phong:
Phong thiếu gia. hay là ngươi mau về phòng đi, Tiểu Lại cô nương chờ ngươi đã lâu rồi.
không phải Tứ Nương nói có trò hay để xem sao?
Đường Phong quyết không tha.
Thanh âm trầm thấp phát ra từ miệng Thang Phi Tiếu, người vẫn đứng đó không nhúc nhích nhưng lại xuất hiện chưởng ảnh màu lam túm lấy Đường Phong, ném hắn vào trong phòng của mình.
Tiếu thúc cười lạnh một tiếng,
Sau đó quay mặt lại nhìn Tần Tứ Nương, vẻ mặt trấn định như chưa từng xảy ra chuyện gì, thấp giọng nói:
------oOo------