Nguồn:
read.st
Trường tiên run lên liền cuốn lấy Hồ Hải nâng lên, sau đó tay vung ném Hồ Hải lên cao rồi ngã mạnh xuống mặt đất.
Hồ Kỳ Tùng rống giận, râu tóc không gió tự bay phất phơ, uy áp của Linh Giai trung phẩm mạnh mẽ ập tới Chung Lộ.
Đường Phong không nhúc nhích, hai đại sát thần đã chắn phía trước Chung Lộ, sát khí hung mãnh tiết ra ngoài, uy áp của Hồ Kỳ Tùng đánh tới chỉ cảm thấy như đánh vào tường của một nhà tù, không chỉ không tiến lên được mà ngược lại còn bị sát khí của đối phương chấn động tâm thần.
Một tiếng vang lên, Hồ Hải bị ngã xuống lăn lông lốc, trong miệng mũi toàn là máu tươi.
Trường tiên của Chung Lộ vung lên lần nữa, Hồ Hải bay giữa không trung, tiên ảnh chập chờn, cùng với âm thành bùm bùm, trong nháy mắt toàn thân Hồ Hải trúng mấy trăm roi, máu thịt và xương cốt toàn thân đều bị tan nát, một roi cuối cùng của nàng dùng lực mạnh ném hắn qua bên phía trận doanh Hồ gia.
Thần sắc Hồ Kỳ Tùng sợ hãi vội vã nhảy lên, vừa mới chạm đất nhất thời con mắt của vị gia chủ Hồ gia liền đỏ, nhi tử của chính mình chẳng qua mới chỉ có tiêu chuẩn Thiên Giai, nữ nhân động thủ là Linh Giai hạ phẩm, mấy trăm roi phẫn nộ quất lên người, sao Hồ Hải có thể toàn mệnh?
Lục phủ ngũ tạng của hắn đã bị nghiền nát, xương cốt đứt đoạn, chỉ còn một hơi thở cuối cùng.
Thương thế như vậy, cho dù có linh đan diệu dược gì cũng không thể xoay chuyển được càn khôn.
Đường Phong nhìn Hồ Kỳ Tùng nhàn nhạt, nhưng thực chất nhái lại câu nói kia của Hồ Kỳ Tùng trả về cho hắn.
Hồ Kỳ Tùng nghe vậy toàn thân liền run rẩy, hai tay ôm lấy nhi tử của chính mình, trong lòng vô cùng bi ai.
Đường Phong lại nói:
Hồ Kỳ Tùng không thể chịu đau đớn được nữa, nhi tử của chính mình chết ngay trước mắt, nguyên bản hắn còn có chút trông cậy vào đứa con lớn Hồ Thiên không có ở đây, nhưng lời của Đường Phong không thể nghi ngờ đã khiến cho hắn mất đi ý niệm đó, hai vị thiếu gia của Hồ gia dĩ nhiên chết toàn bộ.
Hồ Kỳ Tùng cười như điên, chửi ầm lên:
Ta tạ ơn cái tổ tiên của nhà ngươi! Đường Phong, ngươi giết hai hài nhi của ta, Hồ Kỳ Tùng ta cùng Hồ gia có thù không đội trời chung!
Cũng đúng ý ta!
Đường Phong khẽ gật đầu, lạnh lùng nói:
Nếu không có các ngươi bao che phù hộ thì sao hai cái Thiên Giai như Hồ Hải và Hồ Thiên có thể làm ác được như thế. Hôm nay ở đây một người cũng đừng mong chạy thoát, toàn bộ chết ở chỗ này cho ta!
Ha ha ha!
Hồ Kỳ Tùng cười thoải mãi không dứt:
Lời vừa dứt hắn liền hô mạnh một tiếng:
Thanh âm vô cùng bi ai, bao hàm thê lương vô hạn, phảng phất như Hồ gia phải chịu đủ các loại ủy khuất. Thực ra Hồ Kỳ Tùng là người hiểu rõ, còn không bị đầu óc phẫn nộ choáng váng, hắn biết Đường Phong không phải là người Hồ gia có thể đối kháng, vì vậy lập tức gọi người tới giúp đỡ.
Trong lúc nói chưa hết thì một đao âm hưởng nhanh chóng tiếp cận từ xa tới, âm thanh nhàn nhạt truyền đến:
Là ai lớn mật như vậy, dám tới Hồ gia làm càn?
Rốt cục cũng ra rồi sao?
Đường Phong cười nhạt.
Hồ gia chưởng quản một cái linh mạch của Chiến gia, tuy rằng đây chỉ là quan hệ chủ tớ nhưng Đường Phong đoán rằng chắc chắn Chiến gia sẽ lưu lại người tại đây để nhìn. Dù sao sự tình của linh mạch vô cùng trọng yếu, khó bảo toàn Hồ gia sẽ không ăn trộm đầy túi.
Thế lực của Hồ gia không kém, cho nên người của Chiến gia tại đây phải có thực lực đủ để ngăn chặn toàn bộ Hồ gia, nói một cách khác, phải là cao thủ Linh Giai thượng phẩm mới được.
Tuy rằng những lời này chỉ là suy đoán nhưng Đường Phong có tới chín thành nắm chắc bên trong Hồ gia có một vị Linh Giai thượng phẩm và người đó là của Chiến gia.
Hiện giờ xem ra suy đoán của Đường Phong là chính xác.
Làm trò như vậy cũng là dể dẫn dụ vị Linh Giai thượng phẩm này ra. Nếu không thì Đường Phong trực tiếp dẫn người vào trong Hồ phủ đại khai sát giới, Linh Giai của Hồ gia căn bản không thể chống lại.
Nhưng nếu thực sự động thủ thì tên Linh Giai thượng phẩm kia núp trong bóng tối sẽ thấy có điều không ổn mà chạy mất.
Chỉ có từng bước từng bước dụ địch thâm nhập thì mới có thể một lưới bắt hết sạch.
Cho nên khi Hồ Kỳ Tùng triệu hoán cao thủ của Chiến gia lộ mặt thì trong lòng Đường Phong không kinh sợ mà còn lấy làm vui mừng! Nếu hắn vẫn ẩn trốn thì quả thực không dễ làm.
Đám người bên cạnh Đường Phong cảm thụ được thực lực người vừa tới, sắc mặt không khỏi biến đổi.
Tuy rằng thực lực của những người này không kém nhưng dù sao cũng không thể đánh đồng cùng với Linh Giai thượng phẩm. Linh Giai thượng phẩm mà bọn họ quen thuộc cũng chỉ có hai người Tần Thả Ca và Huyết Thiên Hà mà thôi, trước mặt bọn họ, cho dù là hai đại sát thần hay đám nữ hài để có chung một loại cảm giác không thể chống đối. Hiện giờ đột nhiên phi ra một Linh Giai thượng phẩm, sao bọn họ không kinh hãi?
Hồ Kỳ Tùng cười to không ngớt
Người nọ của Chiến gia còn chưa tới, nghe được lời nói của Hồ Kỳ Tùng cũng hừ lạnh một tiếng:
Nghe được Chiến hộ pháp nói vậy, Hồ Kỳ Tùng vội vã gật đầu:
Đường Phong vui mừng không sợ hãi, thân hình nhún cái rồi bật lên vột tới phương hướng người nọ, miệng nói:
Ta đón hắn, còn những người của Hồ gia thì giao cho các ngươi.
Phong thiếu cẩn thận!
Tiếu thúc vội vã căn dặn một tiếng.
Thân hình như thiểm điện bay nhanh như chớp, chỉ trong chốc lát Đường Phong liền bay tới giữa không trung, ngưng mắt nhì lại chỉ thấy một đao lưu quang đang kéo tới trước mặt, bên trong lưu quang là một lão giả râu tóc bạc phơ đang nhìn chăm chú về phía mình. Người còn chưa tới khí thế đã tiến công, trên tay cầm một thanh đại khảm đao, khí phách vô song mạnh mẽ đánh xuống đầu Đường Phong.
------oOo------