Nguồn:
read.st
Lý Nhàn hỏi.
Trả lời là chính bản thân hắn.
Ngồi ở trên tảng đá lớn nhìn tân thủ hạ bận rộn dựng doanh địa, dưới trời chiều Lý Nhàn lại trái ngược cảm thấy vô cùng buồn chán. Hắn ngồi một mình ở nơi đó, bày ra một dáng vẻ trầm tư rất cợt nhả. Đương nhiên, tảng đá lớn mà hắn đang ngồi không phải là tảng đá Văn Ngoạt từng ngồi kia. Khối đá lớn kia đã bị Kỷ Hạo Thiên cho người đẩy xuống sườn núi, làm hai mươi mấy đại hán mệt mỏi mồ hôi ướt đẫm.
Lý Nhàn trầm tư một chút, lẩm bẩm:
Hắn cười cười, cười đến không kiêng nể gì. Tuy rằng tiếng cười rất nhẹ, nhưng rất thấu triệt.
Kỷ Hạo Thiên đi đến trước người Lý Nhàn, thái độ khiêm tốn cung kính hỏi.
Lý Nhàn chỉ vào đám binh sĩ đang làm việ, nói:
Hắn khoa tay múa chân ở giữa không trung một chút:
Sắc mặt Kỷ Hạo Thiên có một chút thay đổi, nhưng bị động tác cúi đầu của y che giấu đi.
Lý Nhàn cười khoát tay áo nói:
Ngữ khí của hắn rất chân thành, đến nỗi dù Kỷ Hạo Thiên dụng tâm lắng nghe cũng không nghe ra ý tứ dối trá nào. Y liền cứ như vậy cúi thấp đầu hơi hơi khom người, giống như biến thành một tảng đá.
Kỷ Hạo Thiên hít một hơi thật dài, ngẩng đầu nói:
Ta biết Đại đương gia có lẽ thật không có hứng thú mang theo các huynh đệ sống tạm, nhưng Đại đương gia ngươi cũng có thể suy nghĩ cho các huynh đệ. Tôn Đại đương gia chết rồi, những người chúng ta giống như đứa nhỏ không có mẹ. Thật vất vả mới thấy được hy vọng, ngài cũng không thể buông tay mặc kệ.
Đứa nhỏ không có mẹ?
Lý Nhàn bật cười nói:
Hắn cười nói:
Hắn đứng lên, quét mắt nhìn biển rừng bao la, cách đó không xa mọi người đang ở khí thế ngất trời làm việc, nói:
Hắn đưa tay sờ soạng ở trên ngực:
Sữa - không đủ nha.
Vả lại, ta cùng Tôn Đại đương gia chưa từng gặp mặt, mà ngươi xem như đệ tử cuối cùng của y rồi, nói gì thì vị trí Đại đương gia do ta ngồi cũng là danh bất chính ngôn bất thuận. Ngươi ngồi lên, tất cả mọi người đều tâm phục.
Hắn cười cười, có chút cảm thán nói:
Ta thích đi nhiều một chút, hy vọng lúc còn sống thưởng thức giang sơn gấm vóc này một lần, cũng coi như không uổng cuộc đời này rồi.
Đại đương gia...
Kỷ Hạo Thiên mới hé miệng, đã bị Lý Nhàn đánh gãy:
Hắn khoát tay áo nói:
Kỷ Hạo Thiên nói:
Lý Nhàn ừ một tiếng, không nói gì nữa.
Kỷ Hạo Thiên sau khi xoay người, trên mặt vẻ mặt có chút nghi hoặc.
Nhìn bóng lưng Kỷ Hạo Thiên, Lý Nhàn khóe miệng giật giật.
Mười bảy người bị Lý Nhàn gọi đến bên sườn núi, làm thành một vòng chờ Lý Nhàn nói chuyện. Lý Nhàn vẫn ngồi ở khối đá lớn kia, nhìn mười bảy người giống như huynh trưởng cùng sinh cùng tử với mình này.
Lý Nhàn ngẫm nghĩ một chút, nói rất chân thành.
Lạc Phó hơi đổi sắc mặt, dường như nghĩ tới điều gì.
Phục Hổ Nô tương đối đơn giản hỏi.
Lý Nhàn cười cười nói:
Tạm thời hẳn là không có việc gì, tuy nhiên phỏng chừng không bao lâu nữa hắn cũng không nén được tức giận. Chúng ta chỉ cần luôn ở cùng nhau, hắn sẽ không xuống tay được. Vừa rồi đệ lừa bịp hắn, tuy nhiên người kia chắc hẳn sẽ không yên tâm.
Kỷ Hạo Thiên?
Phục Hổ Nô chung quy không phải là ngu ngốc, nói một chút liền thông ngay.
Lý Nhàn khẽ lắc đầu nói:
Thời điểm ra khỏi đầm Cự Dã hắn nói là lời nói thật.
Cái gì?
Hắn không nắm chắc có thể khống chế hơn một ngàn người này.
An Chi, ý của đệ là... Hắn lợi dụng lời thề những binh lính kia.
Lạc Phó hỏi.
Lý Nhàn gật gật đầu:
Ừ, hắn sở dĩ không cho chúng ta rời khỏi, thoạt nhìn chân thành đề cử đệ làm Đại đương gia, kỳ thật đạo lý rất đơn giản, hắn cần đệ giao hơn một ngàn người ra cho hắn. Sở dĩ đệ nói muốn tới Yến Sơn, kỳ thật cũng là đang thử dò xét hắn. Vốn hắn có lẽ đã lừa đệ, nhưng khi đệ nói muốn tới Yến Sơn hắn vẫn là lộ ra chân tướng.
Đối với hắn mà nói, ở Yến Sơn ngoài ngàn dặm khẳng định không phải nơi tốt nhất để đặt chân. Hắn chưa quen thuộc, dựa vào tính tình hay nghi ngờ của hắn sao có thể yên tâm. Vì sao đệ mới nói đến Yến Sơn, hắn liền lập tức đồng ý?
Bởi vì hắn vốn là hy vọng đệ có thể đem những binh lính này đi theo càng xa càng tốt, tối thiểu trong thời gian ngắn không thể để cho bọn họ biết Trương Kim Xưng không chết. Như vậy, đệ trên danh nghĩa thay Tôn An Tổ báo thù còn có thể thống soái những người này. Mà sau khi tới được Yến Sơn, chỉ cần trại được xây dựng xong, hắn sẽ nóng lòng. Hắn lo lắng, thời gian lâu bọn lính sẽ quen thân phận Đại đương gia của đệ, sau này muốn đạp đổ đệ sẽ rất khó, cũng lo lắng chúng ta ở trên Yến Sơn còn có viện thủ khác. Một vài ngày này hắn luôn luôn tại quan sát, đệ tin tưởng, hắn đang đợi cơ hội để hạ thủ.
Phục Hổ Nô nói:
Lý Nhàn mỉm cười nói:
Lý Nhàn giang tay ra nói:
Lý Nhàn bĩu môi nói:
Phục Hổ Nô cười lạnh nói:
Hắn cũng quá xem thường chúng ta, bằng bản lĩnh mười tám người chúng ta, hơn một ngàn giặc cỏ kia cũng muốn ngăn lại chúng ta ư?
Ngựa.
Lý Nhàn bỗng nhiên nói một chữ.
Trần Tước Nhi nói:
Lý Nhàn ừ một tiếng nói:
Lý Nhàn có chút tiếc nuối nói:
Thiết Lão Lang gật đầu nói:
Lý Nhàn cười cười nói:
Trận pháp cơ bản và những thứ khác, dựa vào ba người các huynh. Kỹ xảo đánh nhau…có thể dạy tất cả mọi người, nhưng binh pháp, ba người các huynh đi theo sư phụ thời gian lâu dài, các huynh trưởng Thiết Phù Đồ không so được với các huynh.
Thiếu tướng quân yên tâm.
Thiết Lão Lang nói.
Đang nói, Lý Nhàn bỗng nhiên chép miệng. Mọi người xoay người, chỉ thấy Kỷ Hạo Thiên mang theo vài người đi tới bên này. Lý Nhàn thấp giọng cười nói:
Mọi người bật cười ha hả, không kiêng nể gì.
Kỷ Hạo Thiên nghe được tiếng cười càn rỡ của đám người Lý Nhàn, trong ánh mắt linh hoạt, sắc bén chợt lóe lên. Nhưng rất nhanh, vẻ khiêm tốn tươi cười liền trở về trên mặt của y.
Đi đến Lý Nhàn trước người, y hơi hơi khom người nói:
Lý Nhàn nói:
Kỷ Hạo Thiên nhìn thoáng qua sắc mặt đám người Lạc Phó, trong lòng nghi hoặc vừa rồi đám người Lý Nhàn đang cười cái gì:
Lý Nhàn mỉm cười gật đầu nói:
Kỷ Hạo Thiên nói:
Y nhìn lướt qua đám người Thiết Lão Lang, hỏi dò.
Lý Nhàn khoát tay áo nói:
Kỷ Hạo Thiên khẽ nhíu mày, khuyên nhủ:
Lý Nhàn xen lời y:
Không có cho nên gì cả, ta nói không được thì không được.
Vì sao!
Kỷ Hạo Thiên mạnh mẽ ngẩng đầu, ánh mắt trở nên lạnh lùng:
Lý Nhàn thấy Kỷ Hạo Thiên rốt cục kích động lên, hắn vui vẻ mỉm cười:
------oOo------